Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 218: Bảo bối, anh yêu em



Một lần nữa cô trở nên căng thẳng, một lần nữa phát ra âm thanh rên rỉ khi bị anh chôn vào nơi sâu nhất.

Thân thể khẽ run lên. Cuộn lại, không dừng lại được.

Mộ Yến Thần nhanh chóng lên đến đỉnh, bị cô khít khao buộc chặt làm cho đầu óc trống rỗng, đợi đến khi khoây khỏa đi hơn một chút mới bắt đầu động, từ chậm cho đến nhanh, lúc Lan Khê có thể mở cặp mắt sũng nước của mình ra thì nhìn thấy gương mặt tuấn tú của anh ở sát một bên, cô nhẹ nhàng đưa tay chạm vào gương mặt của anh, Mộ Yến Thần lại không cho phép cô phân tâm, môi mỏng lạnh nhạt mím lại, cúi đầu túm lấy môi của cô, mạnh mẽ cuốn lấy cái lưỡi của cô, cả người Lan Khê run lên, cổ tay mảnh khảnh trắng nõn đã bị đặt sát bên người, đụng vào nhau trở nên rất kịch liệt.

Đêm khuya lạnh lẽo, nhưng lại bị lửa nóng kích tình này thêu đốt, trong không khí cũng tràn đầy mùi vị của tình dục .

Lan Khê không thể suy nghĩ được gì nữa, nhanh chóng bị anh cuốn vào trong trận sóng to gió lớn này! 

CÔ không hiểu, rõ ràng lúc ban ngày đã hao hết tinh lực đàn ông rồi, vậy mà tại sao bây giờ nó lại dồi dào đến như vậy chứ. Đang lúc lăn lộn đến mức mồ hôi thấm ướt cả drap giường, thì anh lại bất thình lình đâm mạnh vào một cái làm cô không khỏi cả kinh. Xiết chặt lại, muốn khép hai chân lại nhưng lại bị đầu gối của anh đẩy ra, ngón tay dài nóng bỏng lượn lờ ở chỗ giao hợp. Đùa giởn ở nơi đó, làm cho lý trí của cô sụp đỗ hoàn toàn, môi mỏng liếm láp vành tai của cô, sau đó lại in một cái dấu đỏ tươi ở ngoài sau gáy của cô!

Lan Khê kịch liệt co quắp lại, nức nở níu chặt ga giường!

Mộ Yến Thần lại không biết thoả mãn, lạnh lùng nhớ lại cả giác cô đơn khắc nghiệt trong suốt bốn năm qua, động tác vô cùng càn rỡ, lấy tay kéo khủy chân của cô lên, anh lại đột ngột đâm vào làm cô vừa đau vừa lại thỏa mãn! Sự khuây khỏa này làm cho cô hoảng sợ, muốn cự tuyệt nhưng lại bị cảm giác điên cuồng này làm cho kích thích, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rĩ càng lúc càng lớn. Vật vô cùng cứng rắn đó làm cho cô hơi sợ, Mộ Yến Thần nhẹ nhàng kéo mặt cho qua rồi ngậm lấy đôi môi nhỏ nhắn của cô, giống như là đang an ủi cô,nhưng tốc độ ở phía dưới lại không giảm đi chút nào, mà ngược lại càng lúc càng nhanh hơn!

Bị cảm giác xâm nhập này hành hạ, lửa đốt cháy khắp cả người!

Anh sắp làm cô cháy rụi đi mất rồi.

Cuối cùng anh dùng toàn bộ sức lực bắt đầu chạy nước rút, hòa vào cô, Lan Khê khóc đến khan cả giọng, trong ánh mắt của Mộ Yến Thần nổi lên đầy tơ máu, thú tính trong cơ thể xông ra, giữ chặt mái tóc mềm mại của cô, rồi không ngừng dụ dỗ bên tai của cô, sau đó đẩy đầu gối của cô lên để anh có thể tiến vào được sâu hơn nữa!

Chỗ đó của cô trở nên vô cùng ướt át, cái eo nhỏ nhắn của Lan Khê bị anh nắm chạt trong lúc điên cuồng chạy nước rút, một tiếng thét chói tai hòa cùng tiếng khóc nức nở và động tác kết thúc của anh! Anh gắt gao giữ chặt lấy cô mà bộc phát, cuối cùng người của Lan Khê ướt đẫm mồ hôi, mệt nhọc mà thiếp đi.

Ý thức của cô cô cũng dần mất đi, sáng hôm sau, sau khi tỉnh dậy cô cũng không biết mình đã đi tắm như thế nào nữa.

Mộ Yến Thần nằm ở trên người cô một lúc lâu rồi mới thong thả ngước mặt lên.

