Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Chương 68: Suối nước nóng



Edit: Phi Phi

Beta: Dực

Hôm sau, lúc Tô Mộc Vũ tỉnh lại, Phong Kính đã không còn ở bên cạnh. Cô đỡ trán đi ra ngoài phòng ngủ liền nhìn thấy trên bàn đặt một hộp giữ ấm.

Mở ra, là một tô cháo nóng hổi, hương thơm ngào ngạt xông vào mũi.

Tô Mộc Vũ nhìn thấy tô cháo kia, cầm muỗng múc đưa vào miệng, rõ ràng không có hương vị của cháo nhưng lại ngọt ngào đến lạ thường.

___________

Khóa học sắp được nghỉ đông, Tô Mộc Vũ có rất nhiều thời gian rảnh. Trừ việc đến phòng trưng bày làm thêm, mua sắm trong siêu thị, thời gian còn lại dường như cô đều ở nhà đọc sách, thử chế tác một vài món đồ gốm. Trong khoảng thời gian này cô nhìn thấy nhiều điều, cũng học được rất nhiều, tựa hồ vách tường ngăn cản trước kia đã bị đánh sập, cô muốn đem vô số ý niệm trong đầu hóa thành thực tế.

Tiền Phong hình như lại có bạn gái mới, gần đây cũng không đến tìm cô trêu ghẹo khiến Bàn Chải cứ buồn bã cụp đầu nhìn ra cửa, khẽ rên vài tiếng ư ử.

Lúc Phong Kính trở về, Tô Mộc Vũ lấy hết dũng khí đem tác phẩm đầu tay của mình đặt trước mặt hắn.

Hai má cô đỏ bừng, lòng bàn tay đầy mồ hôi, giống như học sinh đang hồi hộp chờ đợi thầy giáo phát kết quả kiểm tra. Cô chờ đợi Phong Kính đánh giá, chỉ cần hắn có thể nói ra hai chữ “Tạm được”, đó đã là lời tán thưởng lớn nhất với cô.

Đây là một chiếc bình gốm tròn trịa, thân bình có bốn màu đan chéo nhau, xanh thẫm, xanh da trời, xanh nhạt cùng trắng thuần, đầu bình và chân bình giống nhau, nếu như nhìn kỹ có thể thấy được những màu xanh này hòa lẫn vào nhau, chúng giống như màu trời xanh ngát nhìn xuống dòng sông Venice xanh thẳm. Cô dùng những khối màu đan xen liên tục để thể hiện đáy lòng mộc mạc nhưng đầy nhiệt tâm của mình. Mà trên bình, lại ngẫu nhiên xuất hiện vài dấu vân tay, lại giống như từng làn gợn nước trên dòng sông Venice nhộn nhạo.

Đó là nơi mà cô đã đánh mất trái tim của mình, là nơi chất chứa tưởng niệm chôn giấu sâu nhất nơi đáy lòng cô.

Thế nhưng, Phong Kính chỉ vội vàng nhìn lướt qua, ánh mắt hơi hơi híp lại một chút, một chữ cũng không nói đã đứng lên đi qua Tô Mộc Vũ.

Một khắc này, Tô Mộc Vũ không cách nào hình dung được nỗi thất vọng trong lòng mình, nó giống như đem tâm mình đã che giấu sâu nhất bày ra giữa thanh thiên bạch nhật, lại bị người khác không thèm để mắt liếc nhìn dù chỉ một cái. Cô cười khổ một cái: Quả nhiên, cô vẫn là quá ngu ngốc, một vật như vậy sao có thể đặt vào mắt của hắn.

Tô Mộc Vũ nhẹ nhàng nâng chiếc bình lên, đặt nơi góc sáng sủa nhất ở ban công.

Cô không nhìn thấy được, Phong Kính sau khi tắm xong, mở cửa ban công, híp lại mắt, ước chừng hắn nhìn hơn năm phút. Trong đôi mắt tối đen, hiện lên một tia sáng sắc bén.

_________

Tô Mộc Tình lại một lần nữa nhìn thấy Tần Nghị Hằng cả người nồng mũi rượu về nhà, lông mày cô ta dựng thẳng lên. Cô hít thở, lại vẫn có thể ngửi được mùi nước hoa của đàn bà.

Hắn có ý gì? Bọn họ mới kết hôn được nửa tháng, hắn lại ra ngoài tìm người phụ nữ khác?

