Trang chủ
Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Chương 93: Họa trong họa ngoài

Edit + Beta: Phi Phi

Tô Mộc Vũ gõ cửa sổ, la lớn: “Phong Kính! Anh mau quay lại!” Thậm chí muốn lập tức nhảy ra ngoài, ôm lấy hắn.

Cô muốn hắn tin tưởng cô, cô thật sự không có làm chuyện đó! Thật sự không có làm cái gì cả!

Tiền Phong dùng sức giữ chặt cô, nói: “Tiểu Vũ, em bình tĩnh một chút, đừng khiến cậu ấy thêm phiền, chuyện này em không lo được đâu! Nếu em muốn hại chết cậu ta, được, bây giờ em quay lại đó đi!”

Phong lão gia mất, chuyện này thật sự quá lớn. Cả Phong gia bất ngờ thay đổi, không chỉ La gia mà thế lực đứng sau mấy người cô của Phong Kính đều không thể coi thường. Chỉ sợ một mảng lớn thế lực đều phải tẩy sạch một lần nữa, mấy đại gia tộc tụ tập lại, thương lượng vận mệnh sau này, Tiền gia cũng ở trong đó.

Hắn đương nhiên biết, giờ phút này là lúc khó khăn của Phong Kính.

Cảm tình Phong Kính đối với ông nội hắn rất phức tạp, hận có, nhưng loại cảm giác kính trọng ngay cả hắn cũng không biết vẫn có. Từ nhỏ hắn đã nhìn thấy bóng lưng cao lớn của Phong Khải, ảnh hưởng đến hắn lúc nào cũng không hay, có lẽ ngay cả chính hắn cũng không phát hiện. Trên người Phong Kính, có bóng dáng Phong Khải, cho nên khi biết tin Phong Khải chết thì hắn mới khiếp sợ cùng mâu thuẫn khó có thể biểu đạt.

Mà Tô Mộc Vũ trùng hợp lại là người gặp Phong lão gia cuối cùng, đã là mục tiêu công kích, Phong Kính lần này khó có thể bảo vệ được cô. Cô tiếp tục nhảy vào, đây không phải là muốn chết sao? Đến lúc đó ai cũng không bảo vệ được cho cô.

Tô Mộc Vũ bị Tiền Phong quát, liền tỉnh ngộ lại, dùng sức cắn ngón cái, cô gắng trấn tĩnh: Tô Mộc Vũ, mày có nghe thấy không? Đừng hoảng hốt, không thể khiến Phong Kính thêm phiền phức!

Chỉ là cô sợ, cô rất sợ, sâu bên trong cô dường như cảm thấy có điều gì đó rất không tốt.

Cô ôm lấy bụng của mình, vùi sâu đầu vào hai đầu gối: Con ngoan, con phải giúp đỡ mẹ, nói với mẹ bây giờ mẹ phải làm gì đây?

Tiền Phong mím môi, vỗ về cô. Sau đó quay đầu nhìn về phía bệnh viện được bảo vệ nghiêm ngặt kia, sau đó giẫm chân ga.

Tiền Phong đưa cô về nhà, không phải về nhà Phong Kính và về hang ổ của mình. Lúc này, Tô Mộc Vũ sẽ phải đối mặt với rất nhiều bất lợi, hắn quyết định tự mình coi chừng cô. Hiện tại cô không thể ở một mình, cô còn đang mang thai, lại càng không thể bị tổn thương.

Tô Mộc Vũ nằm mơ, cô mơ thấy Phong Kính không tin cô, hắn hận cô, hắn không cần cô. Vô luận cô có đuổi theo như thế nào cũng đều đuổi không kịp.

Tô Mộc Vũ bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Tiền Phong nghe thấy tiếng thét chói tai của cô, lập tức mở to mắt: “Tiểu Vũ, có chuyện gì vậy?”

Cô thở phì phò, nói: “Em… hông có chuyện gì… Thật xin lỗi, đánh thức anh rồi”

Tiền Phong vỗ vỗ đầu của cô, mò trên đất một cục tròn tròn đặt vào lòng cô “Anh mang Bàn Chải đến cho em, không có chuyện gì, tin tưởng anh, tất cả đều không sao cả”

Bàn Chải “uông uông” kêu, nó cũng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy mẹ thân yêu của nó đang sợ hãi, vội nhu thuận liếm liếm tay Tô Mộc Vũ, giống như đang an ủi cô.

Tô Mộc Vũ ôm lấy Bàn Chải, như là ôm lấy sự ấm áp cuối cùng “Cám ơn anh, Tiền Phong”

Tiền Phong cảm nhận được cô cố gắng áp chế áp lực, muốn ôm cô vào lòng nhưng cuối cùng vẫn chỉ giơ tay ra rồi lại rút tay về.

Tin tức Phong Khải chết nhất thời được áp xuống, tuy rằng loáng thoáng có chuyện xảy ra ở Phong gia nhưng ai cũng không dám lớn tiếng nói ra.

Cho đến năm ngày sau đó, Phong Khải mất do cơn suy tim đột ngột mới được công bố rộng rãi, mà trong năm ngày này thế cục thay đổi đến bất ngờ, ai cũng không nghĩ ra được.

Mà mấy ngày này, Phong Kính chưa có trở về nhà, điện thoại cũng không bắt máy. Tô Mộc Vũ không đi đâu cả, chỉ chờ đợi Phong Kính trở về. Cô vẫn cứ chờ, chờ, đều không thấy hắn, giống như hắn đã quên mất có một người tên gọi Tô Mộc Vũ vậy.

