Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Chương 169: Anh muốn làm gì?



Sau lưng Lan Khê dán chặt vào vách buồng xe, cảm giác mồ hôi mỏng từ cả người rỉ ra, nóng ran vô cùng!

Cô cảm thấy bị anh mạnh mẽ hôn đến mất hết sức lực, theo bản năng đưa tay đẩy bả vai của anh, muốn đẩy anh ra!

Mùi vị quen thuộc đã lâu không gặp, mang theo sự quyến rũ xinh đẹp, làm Mộ Yến Thần mất hết tâm trí, anh đôi mắt lạnh lùng của anh mở to, vốn định đơn giản trừng phạt cô một chút lại không nghĩ đến hương vị của cô so với mấy năm trước càng làm cho mình trầm mê hơn. Anh quan tâm đến giọt nước mắt kháng cự của cô, bàn tay thăm dò vào trong áo sơ mi mỏng manh của cô vuốt ve eo nhỏ của cô, Lan Khê không thể kìm chế mà run lẩy bẩy, Mộ Yến Thần lạnh lùng nhìn thẳng vào khuôn mặt của cô, hơi dùng sức hút lấy. Ra sức cắn nuốt cái lưỡi của cô, cô ngửa đầu, bỗng cảm thấy hơi choáng váng, cảm thấy linh hồn cũng bị hút đi mất.

"....” Lan Khê chợt kêu khẽ một tiếng, đau đến co lại về phía sau!

Là anh ác ý cắn nhẹ vào lưỡi của cô để cô thoáng tỉnh táo lại. Khi đôi mắt mênh mang bị phủ một tầng hơi nước mở ra thì Mộ Yến Thần nhìn thấy uất ức của cô, bàn tay làn theo bên sườn của cô bên đi lên, từ phía sau tháo mở áo ngực của cô rồi chiếm giữ lấy nơi đẫy đà xinh đẹp của cô!

Lan Khê sắp sụp đổ hoàn toàn rồi!

Nước mắt ngưng tụ trong hốc mắt của cô, cô sắp bị anh trêu chọc đến khóc thành tiếng!

Bàn tay nhỏ bé lôi kéo áo vét của anh, sắp xé nát của áo của anh rồi.

Mộ Yến Thần đã nhận ra cả người cô đang căng thẳng và run rẩy, dường như chỉ cần ép cô như vậy một chút nữa thì sẽ hoàn toàn sụp đổ, ngón tay thon dài luồn vào trong mái tóc của cô, ôm chặt lấy cô, xoay người thả cho nụ hôn mãnh liệt kia chậm lại, chậm dần, tháo gỡ cảm xúc của cô.

Xúc cảm dưới lòng bàn tay tốt như vậy, bị anh mạnh mẽ nhào nặn nên hiện ra dấu tay, đỏ tươi khó có thể biến mất. Ngón tay của anh vừa ác ý ma sát qua đỉnh nhạy cảm của cô, rồi lui ra ngoài, dọc theo viền áo lót lướt qua đường cong mềm mại và xinh đẹp

"Hôm nay không rảnh," giọng nói trầm tĩnh, lạnh như băng của anh chậm rãi vang lên trên đỉnh đầu, lộ ra ý tứ không cho kháng cự, giống như đế vương vô cùng nhân từ tuyên bố, "Tạm thời thì sau bữa tiệc tối mai chưa có sắp xếp gì cả, nếu em muốn thì tranh thủ thời gian liên lạc với anh, có thể nói chuyện về bản kế hoạch này một lần nữa... tranh thủ thời gian này, anh cho em thời gian tìm ra lỗi sai của mình đó

Nói xong anh rút người ra, hơi thở nghiêm nghị trầm tĩnh bao phủ quanh người, tao nhã trở về chỗ ngồi, rút một bản ghi chép mỏng ở bên cạnh bàn ra để xử lý công việc.

Lan Khê hổn hển thở gấp, khóe mắt lấp lánh ánh sáng của nước mắt, con ngươi ửng hồng, vẫn chưa phản ứng kịp.