Tô Mộc Tình tức giận đến nổi trận lôi đình, mở miệng mắng to: “Tần Nghị Hằng, làm sao anh có thể như vậy? Chúng ta mới kết hôn được nửa tháng!” Lấy lý do mình mang thai, lúc này cô ta không còn là người dịu dàng đáng yêu trước kia nữa, thay vào đó là tính khí nóng nảy cáu kỉnh.

Bà Tần vừa nghe đã thấy không vui: “Tô Mộc Tình, làm sao cô có thể ăn nói với chồng mình như vậy hả? Con trai tôi cả ngày làm việc mệt mỏi bên ngoài, đây là thái độ của một người làm vợ phải có sao? Chị cô gả cho nhà họ Tần năm năm chưa bao giờ dám lớn tiếng như vậy!”

Ánh mắt Tô Mộc Tình chếch lên, cười lạnh: “Đúng nha, đó là vì cô ta ngu xuẩn, con cũng không phải là kẻ ngu ngốc! Đừng nghĩ đặt chuyện đó trên đầu con!”

Đại chiến mẹ chồng nàng dâu lại nổ ra.

Tần Nghị Hằng phiền chán một cước đá bay ghế dựa, giận dữ hét: “Đủ rồi!”. Nói xong, hắn lập tức cầm lấy áo khoác đẩy cửa đi ra ngoài.

Tần Nghị Hằng vẫn nghe âm thanh chữi nhau trong nhà, quả thực hận không thể giết người. Hiện tại bên trong kia có chút gì được gọi là nhà sao? Có điểm nào giống gia đình? Cứ bước vào cửa là nghe cãi nhau không ngày nào được an tĩnh. Căn nhà ấm áp thoải mái lấy trước kia của hắn, không có, một chút cũng không có!

Tần Nghị Hằng nhấn chân ga hướng đến quán bar. Hắn ôm một cô gái, một chai lại một chai rượu nốc vào miệng.

Hắn nhìn người phụ nữ trong lòng, khuôn mặt càng ngày càng mơ hồ, mơ hồ giống như biến thành một người khác.

Hắn dường như thật cẩn thận, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt ấy, khẽ gọi: “Tiểu Vũ?”

Người phụ nữ trong lòng cười ngọt ngào, Tần Nghị Hằng lập tức ôm cô ta đặt trên ghế salon, hôn lấy.

__________

Tô Mộc Vũ đứng ngoài phòng triển lãm, mỉm cười chào đón khách đến mua hàng. Từ khi giới nghệ thuật trong nước dần phát triển, độ chú ý đối với đồ gốm nghệ thuật càng ngày càng cao, càng ngày càng nhiều người chọn mua đồ gốm quý giá về trưng bày.

Tiễn vị khách đầu tiên rời đi, cô đột nhiên cảm thấy sau lưng có người đang nhìn mình. Cô kinh ngạc quay đầu lại, cũng không có thấy cái gì kỳ quái.

Tô Mộc Vũ lắc đầu, đi vào. Cô không nhìn thấy được, trong ngõ hẻm nhỏ đối diện, một thân ảnh dần dần xuất hiện… là Tần Nghị Hằng.

Tần Nghị Hằng đứng trong góc nhỏ, cũng không biết vì sao hắn phải đứng ở nơi đó, thầm nghĩ, thầm nghĩ cứ như vậy nhìn Tô Mộc Vũ, dường như chỉ cần thấy cô, hắn có thể nhớ tới gia đình ấm áp trước kia.

Tần Nghị Hằng cười khổ che mặt: Mày thật là một thằng hỗn đản nhu nhược, chỉ có thể liên tiếp tìm kiếm những người đàn bà giống với cô để tìm một chút an ủi, thế nhưng người phụ nữ đó, cái người bị chính hắn vứt bỏ, lại tìm không trở lại…

Hôm nay phòng triển lãm nhập vào một số tác phẩm mới, Tô Mộc Vũ tham lam quan sát đồ gốm tinh mỹ, quan sát từng cái từng cái. Trong đó có một chiếc, không ngờ lại là tác phẩm của Ran Marsh.

