Trang chủ
Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Chương 129: Đổi lại, em theo đuổi tôi đi!

Cửa mở, một tia sáng ấm áp lọt qua khe cửa khiến Tô Mộc Vũ có chút không thích ứng mở trừng hai mắt, nhìn thấy Phong Kính đứng trước cửa. Hắn cứ nhìn cô như vậy, đôi mắt có chút lạnh lẽo, nhưng trong cái lạnh lại chứa đựng ánh nhìn phứt tạp.

Hai người giằng co, một người không chịu buông tha, một người vẫn kiên trì.

Hai chân Tô Mộc Vũ đã sớm tê rần, không nhúc nhích được. Cô cố gắng cười, nói: “Phong, em đã trở về…”

Từ lúc cô trở lại thành phố S, cô nợ hắn những lời này, rốt cuộc cũng nói được rồi.

Đôi mắt Phong Kính có chút đỏ lên: “Tô Mộc Vũ, rốt cuộc em muốn làm gì đây? Có phải em muốn tôi chết thì em mới cam tâm hay không? Tô Mộc Vũ, em quá tàn nhẫn, tôi thật vất vả mới thuyết phục bản thân từ bỏ hi vọng, bây giờ em đến đây dùng chiêu này làm cái gì? Không phải em đã nói chúng ta chỉ là người xa lạ sao? Không phải em đã nói chúng ta phải ân đoạn nghĩa tuyệt sao? Được, tôi sẽ nghe theo ý nguyện của em, ngày mai tôi sẽ tìm người để kết hôn, hoàn toàn kết thúc những gì liên quan đến em!”

Đêm mưa hôm đó, hắn rất đau, đau đến tê tâm liệt phế. Hắn đem tôn nghiêm của mình dâng lên trước mặt cô, lại bị cô đạp đổ. Hắn yêu cô, nhưng yêu thì sao? Tình yêu của Phong Kính hắn, không đáng bị chà đạp như vậy!

Tô Mộc Vũ vụt đứng dậy, không quan tâm ôm lấy hắn, bất luận hắn vùng vẫy như thế nào cũng không buông ra.

Trán của cô ép chặt trên lưng hắn, khẩn cầu: “Phong, đừng như vậy, em xin anh đừng như vậy… Em sai rồi, em thật sự biết sai rồi…” Nước mắt nóng bỏng chảy xuống, thấm vào áo sơ mi của hắn, làm bỏng da hắn.

Phong Kính ngẩng đầu, trong mắt cũng là nước: “Em không sai, người sai mới là tôi. Chúng ta không thích hợp, em đi đi, đi tìm một người khác có thể mang lại cuộc sống hạnh phúc cho em, đừng dày vò tôi nữa, tôi không chịu nổi đâu…”

Nước mắt Tô Mộc Vũ như vỡ đê.

Hắn xoay người, lấy tay lau nước mắt trên mặt chính mình, nói: “Đừng khóc, nước mắt của em không làm đau lòng tôi đâu. Em đi đi, đừng quay về nữa”

Tô Mộc Vũ liều mạng lắc đầu, nói: “Không! Phong Kính, anh đừng nói như vậy, em không đi, chết cũng không đi…”

Phong Kính cười, có nước mắt thấm ướt bờ môi hắn “Được, em không đi, tôi cũng không thể trêu vào em, chẳng lẽ tôi không bắt em đi được sao?”

Hắn kéo lấy tay Tô Mộc Vũ, đưa cô đến thang máy, mạnh mẽ ấn cửa, đẩy mạnh cô vào: “Đừng dày vò tôi, tôi nhận thua rồi, đừng đến tra tấn tôi nữa…”

Tô Mộc Vũ ngăn cửa thang máy, như muốn ngăn cản phương thức đoạn tuyệt không lưu tình chút nào này. Cô vươn tay muốn bắt lấy cánh tay Phong Kính nhưng chính hắn lại không để cô làm như vậy.

Cửa thang máy chậm rãi đóng lại, Tô Mộc Vũ nhìn gương mặt dần biến mất của hắn qua khe cửa, nước mắt điên cuồng rơi xuống khiến cô không chống đỡ được nữa liền ngồi bệch xuống thất thanh khóc rống.

Cô biết sai rồi, cô không nên nhẫn tâm như vậy, nhưng khi cô quay đầu lại thì hắn đã không còn cần cô nữa…

Phong Kính nhẹ nhàng nhắm mắt lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười chua xót. Hắn quay đầu lại đi vào trong nhà, đóng cửa lại, nằm dài trong phòng tắm, mặc cho nước ấm ngập dần toàn thân của hắn.

Tô Mộc Vũ ngồi xổm trong thang máy một lúc lâu mới rời đi.

Cô như chết lặng, bước từng bước ra ngoài. Bên ngoài không biết tuyết đã bắt đầu rơi từ lúc nào, từng hạt từng hạt bám vào quần áo cô.

Từng bước đi, cô đều tự hỏi: Tô Mộc Vũ, mày có hối hận không?

Cô hối hận, hối hận đến muốn chết rồi.

