Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 264-3: Hãy để mạng của mày ở lại (3)



William mấy lần muốn rời khỏi trường đấu ngựa để đi đến nhà để xe, nhưng trên đường đi liền bị ngăn cản.

Lông mày anh nhíu chặt lại! Liếc mắt nhìn những người mặc chế phục tinh xảo, mang giáp trụ, mặt lạnh như đá, thậm chí đàn ông còn mang súng, trong đầu anh chỉ hiện lên một từ.

" Cấm quân Hoàng gia."

"Chết tiệt”..." Sắc mặt William tái xanh, anh khẽ nguyền rủa, xoay người đi trở lại, tức tốc bị theo dõi.

Trước khi vào đến nơi, toàn thân anh đều bị lục soát, điện thoại di động và các thiết bị thông tin vệ tinh cất giấu cũng bị sờ lấy đi, vừa định kháng nghị thì lúc này bên ngoài có một đội quân đi tới vây kín lấy trường đấu ngựa, tưởng như một giọt nước cũng không chảy lọt ra ngoài.

Trước kia anh từng nghe qua chuyện lớp trẻ của hoàng tộc có tính nết rất ngang ngược, nhưng chưa từng thấy một trận thi đấu lớn đến mức độ như thế. Đến ngay cả cấm quân hoàng gia cũng được Phó Minh Lãng điều tới, trận đấu này không giống như cuộc so tài, mà giống như muốn giết người.

Lúc này bọn họ đều bị vây chặt.

Không phải là chuyện anh chết tôi sống, mà là không được phép ra.

William gắt gao nắm lấy lan can ở phía trước, phóng tầm mắt nhìn sang nơi khán đài trước sau cũng chẳng có mấy người. Phía xa, vợ chồng Phó Ngôn Bác đang thân thiết đứng bên nhau. Sắc mặt công chúa Isha bình tĩnh lạnh nhạt, ngược lại, cả người Phó Ngôn Bác đều căng thẳng, sắc mặt tái nhợt đến dọa người.

... Nên làm cái gì bây giờ?

Mộ Yến Thần thực sự không muốn mình sẽ phải nạp mạng ở chỗ này! Anh cũng biết rõ ở nơi này đã sắp sẵn không ít cửa tử, Phó Minh Lãng tuyệt đối nhất định sẽ không để cho anh còn sống mà đi ra ngoài! Bất kể là thắng hay thua, anh cũng rất khó bảo toàn mạng sống của mình mà ra về!

Tổng giám đốc Mộ. . .

Lòng bàn tay William càng nắm chặt hơn, trong con ngươi của anh rực lên tơ máu đỏ tươi. Anh, nhớ ở trên người mình còn giấu rất kỹ một thiết bị thông tin dự phòng, một khi nếu gặp chuyện không may, cho dù không thể bảo đảm tính mạng khi rút lui, thì ít nhất cũng có thể yểm trợ cho sự an toàn của Mộ Yến Thần, nhưng mấu chốt lại không ở tại nơi này ... mà

Mấu chốt lại đang ở trên người Mộ Yến Thần.

Anh và Phó Minh Lãng tiếp xúc với nhau gần như thế, làm sao có thể bảo toàn tính mạng để trở ra đây?

Cơn mưa phùn lạnh như băng lại bắt đầu loạt xoạt rơi xuống. Cả trường đấu ngựa lộ thiên được mở rộng ra, vó ngựa đạp trong trường đấu ngựa toàn bùn lầy đi lại rất khó khăn, chốc chốc lại trượt một cái. Lúc đi ra, ánh mắt Phó Minh Lãng gắt gao nhìn chằm chằm về phía người đối diện

Khóe miệng người đàn ông thoáng gợi lên một nụ cười khát máu.

Con ngựa mà hắn cưỡi kia, là con ngựa khỏe nhất trong cả chuồng ngựa.

Trong ngày thường nó đã không dễ dàng bị người khác khống chế, gặp trời mưa thì nó càng không muốn ra ngoài, còn chưa xuất hiện, tiếng ngựa hý đã vang dội cả sân quần ngựa.

... Mười đội quân kiểm soát lượn qua lượn lại tám vòng quanh khúc cua có một đám trúc mọc lâu năm, cố ý bị vót nhọn làm hàng rào. Một khi ở lượn cua quá nhanh sẽ bị trượt đến, ngựa sẽ rơi vào bên trong "hàng rào chết" này, vạn mũi tên sẽ xuyên thân máu đổ ngay tại chỗ. Người cũng sẽ không may mắn thoát khỏi.

William gắt gao nhìn chằm chằm vào khúc cua tử thần đó, bàn tay gần như bóp nát lan can.

