Độc Tôn Tam Giới

Chương 670: Bách Thế Đồng Tâm Chú 1




Chương 670 Bách Thế Đồng Tâm Chú 1
Tuy Thuấn lão rất lo lắng, nhưng cũng biết lúc này không thể đánh gãy mạch suy nghĩ của Giang Trần.
Trong lúc đó, hai mắt của Giang Trần khẽ động, nghĩ tới mấy thứ gì đó.
- Thuấn lão, cha mẹ của Hoàng Nhi cô nương, có cừu địch gì không?
Thuấn lão sững sờ, sao đột nhiên lại hỏi như vậy?
Nghĩ chốc lát, cũng không phủ nhận:
- Võ đạo chi lộ, khó tránh khỏi có một ít cừu địch.
- Ta nói là, mẫu thân của Hoàng Nhi cô nương, thời điểm mang thai Hoàng Nhi cô nương, có cùng người tranh đấu, hoặc là đắc tội người nào? Nhất là nữ nhân.
Thuấn lão nghĩ nghĩ, gật gật đầu:
- Năm đó cha mẹ Hoàng Nhi mến nhau, thật có một nữ tử khác ái mộ phụ thân của Hoàng Nhi, nhưng kia đã là chuyện cũ năm xưa rồi.
- Người nữ tử kia, phải chăng đã không còn trên nhân thế? Hơn nữa là thời điểm Hoàng Nhi chưa sinh ra, liền chết đi, hơn nữa chết không minh bạch?
Giang Trần tiếp tục truy vấn.
Toàn thân Thuấn lão chấn động, những chuyện cũ năm xưa này, Thuấn lão tự nhiên biết đến. Chỉ là, những chuyện này đều là bí mật, Giang Trần là làm sao biết?
Chẳng lẽ Giang Trần này, có thể suy tính ra?
Lúc đó, trong mắt Thuấn lão bắn ra một vẻ sợ hãi lẫn vui mừng, Giang Trần này hỏi nhiều như vậy, mỗi một câu đều không phải bắn tên không đích, chẳng lẽ nói, một quẻ kia của Thiên Cơ lão nhân, thật sự ứng nghiệm trên người hắn?
Hai mắt bắn ra vẻ kinh hỉ, liền nói:
- Giang tiểu huynh đệ, ngươi nói những chuyện này, đều không sai. Chỉ là, làm sao ngươi biết? Chẳng lẽ những chuyện này, đều có quan hệ tới bệnh tình của Hoàng Nhi?
Hoàng Nhi nghe được Giang Trần hỏi những vấn đề này, nghĩ đến chuyện của cha mẹ, trong lúc nhất thời nỗi lòng nổi lên gợn sóng, hốc mắt ẩn ẩn có chút ướt át.
Giang Trần thấy Thuấn lão gật đầu thừa nhận, trong nội tâm đột nhiên hiện lên mấy chữ... Bách Thế Đồng Tâm Chú.
Đây là một môn Viễn Cổ chú pháp, chính là người tình si, dùng hồn phách của mình luyện hóa chú ngữ, dung nhập vào thân tình địch có thai.
Dùng chú pháp này, đến nguyền rủa bào thai trong bụng.
Một khi thi triển chú này, thai nhi kia sẽ mang theo nguyền rủa mà sinh.
Mà Bách Thế Đồng Tâm Chú này, sẽ đem mảnh vỡ hồn phách của người thi chú, dung nhập vào trong hồn phách của thai nhi tân sinh, trở thành một bộ phận hồn phách của hắn.
Loại nguyền rủa này phi thường đáng sợ, oán niệm nguyền rủa càng mạnh, lạc ấn trong hồn phách trẻ sơ sinh lại càng sâu, bệnh trạng phát tác sẽ càng cường liệt.
Chú này, tên là Bách Thế Đồng Tâm Chú, ẩn chứa hết thảy tình si oán niệm của người si tình, lực nguyền rủa rất mạnh, tuyệt không phải thầy thuốc thế gian có thể cởi bỏ.
Nhìn Hoàng Nhi này, sinh mạng thể cường đại, thiên phú cùng tu vi võ đạo, hiển nhiên đều nhận được truyền thừa cực cao.
Nhưng mà, Bách Thế Đồng Tâm Chú kia, rõ ràng không ảnh hưởng sinh mạng thể, chú này, chỉ ảnh hưởng hồn phách, một khi phát tác, mảnh vỡ linh hồn người thi chú sẽ giở trò.
Thẳng đến mảnh vỡ linh hồn người thi chú, triệt để phá hư linh hồn người bị chú, người bị chú mới có thể chết đi trong trạng thái thảm thiết.
Chú này, thời điểm không có phát tác, thì không khác gì thường nhân.
Một khi phát tác, tình hình sẽ phi thường thảm thiết. Bởi vì người thi triển chú này, dùng tánh mạng, linh hồn của mình ngưng tụ thành nguyền rủa, tình si oán niệm mạnh, cũng không phải bất luận ngôn ngữ gì có thể hình dung.
Sở dĩ Giang Trần có thể phán định là Bách Thế Đồng Tâm Chú, là vì những bệnh trạng có quan hệ tới hồn phách kia, đều sẽ ảnh hưởng sinh mệnh lực của người bệnh.
Thường thường người bệnh sẽ phi thường suy yếu, cho người một cảm giác bệnh tật.
Duy chỉ có Bách Thế Đồng Tâm Chú này, là nguyền rủa chi lực, mà không phải linh hồn bản thân thiếu hụt, cho nên, đối với bản thể bệnh nhân, cũng không bao nhiêu ảnh hưởng.
Kiếp trước, Giang Trần đọc qua vô số điển tịch, đã từng nghe qua Chư Thiên thập đại nan y.