Đưa mắt nhìn vẻ mặt điềm tỉnh khi ngủ say của cô, anh nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực, cúi đầu chống lên trán của cô, sau đó nhớ lại câu nói của cô lúc nãy, "Mộ Yến Thần, em vẫn còn yêu anh" .

Những chữ này, bất luận có nói bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì anh vẫn sẽ vì nó mà kích động, và muốn nghe nó nhiều hơn nữa.

Môi mỏng đặt lên vành tai ướt đẫm mồ hôi của cô, anh khàn giọng nói: ". . . . . . ANh cũng yêu em, bảo bối."

Lan Khê trong lúc mơ màng nghe được cái gì đó rất muốn tỉnh dậy, nhưng không cách nào mở mắt ra được, cơ thể cô bị vật gì đó đè lên làm cô cả thấy khó chịu, trên lưng lại có cảm giác nhồn nhột, nóng bỏng kéo dài đến ngực, lòng bàn tay nóng bỏng vuốt ve sống lưng của cô, thân mật quấn quít, cán nuốt bờ môi hồng hồng quen thuộc, anh hôn rất sâu, siết lấy cô rất chặt, giống như muốn đem cô nuốt vào trong bụng, hòa làm một với cô.

Nhất thời, lan Khê lại cảm thấy rất an tâm.

Cô mệt mõi để mình chìm vào trong giấc ngủ, cô để mặc cho mình lâm vào trong bóng đêm vô tận, cũng như lao vào trong lòng ngực ấm áp của anh. . . . . .

***

Sáng sớm hôm sau.

Sau khi Kiều Khải Dương tỉnh lại, xung quanh đều là ánh sáng rất chói mắt.

Làm cho mắt anh đau nhói, anh híp mắt lại , lấy tay che đi, rồi bắt đầu mở mắt ra.

CỐ gắng ép mình không được nghĩ tới những âm thanh phức tạp từ phòng bên cạnh nữa, cơ thể rốt cuộc cũng có chút sức lực, lật người đứng dậy tùy ý lấy một bộ đồ trong túi rồi đi vào phòng tắm.

218.2

Lúc nhìn thấy mình trong gương, Kiều Khải Dương không khỏi nghiến răng ——

Con mẹ nó. Xuống tay thật là nặng.

Khóe miệng vẫn còn ứ đọng máu, anh lấy tay sờ sờ, đưa mắt nhìn vào trong gương mình, đột nhiên nghĩ lúc nói chuyện điện thoại với Lan Khê, cô ấy nói hai người đang ở gần nhau, cư nhiên lại có thể ở gần đến như vậy, Kiều Khải Dương anh phải trơ mắt đứng nhìn hai người họ ở cạnh nhau.

Nhắm mắt lại, anh lạnh lùng nhíu mày, trong ánh mắt thoáng qua một tia máu đỏ thẫm, anh vung một ngụm nước lạnh băng lên trên trên mặt.

Sau khi rửa mặt xong, vừa bước ra ngoài thì đã nghe tiếng điện thoại vang dội.

—— Bất kể ngày hôm qua xảy ra chuyện gì, thì bây giờ vẫn còn rất nhiều chuyện cần phải đối mặt.

Không ngờ ở đầu điện thoại bên kia lại là Tống Mẫn Tuệ,thằng con trai nhà bà mặc dù bà đã không cho nhưng nó lại không nghe lời mà vẫn đi công tác với nhân viên, sau khi anh bắt máy thì Tống Mẫn Tuệ không ngừng la mắng, bên trong tiếng la mắng cũng có một chút oán trách vì bà không thể rèn sắt thành thép được và cũng có chút ân cần! Một hồi lâu sau Tống Mẫn Tuệ mới nói chậm lại, lạnh giọng hỏi: "Chuyện hợp đồng thiết kế, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy hả?"

"Cái gì mà xảy ra chuyện gì?" Kiều Khải Dương bị mắng nên cáu kỉnh, xoa xoa mi tâm, khàn giọng tức giận nói.

"Lan Khê đâu? Xảy ra chuyện lớn như vậy mà hai người lại không báo cáo với công ty, mẹ phải xem tin tức mới thấy được " Tống Mẫn Tuệ nghiêm giọng nói: “Đây là một đã kích vô cùng nghiêm trọng, Khải Dương, mẹ cho con đại diện công ty sang đó, nếu như quả thật nhà thiết kế của chúng ta có vấn đề, nếu như đối phương muốn chúng ta bồi thường tiền hợp đồng, muốn đem chuyện này ra tòa, chắc chắn danh tiếng của công ty cũng sẽ bị cô ta làm ảnh hưởng, con có hiểu không?"

Đã kích trầm trọng như vậy, công ty quản cảm của bà đảm đương không nổi, nếu không cẩn thận xử lý thì khổ tâm của bà nhiều năm nay ở thành phố A sẽ tan thành tro bụi hết!

