Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 231-1: Chân tướng được vạch trần



Thật lâu.

Mãi lâu sau Mộ Yến Thần mới cảm thấy dòng cảm xúc dâng trào mãnh liệt kia mới bị áp chế xuống, anh cúi đầu gắt gao ôm chặt lấy cô, đang lúc nước mắt cô còn ướt nhẹp, anh ghé vào bên cạnh tai cô khàn giọng âm u nói: "Lan Khê... Thực xin lỗi."

Từ đôi môi mỏng phun ra hơi thở nóng bỏng, cái nóng từ trong lòng người trào ra theo từng câu từng chữ nghe như muốn đốt cháy đến đau nhức.

"Anh đồng ý từ lúc này sẽ buông tay với em... Đừng khóc, em đừng khóc nữa..." Ngón tay anh mềm mại, nhẹ nhàng, vô cùng thân thiết vuốt ve gương mặt cô hết sức dịu dàng, nhẹ giọng dỗ dành, nơi ngực trái của anh không nén nổi sự đau đớn.

... Mộ Yến Thần, mày thật quá vô dụng? Vì mày mà để cho những năm tháng đẹp đẽ nhất của cô ấy đã phải sống ở trong đau khổ

Theo đó, cái ôm chặt chẽ của anh cũng nới lỏng dần, anh chỉnh đốn lại quần áo của cô, đặt một nụ hôn sau cùng lên cô, một giọt nước mắt nóng bỏng lăn xuống... Trong luồng ánh sáng dịu mát, Mộ Yến Thần đứng dậy, trong đôi mắt sâu vằn lên tơ máu, lộ ra một tia ngơ ngẩn, khiến người ta nhìn thấy được vẻ mơ hồ không rõ.

Cặp môi mỏng lạnh lùng nhếch lên, khuôn mặt tuấn tú của anh tái nhợt.

Anh đưa ngón tay thon dài lên sửa sang lại cổ áo, lui về phía sau một bước, cảm thấy trái tim mình như bị lưỡi dao tàn nhẫn cắt vụn.

Máu tươi đầm đìa.

Nhưng bóng dáng mảnh khảnh đầy rối loạn nằm ở trên giường kia, mỗi một giọt nước mắt nóng bỏng rơi xuống đều đang lên án anh, sự tồn tại của anh đã khiến cô chịu bao nỗi gian nan, chịu bao nhiêu đau khổ, chỉ nghĩ lại thôi cũng đã thấy kinh sợ.

"Dù sao cũng là sinh nhật của ông ấy, cũng khó được một lần trở về, hãy vui vẻ một chút." Mộ Yến Thần chăm chú nhìn cô, cặp môi mỏng trở nên trắng nhợt chậm rãi nhấn rõ từng chữ, câu nói sau cùng nghe khàn khàn như thoát ra từ nơi sâu thẳm của lồng ngực âm u vọng đến: "Lan Khê, hôm nay anh không ép buộc em."

Em gái thân yêu, anh dành cho em cơ hội được tự do hít thở, có được không?

Ánh sáng loá mắt của ngọn đèn trên trần nhà làm cho ánh mắt hơi bị đau đớn. Lan Khê nằm ngang ở trên giường mái tóc rối bời, ướt nhẹp, không biết là do nước mắt hay là do mồ hôi, dính ở trên mặt, trên cổ cực kì khó chịu. Cô nghiêng mặt lại, cố gắng làm dịu lại hơi thở lẫn sự đau nhức trong lồng ngực.

Mộ Yến Thần liếc nhìn cô một cái sau cùng, thu hồi ánh mắt rét lạnh chậm rãi đi đến bên cửa, mở cửa đi ra ngoài.

Âm thanh ồn ào huyên náo bên ngoài theo khe cửa mở ra truyền vào trong phòng.

Lan Khê cảm thấy khí lực trong người như bị rút đi, vô cùng yếu đuối. Cô vùi mặt vào trong chiếc gối dày mềm mại, cảm giác mất mát lẫn thê lương vây quanh mình tràn ngập

Một lúc lâu sau có người hầu đi tới, chần chờ gõ gõ vào cửa.

Lan Khê nghe thấy tiếng gõ cửa, cánh tay ôm thật chặt chiếc gối, sau đó chậm rãi buông ra, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn như “núi xanh sau cơn mưa” .

"Tiểu thư, hoá ra người đã tỉnh rồi." Người hầu nở nụ cười.