Thái Âm Chi Thể kia, thình lình xếp ở đệ nhất.
Mà Bách Thế Đồng Tâm Chú này, tuy không được liệt vào, nhưng cũng rất tiếp cận bệnh nan y.
Cho nên Giang Trần rất có ấn tượng.
Bất quá Bách Thế Đồng Tâm Chú này không được xếp vào thập đại nan y, tự nhiên là có nguyên nhân.
Bởi vì, ở trên ý nghĩa nhất định, Bách Thế Đồng Tâm Chú còn không tính là bệnh bất trị. Ít nhất, Bách Thế Đồng Tâm Chú này vẫn có thể hóa giải.
Chỉ là, muốn hóa giải, lại không phải một sớm một chiều.
Thấy Giang Trần nhíu mày suy ngẫm, Thuấn lão không dám lên tiếng, đứng ở một bên, trên mặt lo nghĩ nồng đậm. Hắn cũng biết, một quẻ kia của Thiên Cơ lão nhân, trên cơ bản đã ứng nghiệm trên người tiểu tử này.
Nếu như kẻ này nói không thể cứu, vậy chỉ sợ trên thế giới này, sẽ thật sự không người có thể cứu.
Cho nên, cường như Thuấn lão, giờ phút này tim cũng không khỏi đập nhanh.
- Thuấn lão, bệnh trên người Hoàng Nhi, ta đã có chẩn đoán sơ bộ. Này không phải Tiên Thiên chi tật, cũng không phải Hậu Thiên chi bệnh.
- Vậy là cái gì?
Thuấn lão sững sờ.
- Là một loại nguyền rủa. Nếu như không đoán sai, cha mẹ của Hoàng Nhi, nhất định là một đôi thần tiên quyến lữ để cho người hâm mộ.
- Nguyền rủa?
Trong nội tâm Thuấn lão khẽ động, Giang Trần nói những chi tiết này, cùng sự thật hoàn toàn ăn khớp. Cha mẹ Hoàng Nhi mến nhau, hoàn toàn chính xác có một nữ tử si tình khác, đau khổ truy cầu phụ thân của Hoàng Nhi.
Chỉ là, đây chẳng qua là tương tư một bên tình nguyện, cuối cùng không có kết quả.
Về sau, nàng kia tương tư thành thù, không biết làm sao lại vẫn lạc. Chẳng lẽ?
Thuấn lão nghĩ tới đây, sắc mặt cũng đại biến:
- Rốt cuộc là nguyền rủa gì, lại bá đạo như vậy?
- Nó gọi Bách Thế Đồng Tâm Chú, chính là thiên hạ tình si, dùng tình si oán niệm bản thân, dùng hồn phách của mình thi chú, dung nhập vào trong thai nhi. Làm cho mảnh vỡ linh hồn của nàng, lưu lại lạc ấn trong linh hồn thai nhi. Thỉnh thoảng sẽ đi ra quấy phá, đảo loạn linh hồn, cuối cùng làm cho linh hồn người bệnh sụp đổ, thân tử đạo tiêu.
Giang Trần có chút đồng tình nhìn Hoàng Nhi:
- Hoàng Nhi cô nương, chỉ là tai bay vạ gió, bị nữ tử si tình kia thi triển Bách Thế Đồng Tâm Chú.
- Bách Thế Đồng Tâm Chú?
Thuấn lão thì thào nói, hắn chưa từng nghe qua cái tên này, chỉ cảm thấy vô cùng lạ lẫm.
Loại chú ngữ này, thập phần hi hữu, trên cơ bản là bất truyền.
Cho nên, dùng kiến thức của Thuấn lão, cũng là văn sở vị văn.
Hoàng Nhi nghe xong Giang Trần nói, cũng hơi có chút ngây dại. Nàng không thể không tin, bởi vì Giang Trần nói hết thảy, đều ăn khớp sự thật.
Vốn Hoàng Nhi không có tin tưởng gì đối với Giang Trần, chỉ cảm thấy Thuấn lão che chở nàng như vậy, vì chuyện của nàng bôn ba, nàng không đành lòng để cho Thuấn lão thương tâm.
Nhưng mà, Hoàng Nhi lại chưa từng nghĩ tới, Giang Trần này thật có thể chẩn đoán ra bệnh của nàng.
Giờ khắc này, trong lòng Hoàng Nhi cũng kinh ngạc không thôi.
Nàng vốn cho là, xem không ra bệnh, này là mệnh của mình. Đây là vận mệnh của nàng, không có khả năng sửa được.
Nàng cùng Thuấn lão đi ra, chỉ là vì chán ghét phân tranh, chán ghét những lục đục với nhau kia, muốn tìm một địa phương thanh tĩnh giải sầu.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.