Độc Tôn Tam Giới

Chương 697: Diệt Thủy Nguyệt, khí Truy Dương 2




Chương 697 Diệt Thủy Nguyệt, khí Truy Dương 2
Cho nên, Truy Dương lão quái cơ hồ không có dừng lại, trực tiếp mang theo tất cả cao tầng tông môn, dốc toàn bộ lực lượng.
Mà bản thân hắn, thì dùng tốc độ nhanh nhất, chạy vội tới Thương Dương Vương Quốc.
Khi cốt bổng của Giang Trần đập tới Thủy Nguyệt Đại Sư, Truy Dương lão quái đã phát giác, nhưng bất đắc dĩ khoảng cách quá xa, không cách nào cứu viện, cho nên mới lên tiếng cảnh cáo.
Tuy thế công của Giang Trần trì trệ, nhưng sát ý trong nội tâm không giảm, trái lại còn tăng.
Nguyên cảnh thì như thế nào?
Dù sau một khắc phải đối mặt lửa giận của Truy Dương lão quái, Giang Trần cũng không chút do dự.
Tay phải chấn động, cốt bổng nện đầu.
Phanh...
Thủy Nguyệt Đại Sư bị diệt sát.
Thân hình của Thủy Nguyệt Đại Sư mềm nhũn, hai mắt nhìn chằm chằm vào Giang Trần, chết không nhắm mắt. Nàng hiển nhiên không cách nào tin, mình vậy mà sẽ toi mạng ở thời điểm Truy Dương lão tổ đuổi tới.
- Súc sinh, ngươi dám...
Truy Dương lão quái thấy một màn như vậy, thật sự là tâm muốn nứt, trơ mắt nhìn Thủy Nguyệt Đại Sư ngã xuống, lại không kịp cứu giúp.
Ngửa mặt lên trời thét dài, như phong ba nộ lãng, nhấc lên hải khiếu ngập trời.
- Giang Trần, hôm nay lão phu không rút gân lột da, nghiền xương ngươi thành tro, ta thề không làm người.
Truy Dương lão quái ở liên minh 16 nước hoành hành mấy trăm năm, cho dù là lão tổ ba đại tông môn khác, ở trước mặt hắn, cũng không dám giết người Tử Dương Tông.
Mà Giang Trần này, vậy mà ở trước mặt hắn, giết Thủy Nguyệt Đại Sư.
Cái này không đơn thuần là giết một người, mà là mạo phạm, là một loại khiêu khích đối với địa vị chí cao vô thượng của Truy Dương lão quái hắn.
Ở liên minh 16 nước, hắn gần đây hoành hành không sợ, nói một không hai.
Từ trước đến nay, chỉ có hắn khống chế sinh tử của người khác, để cho người khác nói gì nghe nấy.
Lúc nào, lại có người can đảm khiêu chiến quyền uy của hắn, chúa tể sinh tử môn nhân Tử Dương Tông của hắn, đối mặt hắn cảnh cáo, vậy mà thờ ơ.
Đây hết thảy, làm cho Truy Dương lão quái tức muốn nổi điên.
- Nghiệt súc, nạp mạng đi.
Truy Dương lão quái hóa thành một đoàn hồng mang, bàn tay lớn mở ra, một Liệt Nhật thủ ấn áp xuống.
Một kích nén giận của Nguyên cảnh lão quái, quả nhiên là che khuất bầu trời, lập tức khóa cứng tất cả không gian của Giang Trần.
Áp lực cường đại như núi, nhắm vào đầu nện xuống.
Giang Trần biết rõ, một kích toàn lực của Nguyên cảnh lão quái, mình không thể dùng lực địch.
Thân hình cuốn một cái, một sợi dây leo Băng Hỏa Yêu Liên trực tiếp kéo hắn xuống dưới đất.
Truy Dương lão quái hét giận dữ, giết đỏ cả mắt rồi, phẫn nộ quát:
- Giang Trần, dù ngươi Phi Thiên Độn Địa, hôm nay cũng khó thoát khỏi cái chết.
Bàn tay lớn chà xát, trong tay nhiều ra một thanh đại kiếm, như một vòng Liệt Nhật bốc lên, lóng lánh lấy hỏa diễm dọa người.
Đại kiếm vung lên, kiếm quang hóa thành Nguyên lực thiết cắt, bổ thẳng đến mặt đất.
Ầm ầm...
Như là thiên bổ, mặt đất bị cày ra một khe rãnh thật sâu, sâu xuống khoảng chừng mười trượng.
Ánh mắt của Truy Dương lão quái phát lạnh, bắn về phía bọn người Câu Ngọc xa xa, quát:
- Tất cả người xâm phạm, toàn bộ giết chết.
Mệnh lệnh này, tự nhiên là phát ra cho cao tầng Tử Dương Tông chạy đến đằng sau.
Lúc này, Tử Dương Tông là dốc toàn bộ lực lượng, kể cả tông chủ Tử Húc Chân Nhân, còn có mấy trưởng lão thực quyền, cũng đã lục tục giết đến.
Sau đó, đại quân của Tử Dương Tông cũng phi tốc đuổi tới, vây quanh bọn người Câu Ngọc.

