Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 82: Thuốc tránh thai



Cuộc đời này đã bịt tất cả đường lùi của anh.

Trái tim trong lồng ngực như muốn bể nát ra, sự tuyệt vọng tấn công khắp mọi tế bào trong cơ thể.

Mộ yến Thần mở mắt, hai hàng mi thấm đẫm mồ hôi, ôm chặt thân thể mềm mại đang không ngường giãy dụa, cảm nhận được phía dưới cô ra sức kẹp chặt lấy anh. Niềm khuây khỏa tích lũy cùng cảm giác tội ác đang dần bộc phát ra.

Ngón tay anh vùi sâu vào mái tóc Lan Khê, khẽ quay mặt cô nhìn thẳng vào mình. Hai con ngươi trong suốt lóe lên sự uất ức cùng đau đớn như thanh kiếm đâm mù hai mắt anh.

Mộ Yến Thần hôn cô, hôn một cách ngoan độc.

Ở lần cuối cùng, Mộ Yến Thần từ phía sau ôm chặt lấy eo Lan Khê, bắt cô cùng anh thực hiện nụ hôn hoang dại, hung hăng thúc vào nơi sâu nhất. Theo tần suất chóng mặt của anh, nguồn nhiệt nóng bỏng sắp phun trào ra.

Anh theo bản năng định rút ra ngoài, nhưng Lan Khê bất ngờ xoắn gấp lại , thậm chí lưỡi cô còn quấn chặt lấy lưỡi anh! Mộ Yến Thần gầm lên một tiếng, khoảnh khắc pháo hoa diễm lệ bùng nổ trong đầu anh thì nguồn nhiệt nóng bỏng hoàn toàn đi sâu vào cơ thể nhỏ bé.. . . . . .

***

Cả người Lan Khê như mới vừa được vớt lên từ trong hồ nước, mồ hôi thấm ướt từ đầu đến chân.

Toàn thân như bị rút đi mọi khí lực, mười ngón tay bủn rũn như cọng bún về chiều. Miệng cô phát ra từng tiếng rên rỉ giống như tiếng khóc tuyệt vọng lúc đêm khuya, cũng giống như tâm tình anh lúc này.

Hàng mi từ từ nâng lên, rốt cuộc Mộ Yến Thần đã ý thức được việc mình đang làm.

Anh rút ra, cả người cô liền run lên rồi bất lực hạ xuống, khắp người lưu lại ấn kí đỏ tươi được mồ hôi làm trơn bóng.

—— Anh đang lôi cô vào một thế giới đen tối đến mức nào đây?

Có lẽ, anh chính là kẻ độc ác, biến thái nhất trên đời này.

Hít một hơi khí lạnh cho đầu óc được thanh tỉnh, anh cúi đầu ôm lấy cô: "Lan Khê. . . . . ."

Gọi vài lần thì cô mới giương mắt lên, mơ hồ thấy được gương mặt anh được ánh đèn vàng chiếu vào.

Khuôn mặt liền đỏ bừng lên, Lan Khê cụp mắt, muốn đứng lên. Mộ Yến Thần có thể hiểu được tâm trạng cô lúc này, lấy áo sơ mi bọc lại thân thể trần trụi, khàn giọng nói: "Đừng cậy mạnh, em mệt lắm rồi. Anh đưa em tới phòng tắm , tắm xong rồi ngủ."

Cô không giống anh, có thể bình thản đối mặt với những tội ác mà mình gây nên.

Lan Khê vô cùng mệt mỏi, khuôn mặt duy trì màu đỏ được mấy giây lại trở nên tái nhợt, ngoan ngoãn tựa vào bờ vai rộng lớn, để anh ôm vào phòng tắm.

Cô tựa vào bồn tắm một lúc lâu, ý thức mới bắt đầu khôi phục lại. Lan Khê thở dài nhìn lên trần nhà màu trắng, ánh mắt hư không vô định. Đến khi cảm thấy lạnh, cô mới đứng lên, khóa vòi nước lại, đi tới trước gương nhìn chằm chằm bản thân. Một loạt dấu hôn đỏ thẵm rãi đều trên khắp cơ thể.

Mỗi một dấu đều do môi lưỡi anh lưu lại.

Đôi đồng tử dần ướt át, không thể phân biệt được là hơi nước trong phòng tắm hay chính là giọt lệ của cô.

Cô đột nhiên nhớ tới câu nói của Mộ Yến Thần ở đại sảnh công ty —— ? Hiện tại, tôi cực kì hi vọng dòng máu trong tôi không liên quan gì đến dòng họ các người.

Anh nói yêu cô, muốn được sống cùng cô. . . . . . là hoàn toàn nghiêm túc, không chút giả dối.

***

Năm giờ sáng, Lan Khê đã mở mắt rời giường, chạy tới chạy lui giữa phòng ngủ và phòng tắm. Thời đểm muốn đi giải quyết “bầu tâm sự” thì cửa phòng khách mở ra, Mộ yến Thần mang hộp thức ăn từ ngoài vào.