Cô chưa từng nhìn thấy được tác phẩm nào của Ran Marsh nhưng tác phẩm ông ấy luôn chứa đựng một hơi thở mạnh, kết hợp giữa hiện đại cùng cổ điển, kích thích thật sâu giác quan con người. Ông ấy không so đo tính toán những chuyện nhỏ nhặt mà lại có dũng khí lớn mật, giống như những đám mây bay về phía chân trời, tùy ý duỗi thân mình. Đây cũng là nguyên nhân vì sao ông ấy được người đời tán thưởng là một trong những nghệ nhân Tam Kiếm Khách trong giới gốm sứ hiện đại.

“Vị tiểu thư này, có thể giới thiệu một chút về tác phẩm này giúp tôi không?” Một thanh âm nhẹ nhàng vang lên bên tai cô.

Tô Mộc Vũ còn đang mê muội trong vẻ đẹp của tác phẩm, cơ hồ là theo bản năng trả lời: “Đây là tác phẩm bình gốm, thân bình được phác họa khá chi tiết câu chuyện xưa về lời cầu xin của nhân loại gửi đến Thượng Đế, xin người cử thiên sứ xuống trần đánh bại Lucifer”

“A? CCái này cũng rất bình thường không phải sao?” Thanh âm nọ lại tiếp tục nói.

“Không” Tô Mộc Vũ cười nhẹ, trong đôi mắt đã tràn ngập ánh sáng chói lọi “Hoàn toàn khác biệt. Mời ngài xem cái này, đây là vết cắt giữ một nửa hình vẽ, nó như tạo ra một hình cung giúp nét vẽ bay bổng hơn, người sáng tác lợi dụng đường cắt biến dạng, tạo nên hình ảnh mũi tên trong tay Thượng Đế như đang hướng về chính trái tim mình. Người sáng tác lại thể hiện sự trào phúng: Không ai cứu được mình, không bằng tự cứu lấy chính mình”

Lúc nói xong, Tô Mộc Vũ mới phát giác chính mình quá kích động, vội ngẩng đầu xin lỗi, lại nhìn thấy một người đàn ông nước ngoài, vóc dáng rất cao, có lẽ đến một mét chín, ánh mắt màu xanh biếc, thân hình vô cùng dễ nhìn.

Giữa mùa đông băng giá, thân hình này lại như ánh mặt trời chiếu rọi ấm áp, quả thực sáng như lửa, khiến không ít cô gái đi ngang qua phải vô tình dừng bước lại, ánh mắt đặt trên người vị nước ngoài dễ nhìn này.

“Xin hỏi, ngài muốn mua thứ gì sao?” Tô Mộc Vũ vội phản ứng.

Hắn có mái tóc vàng, cười khẽ một chút, nháy nháy mi mắt khiến cho người ta mặt đỏ tim đập: “Cô bé Trung Quốc, vừa rồi em nói rất tốt, tôi nhìn ra được em rất yêu thích gốm sứ, em là nghệ nhân sao? Tôi tin rằng người có một đôi mắt sáng ngời như em nhất định sẽ tạo ra rất nhiều tác phẩm có linh tính”

Tô Mộc Vũ không nghĩ tới hắn sẽ hỏi như vậy, cười khổ một cái, nói: “Thật xin lỗi, tôi rất kém, nếu ngài muốn mua những tác phẩm giống như thế, tôi có thể giúp ngài giới thiệu vài thứ”

Trên mặt hắn lộ ra biểu tình đáng tiếc, há to miêệng nói: “A! Tôi trễ giờ rồi! Hi vọng chúng ta lần sau còn có cơ hội gặp mặt. Bye cô gái Trung Quốc đáng yêu”

Trước lúc đi, hắn còn trộm hôn lên gương mặt Tô Mộc Vũ một cái.

Tô Mộc Vũ dở khóc dở cười nhìn mái tóc vàng đang vội vàng chạy giữa phố đông người, thân ảnh nhanh chóng biến mất nơi góc đường.

Mỗi ngày nhìn thấy đủ loại khách, Tô Mộc Vũ rất nhanh ném hình ảnh người này ra sau đầu.

Cuối tuần, Tiền Phong như phát điên một mực kéo Phong Kính cùng Tô Mộc Vũ đi tắm suối nước nóng.

Trời mua đông rất lạnh, suối nước nóng liền trở thành một sức hấp dẫn lớn. Tô Mộc Vũ vốn muốn đọc sách lại bị Tiền Phong nói tới nói lui, đọc sách cũng không yên đành chuẩn bị vài thứ rồi lên xe.

Đến suối nước nòng, thế nhưng lại thấy Phương Thiệu Hoa cùng Vệ Nhu Y cũng vừa tới.