"Mẹ có ý gì?" Kiều Khải Dương cười lạnh, "Nếu như phải ra tòa, thì việc đầu tiên là mẹ sẽ sa thải cô ấy, để cô ấy một mình đối mặt với đối phương sao? Như vậy dù tòa án có xử như thế nào thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến công ty của mẹ phải không?"

Tống Mẫn Tuệ cau mày: "Khải Dương, mẹ đang bàn công việc với con, con đừng có đem tình cảm riêng tư vào trong này . . . . ."

"Con không có tình cảm riêng tư gì hết, " Anh cắt ngang lời bà, cười lạnh hơn, "Con chỉ cảm thấy không nên làm như vậy, trước khi việc này xảy ra, cô ấy đã mang đến bao nhiêu tiền cho mẹ thì con không biết nhưng mẹ đừng nghĩ sẽ đạp cô ấy ra, cô ấy không bị sao hết."

Nói xong, Kiều Khải Dương liền cúp điện thoại, ném vào giường.

Trong lồng ngực buồn buồn, hơn nữa lại đau, Kiều Khải Dương chui đầu vào giữa hai cánh tay, cảm giác mình TMD thật uất ức, rõ ràng cô không ở bên cạnh anh, rõ ràng là cô từng đao từng đao cắt vào người anh, nhưng hễ gặp phải chuyện thì anh sẽ che chở cho cô, chỉ sợ cô sẽ xảy ra chuyện. Thật đáng chết.

Kiều Khải Dương ngồi ngây người một hồi rồi mới đứng dậy đi ra cửa, lại không ngờ rằng vừa bước ra khỏi cửa thì lại gặp phải Mộ yến Thần.

Bóng dáng của anh ta cao ngất, bộ dạng vẫn lạnh lùng như trước, trong tay đang cầm hành lý của Lan Khê, Kiều Khải Dương nhìn một cái cũng biết tối hôm qua Lan Khê không ngủ ở phòng mình, nhất thời siết tay lại thật chặt, ánh mắt tràn đầy sát khí nhìn Mộ yến Thần.

William từ một đầu khác của khách sạn đi tới.

"Tổng giám đốc Mộ, vé máy bay đã được đặt rồi." Anh ta tôn kính nói.

Mộ Yến Thần đưa mắt nhìn Kiều Khải Dương một cái, rồi lạnh nhạt nói: "Chuẩn bị trở về nước."

Kiều Khải Dương nhảy dựng lên!

"Chuyện còn chưa được giải quyết, mà trở về nước cái gì?" Anh lạnh lùng cau mi lên.

Bóng dáng mạnh mẽ của Mộ Yến Thần thẳng tắp, lạnh lùng không có nhìn anh, ngược lại câu môi cười cười với William, bàn tay ưu nhã đút vào trong túi quần: "Kiều tiên sinh, thời gian bay của cậu là ba giờ chiều ngày mai, điện thoại di động không gọi được, nên tôi chỉ có thể đến đây để thông báo."

Kiều Khải Dương vẫn chau mày lại như trước.

William vẫn cười nhạt như cũ, đợi đến khi Mộ Yến Thần đi xa rồi mới từ từ giải thích rõ: "Hiện giờ, mọi việc đã được giải quyết một cách thoã đáng, tổng Giám đốc MỘ định về nước mới xử lý chuyện này với luật sư của M&R, đến lúc đó phiên tòa sẽ được mở ở trong nước."

"Thỏa đáng?" nh hơi cong môi, lạnh lùng như băng, "Thế nào thỏa đáng?"

William nhíu mày: "Sự cố xảy ra vấn đề, đương nhiên là người chịu trách nhiệm sẽ phải phụ trách."

Người chịu trách nhiệm.

"Anh nói là Nhan Mục Nhiễm?" Kiều Khải Dương cau mày lại chặt hơn.

William gật đầu một cái.

Một tia sáng lạnh lùng toát ra từ sau cặp mắt kính ưu nhã kia, tỏa ra bốn phía, William thấp giọng nói giống như nước chảy: "Sự cố lần này không hề liên quan đến Mộ tiểu thư, đây là tác động không thể cản nổi của thời tiết, mà người phụ trách hạng mục lại không hề để ý đến chuyện này, thì đương nhiên sẽ phải chịu trách nhiệm —— Bây giờ, Nhan tiểu thư đã bị DiglandY¬ork cắt chức quản lý hạng mục bờ biển rồi. . . . . ."

Cuối cùng William nở ra một nụ cười nhạt nói: "Cô ấy bị cắt chức tạm thời, phải ở lại Los Angeles."
Truyện convert hay : Tù Long

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.