Lan Khê vuốt lại mái tóc hơi bị rối loạn một chút, theo bản năng cô liếc mắt quét qua nơi bả vai và vị trí trước ngực, may quá, anh không để lại dấu vết quá mức, cô khàn giọng mở miệng: "Có chuyện gì?"

"Phía dưới có một vị tiên sinh tìm tiểu thư, anh ta nói là bạn học thời phổ thông trung học, có nói nếu tiểu thư xuống phiền người hãy đi tìm anh ta."

"Anh ta nói tên là gì?" Lan Khê đi xuống giường, cắn môi, chịu đựng thân thể yếu đuối đến khó chịu nhẹ giọng hỏi.

"Anh ta nói là họ Lộ."

Họ Lộ sao

Lan Khê nghĩ ngợi một chút, nhưng không sao nghĩ ra được có người có bạn học nào có tên họ Lộ, cho dù có, vừa mới rồi cô và Kỷ Diêu, hai người các cô cũng đã gặp mặt cả một đống bạn rồi. Cô thuận tay lấy một cái kẹp tóc, kẹp mái tóc lại phía sau, nhẹ tay khẽ vuốt qua cổ, chạm vào nơi anh vừa mới hôn qua, cho dù nụ hôn mạnh mẽ kia không có dấu vết, nhưng nhiệt độ ở nơi đó vẫn còn đang nóng bỏng .

... Anh đồng ý sẽ buông tay em.

Bọn họ cứ như thế này mà kết thúc sao?

Vừa nãy ánh mắt không tín nhiệm cùng với vẻ mặt gần như tuyệt vọng ấy của cô, nhất định đã đâm anh bị thương.

Lan Khê, cứ như vậy rời bỏ anh, lùi lại về chỗ cũ chẳng lẽ lại không tốt sao?

Xoa xoa nơi huyệt Thái Dương đang bị đau đến không sao kìm nổi, Lan Khê nói khẽ: "Tôi nhớ mãi không ra, đợi lát nữa tôi xuống rồi nói sau."

"Vâng, được rồi!" Người hầu nói xong thuận tiện nhẹ nhàng rời đi.

Thời điểm cô đi xuống nhìn thấy Mộ Yến Thần giữa đám người, dáng người cao ngất, tuấn dật bất phàm giống như vừa rồi vậy, mỗi lúc giơ tay nhấc chân đều mang vẻ trầm tĩnh hữu lễ độ, chỉ có điều trên trán thoáng một tia tái nhợt rét lạnh giống như đã phải hứng chịu sự đả kích vậy. Trong đôi mắt đen thâm thúy hiện lên một tia đau thương giống như kiểu u buồn, khiến cho phụ nữ bốn phía tại tiệc rượu xúm lại càng lúc càng thán phục , thêm thổn thức, si ngốc đuổi theo bóng dáng anh không chịu dời.

Anh nhếch môi nụ cười yếu ớt nhàn nhạt, uống hết một ly rượu mạnh mà vẫn khỏe mạnh, thản nhiên như cũ, không một mảy may thay đổi .

Lan Khê bắt buộc bản thân phải dời ánh mắt đi nơi khác, lục soát bóng dáng Kiều Khải Dương trong đám người, lại nhìn thấy anh ta vừa mới đi từ trong phòng vệ sinh ra, hình như là anh vừa mới đi ói ra, có chút say rượu đến lợi hại.

Hàng mi nhỏ nhíu lại một cái, Lan Khê chần chừ đi qua đó nhẹ nhàng vỗ lên vai anh ta.

"Kiều Khải Dương, anh có sao không?" Cô lắng hỏi.

Kiều Khải Dương cảm thấy thoáng chút mềm mại ở trên bờ vai, hồi tỉnh lại một chút, mắt khép hờ. Anh kéo cô qua dựa vào trên tường, gối lên bờ vai cô, cúi đầu khàn giọng nói: "Em đưa anh về khách sạn, anh sẽ kể lại toàn bộ câu chuyện cho em, được không?"

Bả vai bị trĩu xuống bởi sức nặng của cái đầu, Lan Khê không chịu nổi gánh nặng, hàng mi nhỏ vặn xoắn lại đầy căng thẳng bất đắc dĩ quét mắt nhìn về phía đám người chưa muốn giải tán kia, lại chạm vào ánh mắt lạnh lùng của Mộ Yến Thần đang quét tới!
Truyện convert hay : Nhất Hào Người Ở Rể

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.