"Không phải mua trong lúc đi tới trường luôn sao? Vì sao anh lại mất công đi mua sớm thế?" Cô tò mò.

Mộ Yến Thần không nói, ánh mắt thâm thúy nhìn cô thật lâu, nói nhỏ: "Rửa mặt xong rồi tới ăn."

Lan Khê tuy thấy hơi lạ nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

Không khí cuối thu có chút lạnh, nhưng cô không thích mở máy sưởi trong phòng. Anh thắc mắc thì cô nói rằng ——Sáng sớm bò ra khỏi chăn, cảm giác ấm nóng trong chăn giao hòa với không khí rét lạnh làm cô cảm thấy cực kì sảng khoái.

Nhớ tới lời cô nói, Mộ Yến Thần liền nhếch môi cười.

Thói quen của cô luôn luôn kì lạ.

Thức ăn buổi sáng rất nhiều, anh biết cô thích món bánh bao của cửa hàng tiện lợi gần đây, mỗi lần có thể ăn được hai cái. Anh ngồi trên sô pha nhìn cô ăn, cảm thấy có phần mãn nguyện. Sau này khi hai người xa nhau đằng đẵng mấy năm trời, anh vẫn thường nhớ tới hình ảnh cô ngồi trong nhà mình ăn sáng, một bộ dạng an tâm dựa dẫm vào anh. Những hoài niệm ấy chính là động lực giúp anh một mình chống chọi với cảm giác cô độc, đau khổ khi phải rời xa cô.

Quay về hiện tại, khi cô đã “xử” xong hai cái bánh bao, bưng lấy ly sữa lên miệng thì cạnh cô xuất hiện một lọ thuốc nhỏ.

Tay bưng ly của Lan Khê bất động tại không trung.

Thị lực của cô rất tốt, mặc dù chữ trên lọ rất nhỏ, nhưng có 3 chữ đâm mạnh vào tròng mắt.

"Thuốc tránh thai" .

Sắc mặt Mộ Yến Thần lúc đen lúc trắng, nhưng vẫn trầm tĩnh, nghiêng người ngồi bên cạnh cô: "Thuốc nên uống sau khi ăn. . . . . . Tối hôm qua anh không khống chế được, nên đành dùng biện pháp này phòng ngừa."

Giọng nói anh vẫn rất cuốn hút.

Lan Khê nán lại một lúc mới cầm lọ thuốc kia lên xem.

Cô đương nhiên không có kinh nghiệm trong những việc này nhưng tự bản thân vẫn có thể nghiệm ra được. Cô cúi mặt, dứt khoát mở nắp lọ thuốc, đem viên thuốc nhỏ đổ ra lòng bàn tay, rồi đưa lên ngậm trong miệng.

Chưa từng uống qua thuốc này, không biết có gì xảy ra không nữa .

Mặt Mộ Yến Thần trầm xuống, trắng bệch như giấy.

Nỗi tuyện vọng cùng đau đớn nín nhịn suốt đêm đột nhiên vọt ra, hai con ngươi long lên sòng sọc. Anh giựt lại lọ thuốc, ném mạnh vào bức tường. Lọ thuốc đập mạnh vào tường, rơi xuống đất, phát ra âm thanh không lớn nhưng vô cùng đau tai nhức óc.

Một tay ôm vai, một tay nắm cằm cô, anh lạnh lùng nói: "Được rồi, không uống nữa, nhả ra đi."

Anh là một người đàn ông bình thường, biết rất rõ loại thuốc này ảnh hưởng xấu đến thân thể người uống.

—— Anh không phải là người, chỉ có cầm thú mới có thể ép một cô bé 17 tuổi uống thứ độc hại này.

Động tác của anh làm Lan Khê hoảng sợ đến trố mắt ra. Tơ máu bắt đầu xâm chiếm hai con ngươi màu đen, anh nghiến răng ra lệnh: "Anh nói không được uống nữa, phun ra mau, không nghe thấy sao?"

Lan Khê nhìn anh một lúc rồi cúi mặt xuống, không mở lời chỉ làm động tác nuốt “ực “ viên thuốc xuống bụng.

Đôi mắt Mộ yến Thần phóng ra hàng ngàn tia khí băng lạnh, trong nháy mắt anh muốn bóp chết cô rồi tự kết liễu bản thân cho xong.

Anh gắt gao nhìn cô, sát khí nồng đậm, bất ngờ túm tay cô lôi kéo vào nhà vệ sinh. Anh phải bắt cô phun ra viên thuốc, cho dù phải móc họng cô ra. Lan Khê hiểu được ý anh, níu người lại, run rẩy kêu lên: "Anh hai."

"Nếu như anh không đưa thuốc cho em, tự em cũng sẽ đi mua. Đừng bắt em phua ra nữa, " Cô ngửa đầu, bất lực cầu khẩn, ". . . . . . Anh biết em không thể mang thai mà?"

Cô không thể mang thai. Thà bây giờ uống thuốc chịu đau còn hơn sau này trúng chiêu phải đi vào bệnh viện giài quyết.