Ba ngày sau, đưa tang Phong Khải.

Tô Mộc Vũ muốn đi tìm Phong Kính lại bị Tiền Phong ngăn lại “Tiểu Vũ, nghe lời, lúc này em không thể đi”

Tô Mộc Vũ khẩn cầu: “Em xin anh, em nhờ anh, cho em đi một chút thôi. Em chỉ đến nhìn một cái, em sẽ không nháo, chỉ đứng xa nhìn thôi, được không?” Trong mắt Tô Mộc Vũ tràn đầy nước mắt.

Tám ngày này, vô luận cô mở to mắt hay là nhắm mắt lại, trong đầu đều là hình ảnh của hắn. Mỗi ngày cô đều canh trước tivi, chớp mắt cũng không dám, chỉ muốn được nhìn thấy hắn một chút thôi.

Tiền Phong không cưỡng lại được, đành phải đưa cô đi cùng “Nhớ kỹ, chỉ có thể nhìn một cái, em ngàn vạn lần không thể lộ mặt, có biết hay không?”

Tô Mộc Vũ liều mạng gật đầu.

Hôm nay, trời mưa. Mưa không lớn, tí tách, lại phảng phất muốn kéo dài. Bầu trời u ám, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể đè bẹp mặt đất.

Đưa tang Phong Khải rất long trọng, vô số quan lớn cùng người quyền thế đến tham dự, đưa tiễn vị lão tướng quân chống mưa chống gió hơn năm mươi năm này. Chung quanh nghĩa trang đều được cảnh vệ giới nghiêm, truyền thông đều không thể tiến vào bên trong.

Tô Mộc Vũ được Tiền Phong dẫn đến, ẩn vào đám người tránh khỏi cảnh vệ.

Nhìn từ xa xa, Phong Kính quỳ gối trước mộ bia của Phong Khải, một thân áo đen ướt đẫm. Mới tám ngày không gặp, cả người Phong Kính ốm thấy rõ, một người kiêu ngạo tột đỉnh như vậy, gương mặt lúc này lại xanh xao, hai mắt hõm sâu vào.

Cô có thể cảm thấy hắn đang rất bi thương.

Tô Mộc Vũ đau đến nỗi tự ôm lấy ngực mình, hận không thể lập tức tiến lên ôm lấy hắn.

Tiền Phong dùng sức bắt lấy vai của cô, ngăn cản cô: “Tiểu Vũ, đừng quên em đã đồng ý điều gì với anh. Em vừa xuất hiện, lễ tang liền rối loạn ngay. Đến lúc đó, Phong Kính nhất định sẽ hận em cả đời”

Tô Mộc Vũ gắt gao che miệng lại, liều mạng khắc chế chính mình. Nước mắt làm hai mắt cô mơ hồ, khoảng cách rõ ràng là ngắn như vậy, lại dường như cách xa cả ngàn dặm.

Cô đột nhiên thấy, Vệ Nhu Y xuyên qua đám người, đi đến trước mặt Phong Kính. Cô ấy cúi xuống, tựa hồ nói mấy câu với hắn, sau đó ôm Phong Kính đang cứng ngắc vào trong ngực mình.

Tô Mộc Vũ thấy khó thở. Tiền Phong cũng không đoán được Vệ Nhu Y sẽ xuất hiện, hắn lập tức giữ chặt tay Tô Mộc Vũ, nói: “Tiểu Vũ, chúng ta phải đi thôi” Người ở đây nhiều lắm, một khi bị người của Phong gia phát hiện, cô liền trốn không thoát.

Tô Mộc Vũ lúng ta lúng túng nhìn cảnh tượng Vệ Nhu Y cùng Phong Kính ôm nhau. Đó như một bức tranh, mà cô chỉ là một người đứng bên ngoài bức tranh đó, chỉ có thể nhìn lên, còn lâu mới có thể quang minh chính đại bước vào bức tranh kia.

Cô nghe thấy chung quanh có người nói: “Vị tiểu thư kia là con gái nhà ai vậy? Đứng bên cạnh Phong đại thiếu thật đúng là trai tài gái sắc”

“Chính một vị tiểu thư như vậy mới có thể xứng đôi với Phong đại thiếu”

Những lời nói đó cứ rõ ràng lao vào lỗ tai cô. Cô bị Tiền Phong lôi đi, càng ngày càng xa, bóng dáng của hắn càng ngày càng nhỏ, xa đến nỗi hình dáng hai người ôm nhau kia chỉ còn lại một điểm nhỏ.

“Tiểu Vũ, đừng náo loạn” Tiền Phong mấp máy môi, chỉ có thể ôm lấy bả vai của cô.

Tô Mộc Vũ ngẩng đầu, mỉm cười với hắn, tỏ vẻ không có việc gì, thế nhưng nụ cười lại có chút tái nhợt.

Xe từ từ mở ra, tiếng trống buồn càng ngày càng xa, càng ngày càng không nghe rõ, tinh thần của Tô Mộc Vũ giống như đã để lại nghĩa trang, không thoát ra được.

Bởi vì phải cảnh giới, còn đường này cũng không nhiều nhà dân lắm. Tiền Phong liếc mắt nhìn kính chiếu hậu, nhanh chóng nheo mắt lại, khuôn mặt dần nghiêm túc.

“Tiểu Vũ, thắt chặt dây an toàn, anh phải tăng tốc”