Tay cô run rẩy chống xuống chỗ ngồi, ngước mắt nhìn anh.

Ánh đèn sáng chói chiếu lên trên người của anh, bộ quần áo tây trang tối màu phát ra ánh sáng u ám, giống như Satan địa ngục vậy, vẻ mặt khi làm việc của Mộ Yến Thần cực kì khắc nghiệt và lạnh lùng, làm cho người ta nhìn vào sẽ không dám đến gần, anh nói một là một, nói hai chính là hai.

"..." Lan Khê cắn môi, quả thật muốn cầm một vật gì đó bằng kim loại ném vào mặt của anh!

Người đàn ông này!

Mắt cô ngấn lệ, cách áo sơ mi sửa sang lại khuy áo ngực của mình thật tốt, vốn định thu ánh mắt về, nhưng ánh mắt tràn ngập sự căm giận và khuất nhục lại quét đến cái ly anh đặt trên bàn ——cái cốc sứ trắng đơn giản, hoa văn phía trên là con thỏ và cỏ xanh, cái thìa nho nhỏ nhẹ nhàng dựa vào mép cốc.

Cái này, tại sao nhìn cái này lại quen mắt vậy nhỉ?

"Nếu như đã như vậy thì anh thả tôi xuống xe, tôi tự bắt xe quay về." Lan Khê lười phải nghĩ ngợi, đè nén cảm xúc nghẹn ngào xuống, rồi nói.

"Trên đường cao tốc không thể dừng lại, ngốc quá." Giọng nói lạnh lùng của Mộ Yến Thần thản nhiên đáp lại.

"Anh vừa mới nói sẽ tới vòng qua trung tâm thành phố một chuyến!" Cô phản bác, tranh thủ cơ hội để bản thân được xuống xe!

"Qua rồi." Anh giống nhu không kiên nhẫn giải thích.

Ánh mắt trong trẻo của Lan Khê nhìn anh chằm chằm, ánh mắt tràn đầy vẻ oán hận và không cam lòng, cô cũng cảm thấy mình rất lớn mật, trước kia chưa bao giờ nghĩ tới anh sẽ lấy thân phận tổng giám đốc của DiglandYork xuất hiện trước mặt cô, bây giờ đã biết, cô thật sự cảm thấy không ai dám la hét ầm ĩ khi anh đang chăm chú làm việc giống như cô, quấy rầy anh.

Chẳng lẽ cứ mặc kệ anh lái xe đến nhà máy ở Thành Đông à?

Trong lòng Lan Khê không ngừng kêu khổ, may mà anh đã đáp ứng sẽ để cô sửa chữa phương án, đây là chuyện tốt đẹp duy nhất trong ngày hôm nay.

Thức thông cả đêm hôm qua, giờ phút này bên trong buồng xe điều hòa nhiệt độ vừa đủ, lại vô cùng yên tĩnh, Lan Khê có phần không nhịn được nữa, nhàng dựa vào ghế ngồi, nhắm mắt lại nghỉ ngơ. Quả thực, xe thương vụ xa hoa như vậy rất là thoải mái, những xe khác căn bản không thể so sánh được.

Ý thức dần dần hỗn độn, trừ không khí điều hòa lạnh lẽo khiến cô co rụt người lại, thì không có cái gì khác làm cô tỉnh lại.

Cô cứ ngủ như vậy, còn nằm mơ nữa.

Trong mơ là mùa hè năm cô mười bảy tuổi, ở cửa lớn Mộ gia, ánh nắng ban mai chiếu xuống sàn phòng khách dười tầng trệt một cách rực rỡ, một thân hình cao ngất chậm rãi đi ngược sáng vào nhà, đi vào thế giới của cô, đi vào trong lòng của cô .

Ngón tay thon dài của Mộ Yến Thần ngưng động tác lại, ánh mắt lạnh lẽo dần mềm mại, nhìn về phía người đang ngồi dựa trên ghế kia

Bản ghi chép mỏng manh kia bị ném sang bên cạnh.