Không có lựa chọn.

Hai người bọn họ đã mất đi tư cách để có thể lựa chọn, con đường họ đang đi căn bản là đường chết.

Mộ Yến Thần đứng bất động giữa phòng, bóng dáng cô tịch. Nhìn anh như thế, Lan Khê chua xót lòng vì xung quanh anh phủ đầy sự tự trách và đè nén.

Cố gắng khắc chế tâm tình, anh xoay người lại, áy náy nhìn cô, rồi ôm chặt lấy cô, môi mỏng dán bên vành tai nhỏ: "Xin lỗi, Lan Khê."

"Anh bảo đảm. . . . . . Anh cam đoan với em, không bao giờ xảy ra chuyện này nữa” Từng chữ nhẹ nhàng như từ không gian bên ngoài truyền đến, từng bước đi sâu vào màng nhĩ của cô.

Lan Khê nhắm mắt, gật đầu.

Cô không phải là cọc gỗ, làm sao không cảm nhận tình yêu sâu đậm mà tuyệt vọng của anh. Hai tay vòng lên cổ anh, dùng sức đáp lại vòng ôm của anh, hi vọng có thể an ủi linh hồn đang chìm sâu trong biển tự trách.

***

Mấy giờ sau, viên thuốc bắt đầu hành hạ Lan Khê.

—— Trước kia, có một bác quân y là bạn của ba cô nói rằng, thể trạng cơ thể cô mang tính âm hàn. Cho nên mỗi khi tới tháng thì bụng sẽ đau nhức. Và khi mùa đông đến, tay chân cô sẽ lạnh như băng, rất khó sưởi ấm. Điểm này là di truyền từ mẹ cô.

Tác dụng phụ của loại thuốc này không ảnh hưởng đến nhiều người, nhưng cô lại xui xẻo trúng phải.

Bà dì đột nhiên tới thăm sớm hơn một tuần. Mà lần này, bà dì ra sức hành hạ bụng cô.

"Tớ nói này, cậu mà tốt nghiệp đại học xong thì kết hôn luôn với anh tớ đi. Sau đó sinh ra một đứa con trắng mập, bảo đảm sau này sẽ không còn sợ bà dì hành hạ nữa. Cậu không nghe người ta hay bảo phụ nữ sinh đẻ xong thì triệu chứng đau bụng kinh hầu như không còn” Vẻ mặt Kỷ Diêu như người lớn truyền dạy cho trẻ nhỏ.

Mặt Lan Khê tái nhợt, không có sức cãi với cô nàng. Ánh mắt nhìn xe cộ chạy tới chạy lui trên đường, chờ chú Lưu đến đón.

Kết hôn, sinh con? Những thứ xa vời này làm cô cảm thấy khó chịu.

"Tại sao tớ lại kết hôn với anh cậu?" Hơi thở mong manh, nhưng vẫn cố thốt lên lời đầy đủ.

"Anh tớ tương tư cậu nhiều năm rồi ....!" Kỷ Diêu căm giận bất bình.

". . . . . . Beckham cũng ngự trị trong tim tớ nhiều năm nè. . . . . ." Nói xong câu này, Lan Khê chịu không nổi nữa, ôm bụng ngồi xổm xuống, trán xuất đầy mồ hôi lạnh.

"Mẹ nó, cậu đúng là đồ vô lương tâm. . . . . ." Kỷ Diêu mắng một câu, lại thấy cô ôm bụng đau đớn, cúi người nói, "Nè, lời nói vô tâm này chỉ có thể nói cho tớ nghe thôi. Sau này đến đại học A không được nói với anh tớ. Anh Kỷ Hằng là người có chuyện luôn để trong lòng, mỗi câu nói của cậu đều ảnh hưởng nghiêm trọng đến suy nghĩ, tâm tình của anh tớ đó"

Lan Khê không để ý đến Kỷ Diêu nữa, vùi mặt vào giữa hai cánh tay. Trong đầu lại nhớ đến một người.

Giờ phút này, cô rất muốn gọi lớn tên anh, rất muốn anh xuất hiện trước mặt, nói với anh rằng cô đau lắm.

Kỷ Diêu lúng túng, cảm thấy bản thân hơi quá đáng, dù sao chuyện tình cảm thì không thể ép uổng. Cô nàng nhàm chán đưa mắt nhìn quanh, thay bạn mình tìm xe của chú Lưu, lại ngoài ý muốn thấy được chiếc xe hình giọt nước đang đi về phía hai cô rồi chậm rãi ngừng lại, thấy được rõ ràng người đang đi tới, cô nàng hưng phấn vung tay gọi to: "Anh trai Mộ, bên này! Bên này ! !"

Tiếng kêu của Kỷ Diêu làm Lan Khê chấn động.

Cô nâng khuôn mặt lên, hướng ánh mắt nghi ngờ về phía bóng hình Mộ Yến Thần.
Truyện convert hay : Phế Tế Xoay Người

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.