Trong nháy mắt Tô Mộc Vũ nhìn thấy Vệ Nhu Y, cô đã muốn lùi bước. Có lẽ phía sau cô chính là Phong Kính, điều đó đã khiến cô không còn lối thoát.

Cô sợ Vệ Nhu Y, giống như một loại hàng giả sợ nhìn thấy hàng chính hãng, lòng cô lòng tràn đầy e ngại. Cô biết, một khi Vệ Nhu Y ở nơi nào đó, nơi đó ngay lập tức không tồn tại vị trí ình.

Tiền Phong dường như nhận thấy mình làm một chuyện rất điên rồ, vì hắn có rủ Phương Thiệu Hoa đi chung, không ngờ Thiệu Hoa lại đưa Vệ Nhu Y đến cùng.

“Bé con” Tiền Phong vỗ nhẹ bả vai Tô Mộc Vũ, trao cho cô một ánh mắt biết lỗi.

Tô Mộc Vũ nhẹ nhàng nở nụ cười, lắc đầu. Cô biết, không phải lỗi của Tiền Phong.

Vậy, là lỗi của ai đây? Nếu phải cố gắng vạch trần lỗi sai, thì tất cả cũng là do chính cô. Sự tồn tại của cô, vốn là một sai lầm.

Thân thể Vệ Nhu Y vẫn rất yếu, luôn luôn ho khan, khuôn mặt trắng như tuyết, cô ấy nhẹ nhàng cười: “Kính, mọi người đến rồi”

Cô ấy khẽ nhìn sang bên cạnh Phong Kính một chút, cười hòa nhã với Tô Mộc Vũ một cái: “Mộc Vũ, xin chào”. Thái độ như vậy, ngược lại khiến cho Tô Mộc Vũ có chút khó nói nên lời.

Tô Mộc Vũ ngại ngùng đáp: “Vệ tiểu thư, xin chào”

Vệ Nhu Y đi tới, thân mật nói: “Trước kia chúng ta đã nói rồi mà, gọi tôi là Nhu Y không phải sẽ tốt hơn sao?”

Tô Mộc Vũ cơ hồ đồng thời nhìn về phía Phong Kính, quả nhiên, Phong Kính hơi nheo mắt lại hiện lên sự kinh ngạc. Hắn cũng không biết, Tô Mộc Vũ đã từng gặp Vệ Nhu Y.

Tô Mộc Vũ theo bản năng muốn giải thích, cũng không phải do cô chủ động tìm Vệ Nhu Y, cô biết, Phong Kính không thích người tự tung tự tác, mà Vệ Nhu Y đúng lúc lại là mức giới hạn của hắn.

Nhưng là không chờ cô giải thích, Phong Kính đã nắm lấy bả vai gầy yếu của Vệ Nhu Y, kéo áo choàng lên kín cổ cho cô ấy, trong mắt mang theo sự trách cứ: “Không phải đã nói với em ra ngoài phải mặc cho kín rồi sao? Trời lạnh như thế, làm sao em chịu nổi?”

Vệ Nhu Y cười nói: “Thiệu Hoa nói các anh đi suối nước nóng chơi, em rãnh rỗi cũng chán nên muốn đi theo. Anh không trách em là quá tốt rồi”

Mà phía sau, Tô Mộc Vũ nhìn hình ảnh ấm áp đến chói mắt kia, há miệng thở dốc, toàn bộ lời nói cuối cùng hóa thành một nụ cười khổ.

Cô ngực, gắt gao nuốt xuống sự chua xót đau đớn không biết đang trào ra từ đâu.

Tiền Phong ở sau lưng cô, đưa tay lên đặt trên vai Tô Mộc Vũ, chớp chớp đôi mắt đào hoa, cợt nhả nói: “Người đẹp, bồi anh đến suối tắm đi. Thân thể ngọc ngà của anh đều vì em là gìn giữ bao nhiêu năm nay”

Tô Mộc Vũ cười cười, cùng hắn đi vào trong.

Nơi này một phòng dành cho hai người, vì thế năm người cùng chia phòng là cả một vấn đề. Cuối cùng đành phải Phong Kính ở cùng với Tiền Phong, Phương Thiệu Hoa ở một mình.

Về phần Vệ Nhu Y cùng Tô Mộc Vũ, Vệ Nhu Y chủ động nói: “Em với Mộc Vũ một phòng đi, con gái tụi em cũng có thể nói chuyện tâm sự. Mộc Vũ, được không?”