Khi ôm cô mới phát hiện khóe mắt cô thấm đẫm nước mắt, lạnh đến run rẩy, không biết là do lạnh hay do nằm mơ thấy ác mộng.

Mộ Yến Thần liếc mắt nhìn, lồng ngực giống như bị đánh một quyền mạnh mẽ, buồn bực đau đớn dữ dội.

Trong đôi mắt thâm thúy lóe lên ánh sáng phức tạp, cả yêu cả hận, anh cởi áo khoác tây trang của mình ra rồi ôm lấy cô, ngón tay ấm áp nhẹ nhàng lau đi nước mắt của cô, không nhịn được nên cúi đầu hôn lên gò má và mái tóc của cô, càng hôn càng triền miên.

Khao khát dung nạp cô vào bụng, cùng cô hòa thành một thể.

"Lan Khê..." Anh khàn khàn gọi cô, trong lồng ngực, đau đớn và buồn bực lan tràn ra, hơi thở nóng bỏng phun xuống mang theo sự nhớ nhung khắc sâu nhất tận xương tủy suốt bốn năm nay, "...Lan Khê, anh đã trở về rồi."

Rốt cuộc anh đã trở về bên cạnh em rồi đây.

Lan Khê, anh rất nhớ em.

. . . . . .

Khi tỉnh lại, vậy mà trong buồng xe chỉ còn lại một mình cô.

Áo khoác tây trang ấm áp bao phủ lên người cô, Lan Khê giật mình, đứng dậy, áo khoác liền rơi xuống đất.

Cau mày, cố chịu đựng sự bất an cầm áo khoác của anh lên, cảm thấy là lạ, dứt khoát đặt ở chỗ ngồi, nhẹ nhàng đưa tay ra gõ lên tấm ngăn ở trước mặt, sau hai lần thì xe liền ngừng lại.

Cửa xe mở ra, ánh mặt trời chói mắt ở bên ngoài đột nhiên chiếu thẳng vào, đâm vào khiến mắt của cô đau đớn.

Cả người William thẳng tắp, cười yếu ớt: "Tiểu thư, đến rồi."

Lông mày mảnh mai của Lan Khê nhẹ nhàng nhíu lại, có chút không dám hỏi là đã đến chỗ nào, cô xuống xe, nhìn thấy tòa nhà công ty thiết kế của mình thì chợt giật mình, vội vàng giơ tay lên nhìn thời gian, hơn một giờ một chút, đúng lúc là giờ nghỉ trưa .

"Cô vừa mới ngủ cho nên không gọi cô dậy, chắc vẫn kịp đi làm nhỉ?" William tao nhã, thoải mái hỏi.

Lan Khê hơi giật mình, nhẹ nhàng cắn môi, dưới ánh mặt trời lông mi khẽ run: "Anh ấy đâu rồi?"

William ngẩn ra, nụ cười tao nhã càng sâu hơn: "Đương nhiên là Mộ tổng đang bận việc, anh ấy dặn dò tôi đưa cô về , tôi cũng phải quay về ngay lập tức, cho nên không thể nói chuyện tiếp được."

Mở cửa xe, William liếc nhìn cái gì đó ở chỗ ngồi cạnh ghế lái, cầm lấy cái hộp: "Đúng rồi, cái này là cho cô."

Lan Khê quét về phía món đồ được bao bọc tinh xảo, hơi do dự, rồi nhận lấy: "Là cái gì vậy?"

William cất tiếng cười, giơ tay lên làm động tác ra hiệu: "Mua trong trung tâm thành phố, tôi để trong hộp giữ nhiệt rồi, cô tranh thủ lúc còn nóng mà ăn đi."

Vừa rồi ở trên xe, khi nghe anh ấy nói vòng vào trung tâm thành phố một chuyến thì anh liền tự giác đi xuống mua rồi cho vào hộp giữ nhiệt, bản thân là trợ lý tổng giám đốc nên cũng hiểu chút tâm tư của anh ấy, chỉ có điều sau khi đến nhà máy ở Thành Đông rồi lại vòng lại một chuyến, thời gian chỉ có hơn một tiếng đồng hồ thật đúng là khảo nghiệm kỹ thuật lái xe của anh.

