Hôn Sai 55 Lần

Chương 316: Vì họa được phúc (6)



— QUẢNG CÁO —

Mặc dù Cố Khuynh Thành không phải là người cái gì không không nhận quà, ngược lại bởi vì Tứ Nguyệt thường thường phải đi công tác, nên cô thường chủ động muốn tặng quà, đó là bởi vì cô biết, cô muốn những thứ kia, đối với Tứ Nguyệt mà nói, cũng sẽ không có bất kỳ ảnh hưởng gì, thế nhưng đồ Trình Tả Ý cho, đối với Trình Tả Ý mà nói, lại là thứ hơi quý trọng, nếu như cô thật sự nhận, cô thấy có phần tâm ý không yên, thế nhưng đã mua, nếu mình không nhận, cũng có vẻ quá khó xử, trong lòng Cố Khuynh Thành cân nhắc một chút, sau đó mở miệng, nói: “Tả Ý, giá bộ đò này không ít, làm sao tôi nhận được, trong lòng sẽ không thoải mái, không bằng như vậy đi, tôi trả tiền bộ đồ này cho cô, còn cái kính tôi coi như là cô tặng tôi, được không?”
Bộ đồ này đối với Trình Tả Ý mà nói, đích thật là rất lớn, thế nhưng cô ta bằng lòng hạ giá, vì cũng không phải Cố Khuynh Thành, mà là mình, chỉ là trên mặt cô ta, vẫn không để lộ nửa phần tâm tư, ngược lại, lúc cô ta nghe câu nói kia của Cố Khuynh Thành xong, dịu dàng lắc đầu, nói: “Khuynh Thành, đồ vật này của tôi so với Tứ Nguyệt tặng cô, cũng không bằng sao...??”
“Thế nhưng, cô và Tứ Nguyệt...” Cố Khuynh Thành chỉ thốt ra mấy chữ này, liền im lặng, anh mắt cô nhìn Trình Tả Ý, hiện lên một chút áy náy.
Trình Tả Ý rũ mắt xuống, che lại lạnh lẽo trong mắt, ở trong lòng Cố Khuynh Thành, từ đầu đến cuối cô ta cũng không phải để mắt tới bản thân, ngay cả trong đại học, cô ta bởi vì có đóng nổi học phí, bị trường học năm lần bảy lượt thúc giục, cô ta ở trước mặt bạn học không ngóc đầu lên được, cho nên Cố Khuynh Thành bằng lòng trợ giúp cô ta, chẳng qua cũng là vì tỏ ra mình thiện lương tới cỡ nào, lấy được đánh giá của mọi người cô ta là người biết giúp người làm niềm vui, khi đó, ở trong mắt cô, khẳng định cũng sẽ coi thường cô ta.
Mấy năm nay, cô ta vẫn nỗ lực để cho mình sống được cao quý, sống được thoải mái, mục đích chính là thoát khỏi khó chịu và xấu hổ mình từng mang.

QUẢNG CÁO

Thế nhưng đã nhiều năm như vậy, cô đối vẫn dùng thái độ bố thí như vậy đối với cô ta.
Tay Trình Tả Ý, hung hăng nắm lại, thế nhưng biểu tình trên mặt trở nên có chút cô đơn: “Khuynh Thành, ở trong mắt tôi, tôi vốn không thể so sánh với Tứ Nguyệt đúng không?”
“Tả Ý, tôi không có ý này...”
“Khuynh Thành, tôi biết, cô sợ tôi xài nhiều tiền như vậy, đưa khiến cuộc sống của tôi khó khăn, tôi hiểu lòng của cô, thế nhưng tôi hy vọng cô không nên cự tuyệt tấm lòng thành của tôi.”
QUẢNG CÁO

Trình Tả Ý đã nói được đến trình độ như vậy, trong chốc lát Cố Khuynh Thành không biết nói gì, huống chi, cô cũng sợ bản thân cự tuyệt, tổn thương lòng tự trọng của Trình Tả Ý, Cố Khuynh Thành do dự một chút, khẽ động môi, cười nhẹ: “Vậy được rồi, tôi liền không khách khí.”
Lúc này Trình Tả Ý mới giống như thật cao hứng, trên mặt lộ ra nụ cười sáng lạn.
Cố Khuynh Thành nhìn Trình Tả Ý phát ra nụ cười từ nội tâm, mới yên lòng: “Tả Ý, cám ơn cô.”
“Khuynh Thành, không cần khách khí như vậy.” Trình Tả Ý vừa dứt lời, người nhân viên đã bưng đồ Cố Khuynh Thành và Trình Tả Ý gọi lên.
QUẢNG CÁO

Sau khi Trình Tả Ý chờ người nhân viên rời đi, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không ngoài dự liệu của cô ta, cái người đàn ông và bạn của anh ta, ngồi ở phía đối diện cách đó không xa, ánh mắt vẫn luôn dừng ở cô ta.
Giao diện cho điện thoại

— QUẢNG CÁO —

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
— QUẢNG CÁO —