Tô Mộc Vũ còn có thể nói cái gì? Chỉ có thể gật đầu.

Suối nước nóng phân chia hai khu nam nữ riêng biệt, ở giữa là một vách ngăn. Tô Mộc Vũ quấn khăn tắm ngâm mình trong nước lại có chút không yên lòng, cô thậm chí còn không biết cô phải ở chung với Vệ Nhu Y như thế nào.

Cách đó không xa, Vệ Nhu Y mỉm cười, nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai: “Mộc Vũ, tính ra, đây mới chỉ là lần thứ hai chung ta ở riêng. Tôi cho cô xem cái này”. Cô ấy nhẹ giọng nói.

Vén nhẹ chiếc khăn để một bả vai xinh đẹp, bên trong lại là một vết sẹo dữ tợndo bỏng. Vết sẹo dự tợn đó mang ra so sánh với gương mặt zinh đẹp của cô ấy cũng đủ khiến Tô Mộc Vũ ngừng thở.

Cô mở to hai mắt nhìn… Đây là do chuyện gì?

Vệ Nhu Y cũng không có kinh ngạc khi nhìn thấy vẻ mặt của cô, chỉ cười nhạt, nụ cười kia thậm chí có một chút thỏa mãn, dường như vết sẹo dữ tợn này là niềm tự hào của cả đời cô ấy.

“Đã một lần tôi nói chuyện với cô, hôm nay, tôi sẽ kể cho cô nghe một câu chuyện khác, chỉ mong cô không thấy phiền”

“Năm mười hai tuổi, tôi gặp Kính. Tôi là trẻ mồ côi, năm đó cha mẹ tôi qua đời để lại cho tôi một số tiền lớn cùng một ngôi biệt thự to đến dọa người. Ông nội là người giám hộ của tôi và cũng năm đó, tội gặp Kính tại biệt thự Phong gia bên cạnh. Ngoài ra còn có Thiệu Hoa và cả Tiền Phong”

“Tôi chỉ biết cha mẹ tôi chết như thế nào nhưng tôi không thể biết được mặt khác của nguyên nhân. Khụ khụ… Hôm đó, mừng thọ lão gia nhà họ Phong, tôi cũng được mời, vĩnh viễn tôi cũng không bao giờ quên được ngày hôm đó”

“Lúc đó, chỉ cần bất cứ ai nhìn thấy cũng khó mà quên được, nó quả thật là cái bóng ma của từng người”

Mẹ Phong Kính tự thiêu bên trong căn phòng tăm tối đến bức bà ấy phát điên, lửa lớn đến nổi có thể khiến cho người ta nghĩ rằng căn nhà to này sẽ bị thiêu rụi.

Phong Kính mười sáu tuổi liều mạng xông vào đám cháy, hắn muốn cứu mẹ của mình, nhưng khi đó Lý Vân đã hoàn toàn phát điên, bà ấy bắt lấy con của mình, cười to. Bà ấy nói: “Con trai, mẹ không nên mang con đưa đến thế giới này, nơi này đều là ác ma. Con xem, hắn, ả ta, còn có hắn, bọn hắn đều là quỷ dữ. Con cùng mẹ rời khỏi đây thôi, rời khỏi cái nơi dơ bẩn này!”

Tiếng thét chói tai của bà ấy xuyên qua ngọn lửa vọng đến tai từng người. Lý Vân gắt gao giữ lấy Phong Kính, muốn chết cùng hắn, không có bất cứ người nào dám xông vào cứu hắn, bất luận là cha của hắn Phong Triệu hay là người gọi là ông nội kia.

Chỉ có Vệ Nhu Y mới mười lăm tuổi năm ấy đẩy mọi người ra, chạy vào. Cô ấy gọi một tiếng mẹ, Lý Vân điên rồi, bà ấy điên đến nỗi bị tiếng gọi mẹ này mê hoặc, khẽ buông Phong Kính sắp ngạt thở ra, gắt gao giữ chặt Vệ Nhu Y.

“Lửa, thật sự rất lớn, cô có biết cảm giác này không? Toàn thân đều phát cháy, toàn thân đều đau, đau đến muốn chết, nhưng tôi không hối hận, cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa từng hối hận” Thanh âm của Vệ Nhu Y rất nhẹ, từng chữ từng chữ tấn công vào màng nhĩ Tô Mộc Vũ, khiến cô thật lâu cũng không thể nói ra một chữ.