Phần thi đấu chính là kỹ thuật và tốc độ, nhưng lúc này tốc độ nhanh nhất cũng đã bị kìm hãm lại, muốn thắng cũng rất khó khăn. Chưa nói đến thắng, chạy tám vòng ở trong cái nơi mà nhặt được mạng sống để mang về cũng đã cực kỳ khó khăn rồi. Anh không sợ Mộ Yến Thần không qua được, cái anh sợ chính là tên khốn Phó Minh Lãng kia sẽ giở trò lừa bịp ở giữa chừng.

Cái hắn muốn cũng không phải là chiến thắng.

Cái hắn muốn chính là mạng sống của Mộ Yến Thần kia.

Lúc này con ngựa màu trắng khỏe mạnh rốt cục đã chạy ra. Người đàn ông trên lưng ngựa siết chặt dây cương, ban đầu mặc cho nó chạy, lúc đang chạy về hướng sai đích, trong chớp mắt, cặp mắt người đàn ông trở nên lạnh lẽo, rút chặt dây cương kéo nó về. Con ngựa sống chết cũng không chịu nghe, mấy lần nhấc bổng hai chân trước lên, ngửa đầu gào thét, suýt nữa bay cả người, sau đó lại đột nhiên xông tới nơi toàn cây cối. Cả bàn tay của Mộ Yến Thần dường như sắp bị cắt đứt, nhưng vẻ mặt tuấn tú vẫn bình tĩnh. Con ngựa một lần nữa lại vọt tới nơi cây cối như muốn hất mạnh anh xuống. Lúc vừa tới nơi anh buông lỏng dây cương một chút để cho nó tự ầm ầm xô vào!

Con ngựa bị đau, hí lên thảm thiết lui về phía sau, lảo đảo suýt nữa ngã xuống.

Mộ Yến Thần không cho nó thời gian, dẫn dắt nó chạy trở lại điểm xuất phát. Lúc đầu con ngựa vẫn còn không chịu nghe lời, cứ nhìn trước ngó sau, mãi lâu sau bị ăn mấy roi ngựa, cuối cùng mới chịu đàng hoàng, vui vẻ chạy về phía nên chạy.

Phó Minh Lãng thoáng đổi sắc mặt.

Giờ phút này trên người Mộ Yến Thần đầy lá khô và nước mưa từ trên cây rơi xuống, mang theo một chút bùn đất. Trong sự nhếch nhác lại lộ ra khí chất anh hùng mê người, môi mỏng tuấn dật trầm trầm lên tiếng: "Là phụ nữ thì mới thích trò đùa bỡn nhỏ mọn, anh cũng giống như các cô gái ấy sao?"

Phó Minh Lãng lửa giận bốc lên đầu, kéo căng dây cương nói: "Hôm nay tiết trời không được tốt, mày hãy cẩn thận, coi chừng các âm hồn trong ngục đang tới cửa tìm mày đấy!"

Nói xong hắn không đợi phát hiệu lệnh liền đá vào bụng ngựa vọt ra ngoài!

Người đàn ông hói đầu đứng bên cạnh nhún nhún vai, lười biếng cầm súng lên phát lệnh, "Pằng!" Một tiếng súng nổ ở trong không khí.

Cặp mắt lạnh của Mộ Yến Thần thản nhiên thoáng nhìn qua hắn, túm lấy dây cương, đá vào bụng ngựa chạy về phía trước.

Ngồi quan sát trong chiếc dù che mưa, sắc mặt Phó Ngôn Bác tái nhợt đến đáng sợ, bàn tay vịn vào lan can dính đầy nước mưa. Ngược lại Isha nheo mắt nhìn quanh, lười biếng, bình tĩnh đưa tay về phía người giúp việc đang đi tới trên tay bưng chiếc khay nhỏ để ly nước trái cây.

Sau bốn vòng chạy đầu tiên, hai người cũng không một lần đụng phải nhau, chỉ ở khoảng giữa chừng mới đối mặt nhau. Phó Minh Lãng chạy đến phía trước hàng rào tử vong vẫn không giảm tốc độ, do mấy lần bị trượt đến phía trước hàng rào Trúc nên đùi ngựa bị cắt rách ra, phun đầy máu. Đôi mắt của hắn phát ra tia nhìn đầy ác độc, không hề thương tiếc, tiếp tục chạy như điên! !

Tốc độ của ngựa chạy càng ngày càng chậm, hơn nữa lúc chạy tới trước hàng rào liền bộc lộ bước chân nhát gan khiếp sợ.

Mộ Yến Thần từ từ chạy tới.

"Shit. . ." Phó Minh Lãng không để ý tới những gọt nước mưa lạnh thấu xương như cạo trên mặt, quất một roi ngựa đầy tàn nhẫn về phía đằng sau, Mộ Yến Thần nghiêng người lách qua, trong không khí phát ra tiếng rít xé gió! !
Truyện convert hay : Đô Thị Siêu Cấp Cao Thủ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.