Khi Lan Khê chưa phản ứng kịp, cửa xe đã 'rầm!’ một tiếng rồi bị đóng lại.

Ánh mặt trời chói lóa chiếu vào khuôn mặt của cô thành một tầng ánh sáng nhu hòa, Lan Khê không nhịn được hơi hé mở cái hộp ra để nhìn một chút, cách túi nilon, bên trong có sáu viên xíu mại được xếp ngay ngắn chỉnh tề, mùi thơm xông vào mũi.

Bàn tay Lan Khê hơi run lên, cảm thấy bàn tay như bị bỏng vậy, thiếu chút nữa thì vứt cả cái hộp lên trên mặt đất.

***

"Oa, em mua oẳ chỗ nào vậy? !" Một đồng nghiệp cũng đến từ thành phố C kinh ngạc kêu lên, ngạc nhiên mở cái hộp ra, "Chị tìm ở thành phố A cả một năm cũng không tìm được mùi vị như ở quê nhà, còn là thịt cua đấy! Aiz, em có biết không, ở đây xíu mại chỉ có mỗi gạo nếp và nấm rơm, lâu lắm rồi chị chưa được ăn bánh nhân thịt như thế này, cực kì có cảm giác gia đình đó. . . . . ."

Cầm một viên lên cho vào trong miệng, hơi nóng bốc lên khiến cả trái tim cũng thỏa mãn.

Lan Khê hơi mệt mỏi, nở nụ cười nhạt rồi ngồi xuống, cầm chén nước lên để uống, cô cũng chỉ đột nhiên nhớ đến những chuyện này, nhớ đến những tháng ngày hắc ám và ngọt ngào khi còn là học sinh cấp ba, mỗi ngày sau khi thể dục buổi sáng, cô và Kỷ Diêu đều ăn món này, còn có C thành rét lạnh phải không có cuối mùa đông.

Cảm giác đau nhói đánh tới, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lan Khê tái nhợt, lắc lắc đầu không muốn để bản thân mình suy nghĩ quá nhiều.

Rốt cuộc thì anh ấy muốn làm cái gì?

Không hiểu tại sao lại bay về nước, không hiểu tại sao lại chọn công ty quảng cáo của cô, không hiểu tại sao lại dây dưa cùng một chỗ, mà những hành động liên tiếp của anh chỉ khiến cô nhớ lại những chuyện trong quá khứ kia.

"Mộ Yến Thần, tôi nhất định sẽ rời khỏi anh, đời này kiếp này, không bao giờ gặp nhau nữa!"

Chính bản thân mình đã từng trẻ con tuyên bố như vậy.

Khuôn mặt nhỏ nhắn nóng bỏng một lúc lâu, trong lòng tua đi tua lại rất nhiều chuyện cũ, Lan Khê nhẹ nhàng cắn môi vừa buông ra, ở trong lòng nhắc nhở bản thân một lần nữa: yêu anh là tổn thương, cũng là đau khổ, Mộ Lan Khê, mấy năm trước mày bị anh ấy làm tổn thương chưa đủ sao? Còn muốnở cùng một chỗ với anh ấy để đón lấy tiếng xấu, bị nguyền rủa sao? Còn muốn mở rộng cánh cửa trái tim một lần nữa, rồi lại bị người ta đâm dao một khiến máu tươi đầm đìa sao?

Không muốn.

Cô không muốn, không muốn!

Cắn môi, ra sức cắn cho bản thân đau đớn, lúc này, trong đôi mắt mới thoáng qua vẻ thanh tỉnh, Lan Khê lấy một số tài liệu ra, xem xét lại bản kế hoạch một lần nữa.

Nhưng...

Nửa phút sau, Lan Khê liền tức giận.

Cô có thể khẳng định anh không phải đang đùa giỡn cô không? Bản kế hoạch này, rốt cuộc có khuyết điểm ở chỗ nào chứ?

Hết Chương 169
Truyện convert hay : Thần Cấp Tu Luyện Hệ Thống

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.