Vệ Nhu Y lúc ấy thật sự nghĩ rằng mình sẽ chết, là Phong Khải cầm súng bắn chết Lý Vân, cuối cùng mới cứu được cô ấy một mạng.

Lúc Vệ Nhu Y được đưa vào bệnh viện đã trong tình trạng nguy kịch, trận đại hỏa đó khiến nửa người cô bị bỏng, phổi bị thiếu oxi nặng, coi như cứu được cũng mang bệnh suyễn trên người cùng với một khối thân thể cả đời đều không thể khỏe mạnh.

Vết sẹo kia, là bằng chứng xác thực chứng minh sự tồn tại của trận hỏa hoạn năm đó, và đó cũng là bằng chứng chứng minh Phong Kính nợ cô ấy một mạng.

“Tôi yêu anh ấy, từ năm mười hai tuổi tôi đã yêu anh ấy. Tôi yêu anh ấy suốt mười bốn năm, yêu đến vì anh ấy tôi có thể chết một lần. Mộc Vũ, cô nói xem, trừ bỏ yêu thương anh ấy, tôi còn con đường nào khác để đi sao?” Vệ Nhu Y nhẹ nhàng nói.

Trong nháy mắt, ánh mắt của cô ấy như đao, hung hăng đâm thủng đôi mắt Tô Mộc Vũ, khiến cô choáng váng.

Trong một khắc này, hai chân cô đứng không vững, ngã ngồi trong suối.

Cô không phải không thừa nhận, cô bị đánh một đòn rất mạnh.

Trong lời nói nhẹ nhàng lại lãnh đạm của Vệ Nhu Y, trái tim của cô không ngừng bị chà xát, đại não đường như bị thứ gì đó phá vỡ.

Vệ Nhu Y rất thông minh, chỉ dùng lời nói để nói cho cô biết: Trước sự tồn tại của Vệ Nhu Y, Tô Mộc Vũ nhỏ bé vô cùng, nhỏ đến vốn dĩ không đáng được nhắc tới.

Nếu như không có Vệ Nhu Y trước kia, sẽ không có Phong Kính bây giờ! Giữa bọn họ có sự ràng buộc quấn quanh lấy sinh mệnh lẫn nhau. Cô ấy chưa từng dùng một câu cảnh cáo, chỉ với một sự thật đã nói với Tô Mộc Vũ: Cô nhất định phải thua!

Ai có thể đánh bại ai?

Tô Mộc Vũ không biết mình đi khỏi suối nước nóng như thế nào, chỉ cảm thấy đại não trống rỗng, giống như có gì đó lấp đầy mà cũng giống như không có một thứ gì, dưới chân nhẹ bẫng mà mỗi bước đi lại như bước trên những tầng mây.

Nếu lúc này có một chiếc gương, cô liền có thể thấy được vẻ mặt nhợt nhạt của chính mình.

Đột nhiên, cô nghe thấy phía sau có một tiếng kêu sợ hãi cùng với tiếng nước “Phù phù!”

Cô nhanh chóng quay đầu lại, chỉ thấy chân Vệ Nhu Y trợt, cả người lao vào suối. Suối được phân ra hai nơi sâu và cạn. Vệ Nhu Y vô lực giãy dụa trong khu nước sâu.

Tô Mộc Vũ dường như không nghĩ nhiều đã lao đến thành suối vươn tay cứu Vệ Nhu Y, nhưng thành ao quá trơn, tay chưa kịp vươn ra thì cả người đã lao xuống. Một ngụm nước trào vào trong miệng khiến cô mở mắt không ra.

Bên cạnh, một tiếng thét chói tai của con gái vang lên, ngay sau đó là vài thanh âm nhảy xuống nước.

Tô Mộc Vũ cảm giác có người kéo mình lại, lại bị đưa vào tay một người khác.

Được Tiền Phong đưa lên bờ, Tô Mộc Vũ ho khan dồn dập, đem toàn bộ nước trong phổi tống ra ngoài, cả người chật vật không chịu nổi.

“Em không sao chứ?” Tiền Phong lo lắng vỗ lưng cô.

Tô Mộc Vũ lắc đầu, cô mở mắt ra, nhìn thấy cả người Phong Kính ướt đẫm đang ẵm Vệ Nhu Y lên khỏi mặt nước. Nhanh chóng có cứu hộ đến cấp cứu cho cô ấy.