Nhưng hối hận thì có ích gì sao? Vô dụng, vô dụng, cô hoàn toàn tổn thương trái tim Phong Kính rồi, bị hắn cự tuyệt hoàn toàn rồi…

Trên lầu, Phong Kính nhìn cô qua cửa sổ…

Vẫn nhìn cô từ từ biến mất…

___________________

Gần đây Tô Mộc Vũ thấy rất sốt ruột.

Phong Kính hoàn toàn đem cô liệt vào danh sách đen, gọi điện thoại hắn không bao giờ bắt máy, nhắn tin cũng không trả lời, giống như là là hoàn toàn không để mắt đến sự tồn tại của cô.

Tô Mộc Vũ thấy thật bất lực, cô không biết phải làm như thế nào để khiến Phong Kính mở rộng trái tim một lần nữa, để cô có thể bước vào. Cô thậm chí còn thường xuyên chạy đến dưới tòa nhà chờ hắn, Phong Kính lúc nhìn thấy cô cũng giống như không nhìn thấy, hắn chưa từng liếc mắt nhìn.

Tô Mộc Vũ gần như tuyệt vọng, loại cảm giác này khiến cô thấy rất bất lực.

“Mộc Vũ, cười cái nào” Kiều Na nhẹ giọng nhắc nhở bên tai.

Tô Mộc Vũ lúng ta lúng túng, đắm chìm trong suy nghĩ của mình mà không kịp phản ứng.

Kiều Na nhìn thấy bộ dạng mất hồn mất vía này của cô, quả thật tức không có chỗ xả. Cô ấy véo nhẹ phía sau cô, lại nhắc nhở: “Lúc này là đang phỏng vấn, em xin chị, đại tiểu thư, cười một chút!”

Tô Mộc Vũ lúc này mới lấy lại tinh thần hơi nhếch nhẹ khóe môi, nhưng mà nụ cười kia, được rồi, còn không bằng không cười.

Nhiếp ảnh gia khó xử gãi gãi đầu, đành phải cứ tiếp tục chụp thôi.

Sau khi phỏng vấn, Kiều Na hai tay ôm ngực khởi binh vấn tội: “Em xin chị, đại tiểu thư, chị có thể có một chút đạo đức nghề nghiệp được không? Trong lúc làm việc không được suy nghĩ đến chuyện nhi nữ thường tình…” Nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Tô Mộc Vũ, Kiều Na cũng không nói được chuyện đó nữa “Quên đi, chuyện này cũng không thể trách chị được. Thế nhưng cái vị Phong đại thiếu gia kia cũng thật khó tính, cứ tiếp tục như vậy, hồn của chị chắc cũng phải tách khỏi xác”

Tô Mộc Vũ xoa trán nghĩ: Không phải sẽ hồn lìa khỏi xác mà là lìa mất rồi.

Cửa phòng nghỉ đột nhiên bị phá mở.

Vẻ mặt Tiền Phong sốt ruột xông tới, nắm lấy cánh tay Tô Mộc Vũ kéo ra ngoài: “Nguy rồi! Phong muốn dẫn Nhạc Nhạc ra nước ngoài, em mau theo anh!”

Cái gì???

Tô Mộc Vũ như bị một chậu nước lạnh đổ xuống đầu, khiến cả người cô run lên, cái gì cũng không để ý liền theo Tiền Phong đuổi đến sân bay.

Trong đại sảnh sân bay, âm thanh không ngừng vang lên: “Chuyến bay đến Pháp sắp cất cánh…”

Tô Mộc Vũ như muốn xụi lơ, gương mặt trắng bệch.

“Phong Kính! Phong Kính!” Cô dùng sức hô to, cô muốn khóc nhưng mà một khắc này, ngay cả nước mắt cũng không rơi xuống nổi, giống như mỗi một tế bào đều đông lại, cả người lạnh lẽo vô cùng.

Giờ phút này, cô như đã nềm được mùi vị của tuyệt vọng. Hắn đi rồi, mang theo Nhạc Nhạc rời đi rồi.

Thế nhưng cô đã bị bỏ lại, làm một người cô độc.

Trong sân bay, kẻ đến người đi, vội vàng đưa tiễn lại vội vàng sum họp, ngẫu nhiên có người đưa ánh mắt về phía cô nhưng một lát sau lại rời đi. Thế giới này vẫn bận rộn như thế, chỉ có một mình cô bị bỏ quên trong đường hầm tối tắm, tìm không thấy lối ra.

“Em cứ như vậy mà buông tay sao?” Một thanh âm lạnh lùng vang lên từ phía sau cô.

Tô Mộc Vũ chết lặng, quay đầu: “Phong…”

Phong Kính mặc một chiếc áo khoác màu vàng nhạt, hai tay bỏ vào túi quần, ánh mắt lạnh lùng dừng trên người cô “Em yêu tôi như vậy à? Tôi đi rồi ngay cả đuổi theo cũng không làm, một giọt nước mắt cũng không chảy ra, tôi thật là vinh hạnh và may mắn”

Tô Mộc Vũ nhìn thấy hắn, ánh mắt đỏ lên, đại não rất khó để tiếp thu, cả người vô cùng chật vật.

Phong Kính liếc mắt một cái, xoay người: “Tôi cho em hai tháng, không, một tháng, nếu em có thể khiến tôi thay đổi, tôi sẽ tha thứ cho em một lần cuối cùng. Nếu không thể, liền biến mất khỏi ánh mắt của tôi!”