Lúc này, Câu Ngọc ngược lại rất tỉnh táo. Tuy đại quân của Tử Dương Tông đến, nhưng luận số lượng, lại không bằng đại quân kiếm điểu của bọn hắn.
- Hoàng Nhi muội muội, đợi lát nữa khai chiến, ngươi thừa cơ chạy đi. Ngươi không phải người Giang gia chúng ta, bọn hắn sẽ không quá lưu ý ngươi.
Câu Ngọc liếc nhìn Hoàng Nhi, trong mắt tràn đầy áy náy.
Hoàng Nhi ngược lại rất trấn định, cười nhạt một tiếng:
- Câu Ngọc tỷ tỷ, không vội a. Đối với thiếu gia nhà mình, phải có chút tin tưởng chứ?
Trong lúc đó, mặt đất phốc phốc phốc bắn ra từng sợi dây leo Băng Hỏa Yêu Liên.
Thân hình của Giang Trần, đột nhiên từ trong một sợi dây leo bắn ra, nhảy lên lưng Kim Dực Kiếm Điểu, miệng kêu to, tất cả Tiên cảnh Kim Dực Kiếm Điểu, đều nhao nhao ra khỏi hàng, bắt đầu bố trí đại trận phòng ngự.
Mấy trăm con Kim Dực Kiếm Điểu, bố trí xuống Bát Hoang Nhiếp Linh Trận, uy lực tuyệt đối là kinh người.
Truy Dương lão quái nhìn thấy Giang Trần hiện thân lần nữa, nộ khí bừng bừng, khẽ quát một tiếng:
- Giang Trần, chết đi.
Giờ phút này, Truy Dương lão quái tựa như một con hung thú điên cuồng, tùy ý giương oai, như vào chỗ không người. Thân hình nhoáng một cái, liền đánh tới không trung.
- Thu...
Mấy trăm con Kim Dực Kiếm Điểu ngay ngắn huy động cánh chim, tầng tầng kim quang tràn ra, hình thành một đạo gợn sóng, bắn tới Truy Dương lão quái.
Phanh...
Một chưởng của Truy Dương lão quái oanh tới đạo gợn sóng kia, toàn thân lại chấn động, cánh tay có chút run lên.
Một kích này, vậy mà để cho hắn không cách nào tiếp cận nữa.
Truy Dương lão quái đường đường là Nguyên cảnh tam trọng, vậy mà không cách nào phá vỡ phòng ngự của đối phương.
Truy Dương lão quái đã kinh lại nộ, vung đại kiếm lên, một kiếm hung ác, lần nữa bổ về phía hạch tâm trận pháp.
Lúc này, đại quân chủ lực của Tử Dương Tông cũng đã giết đến.
Tử Húc Chân Nhân và các trưởng lão, đều nhao nhao ra khỏi hàng, chuẩn bị gia nhập trận doanh, cùng nhau công kích.
Giang Trần giận tím mặt, sờ Trữ Vật Giới Chỉ, chuẩn bị ném Vạn Hào Thạch Oa ra, triệu hồi Phệ Kim Thử nhất tộc.
Ngay lúc này, mặt phía nam có tầng mây thanh sắc bùng lên, phi tốc đẩy mạnh, một thanh âm già nua trầm thấp, cuồn cuộn truyền đến:
- Truy Dương lão quái, ngươi còn có xấu hổ hay không? Vậy mà động lực lượng toàn tông, đối phó một đệ tử hậu bối của Bảo Thụ Tông ta?
Thanh âm này, rõ ràng là Bảo Thụ Tông Thiên Diệp lão tổ.
Nhìn trận thế kia, hiển nhiên toàn bộ Bảo Thụ Tông cũng đã dốc toàn bộ lực lượng.
Truy Dương lão quái nghe tiếng, sắc mặt phát lạnh, ánh mắt lẫm lẫm nhìn lại phương hướng kia, đột nhiên sát cơ tăng vọt:
- Mọi người toàn lực công kích, trước tru Giang Trần, lại diệt Bảo Thụ Tông.
Một không làm, hai không ngớt.
Lúc này Truy Dương lão quái đã phát điên, hận cả Giang Trần và Bảo Thụ Tông.
Mà phương thức Truy Dương lão quái hắn biểu đạt cừu hận, là đồ sát, diệt cả nhà người ta.
Giang Trần vốn muốn vận dụng Phệ Kim Thử nhất tộc, thấy người Bảo Thụ Tông đuổi tới, liền cải biến chủ ý, mà cười ha ha, toàn lực thúc dục Băng Hỏa Yêu Liên, chiếm giữ bốn phía Bát Hoang Nhiếp Linh Trận, cung cấp bảo hộ tạm thời cho những Kim Dực Kiếm Điểu kia.
Đồng thời, trong tay nắm chặt phi đao, Thiên Mục Thần Đồng đại phóng tinh mang, ở trước trận tìm kiếm thời cơ lợi dụng.
Tùy thời chuẩn bị cho cao tầng Tử Dương Tông một kích trí mạng.
- Toàn lực động thủ, giết hắn đi.
Truy Dương lão quái một ngựa đi đầu, giơ đại kiếm lên, lóng lánh như là Liệt Nhật, chém ra một kiếm mạnh nhất của hắn.
- Liệt Nhật dung kim, trảm.
Một kiếm đánh xuống, xích mang lập tức tăng vọt mười mẫu, bổ về phía hạch tâm trận pháp.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.