Phương Thiệu Hoa trừng mắt nhìn Tô Mộc Vũ, nghiến răng: “Tô Mộc Vũ, cô làm cái gì vậy hả?”

“Không liên quan… Khụ khụ, Mộc Vũ, chỉ là em không cẩn thận…” Vệ Nhu Y ho khan, nói trong đứt quãng.

Phương Thiệu Hoa giận sôi người: “Nhu Y, em đừng giải thích cho cô ta. Cô ta vốn biết thân thể em không tốt lại đẩy em xuống suối nước nóng, chính là thật tâm muốn em chết đi!”

Phong Kính gầm nhẹ một tiếng: “Thiệu Hoa, cậu bình tĩnh một chút đi!”

Phương Thiệu Hoa chuyển tầm mắt, cười lạnh nhìn Phong Kính nói: “Tôi không hiểu, một thứ đồ chơi mua về sao lại cứ mang theo bên người vậy? Vốn biết là thứ Phong thiếu gia mua về, thế nhưng người không biết lại cứ tưởng là Phong thiếu phu nhân đấy. Ha ha… Tô tiểu thư, tôi cũng thật khâm phục cô, đã làm giao dịch mua bán rồi mà vẫn có giá trị mang ra trưng bày!”

Sắc mặt Tô Mộc Vũ trắng bệch. Lời nói ác độc như vậy, hung hăng đâm vào lòng cô.

Còn bên cạnh, nhân viên cứu hộ xấu hổ đến không biết nên đi hay ở.

Tiền Phong cười rộ lên, đi đến trước mặt Phương Thiệu Hoa: “Tôi cũng không hiểu, cậu đang đứng ra bênh vực cho kẻ yếu sao? Coi như là cậu thấy chuyện bất bình liền muốn tương trợ. Vậy Vệ Nhu Y, cô ta có chút gì quan hệ với Phương Thiệu Hoa cậu sao?”

Phương Thiệu Hoa giễu cợt một tiếng: “Đúng vậy, cũng không có quan hệ gì đến tôi, vậy cái vị Tô tiểu thư này, có quan hệ gì với Tiền thiếu cậu sao?”

Thuốc nổ nhanh chóng được châm ngòi, hai người đàn ông cơ hồ muốn lao vào nhau.

“Đủ rồi, là tôi sai, thật xin lỗi, tôi đi trước” Tô Mộc Vũ thản nhiên cười một chút, nắm chắc khăn tắm che lấy cơ thể mình, dưới chân trơn đến muốn ngã, cô chậm rãi quay đầu rời đi.

Phong Kính vươn tay giữ lấy cô nhưng một khắc này, Vệ Nhu Y đột nhiên bắt lấy tay hắn, đôi mắt cô ấy như hai viên kim cương nhìn xoáy vào hắn, bên trong mang theo chất lỏng của nước, dường như đang chất vấn ước định trước kia của hắn.

Tiền Phong cắn răng, hung hăng nguyền rủa một câu “Shit!”. Bỏ lại sau lưng mọi thứ đuổi theo Tô Mộc Vũ.

Phong Kính dùng sức nhắm chặt mắt, liếc về phía Phương Thiệu Hoa, một cước đá bay thùng nước bên cạnh “Phương Thiệu Hoa, tôi đã từng nói với cậu, đánh chó phải nhìn mặt chủ, đừng để tôi phải nói lần thứ ba”

Đưa Vệ Nhu Y về khu điều dưỡng, cô ấy nằm trên giường, nhẹ nhàng cười một chút.

“Thiệu Hoa, hôm nay em có phải rất khó coi hay không?” Khó coi đến, mất đi toàn bộ kiêu ngạo từ trước đến giờ, khó coi đến nhìn thấy Tô Mộc Vũ, cô liền nhịn không được mà ghen tị, nhịn không được mà nói ra những lời kia để trả thù, khó coi đến, thậm chí trở nên xấu xí.

Phương Thiệu Hoa tiến lên, nhẹ nhàng ôm cô vào ngực, trong mắt tràn ngập không đành lòng: “Không, em không hề khó coi, em vĩnh viễn là một Vệ Nhu Y xinh đẹp nhất trần gian”

Vệ Nhu Y chậm rãi nhắm mắt lại, nằm trong lồng ngực của hắn, nước mắt, một giọt lại một giọt rơi xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.