Độc Tôn Tam Giới

Chương 562: Giang Trần đốn ngộ, giám khảo tới chơi




Chương 562 Giang Trần đốn ngộ, giám khảo tới chơi
- Giang Trần, ngươi có thể vội vã tìm ‘Tiểu Phi’, một người bèo nước gặp nhau như thế, đủ thấy ngươi là nam nhân có tình có nghĩa. Thế nhưng mà, ta lại phải đi rồi, không thể cùng ngươi xông Địa Linh khu. Hi vọng... Ngươi có thể thuận buồm xuôi gió, bổ sóng trảm biển, đem cái gọi là thiên tài tông môn, hết thảy giẫm dưới chân. Đan Phi tin tưởng, trong liên minh 16 nước, cái gọi là thiên tài, ở dưới ánh sáng của ngươi, đều phải ảm đạm vô quang!
Đan Phi nhẹ nhàng lẩm bẩm, thẳng đến bóng lưng của Giang Trần biến mất, lúc này mới dứt khoát đi xuống chân núi.
...
Giang Trần trở lại tiểu viện, ở ngoài cửa hiên đứng một lúc lâu, nhìn dòng nước dưới mái hiên xuất thần.
Giang Trần nhớ rõ, lúc trước Tiểu Phi rất thích đứng ở nơi này, nhìn nước chảy hoa rơi.
Trong lúc đó, nội tâm Giang Trần hiện lên một đạo linh quang, tiêu sái nở nụ cười.
- Đời tu sĩ ta, nhân duyên sớm có thiên định, không cần lo sợ không đâu? Tiểu Phi ly khai, ta lưu ở nơi đây, đây đều là đạo mà mình lựa chọn, sao phải sầu bi?
Đột nhiên Giang Trần đốn ngộ, tâm tình rộng mở trong sáng. Sau khi hiểu ra, chỉ cảm thấy Thiên Địa trong sáng, tất cả cảm xúc, đều theo nước chảy róc rách mà đi.
- Đúng vậy, đều có đạo riêng. Nếu đạo tương thông, tất có ngày gặp lại. Nếu đạo không cùng, bất tương vi mưu.
Giang Trần đốn ngộ, tâm tình thoáng cái bình thản xuống.
Cười ha ha, quay đầu đi về phía phòng của mình.
Ngay lúc này, ngoài sân nhỏ, cũng truyền đến một tiếng cười cởi mở:
- Bàn Thạch tiểu hữu, chuyện gì cười lớn như thế? Nghe thấy tiếng cười này, cảm giác là đại triệt đại ngộ a.
Thanh âm này, rõ ràng là Huyền Linh khu Phương đại nhân. Lúc này mới vừa tách ra không lâu, Phương đại nhân đã tự mình đến cửa?
- Phương đại nhân hạ mình tới tiểu viện này của ta, thật sự là bồng tất sinh huy a.
Giang Trần mỉm cười nghênh đón.
Đối với Phương đại nhân này, Giang Trần là phi thường kính nể.
Ít nhất, đây là trong tông môn, số ít mấy người coi như công chính.
- Như thế nào, không chào đón sao?
Phương đại nhân cười ha ha.
- Không dám, không dám. Phương đại nhân, mời vào trong.
Giang Trần mời Phương đại nhân vào trong phòng của mình.
Hai người khoanh chân mà ngồi, Giang Trần cũng không sĩ diện cãi láo, trực tiếp lấy ra một bình Cửu Hoa Ngọc Lộ Tửu, rót rượu ra hai cái mộc chén.
Rượu này vừa ra, ánh mắt của Phương đại nhân thoáng cái liền thay đổi, thất thanh nói:
- Cái này... Đây là Cửu Hoa Ngọc Lộ Tửu?
- Phương đại nhân là người biết hàng a, mời.
Giang Trần nâng chén.
Con mắt của Phương đại nhân sắp trừng ra hốc mắt rồi, nhìn bình Cửu Hoa Ngọc Lộ Tửu kia, tròng mắt trợn tròn.
Nhìn bộ dáng kia của hắn, bờ môi co rúm, cái mũi không ngừng hít hít, khí chất cả người thoáng cái đại biến, phảng phất hồn bị hút ra.
Giang Trần nhìn tình hình này, trong nội tâm cười thầm, đây cũng là một tửu quỷ a, có thể so với Thạch phó môn chủ ở Thiên Quế Vương Quốc Đa Bảo Đạo Tràng rồi.
- Phương đại nhân.
Giang Trần gọi một câu.
Phương đại nhân kia giật mình, lúc này mới vỗ đầu một cái, cười ha hả:
- Ha ha ha, không thể tưởng được, không thể tưởng được, ta sinh thời, thậm chí có cơ duyên uống Cửu Hoa Ngọc Lộ Tửu một lần.
Nói xong, hai tay nâng chén, cái thần thái kia, tựa như giáo đồ thành tín nhất, triều bái đồ đằng trong lòng của hắn vậy.
Một chén rượu xuống, Phương đại nhân ngửa đầu, híp mắt, hắn đang thưởng thức, hưởng thụ, trao đổi.

Đúng vậy, đối với tửu quỷ chính thức mà nói, gặp được hảo tửu, bọn hắn cảm thấy hảo tửu này có Linh khí, cho nên, bọn hắn thưởng thức hảo tửu, lại tựa như trao đổi với hảo tửu.

Giang Trần nhìn bộ dáng kia của hắn, chăm chú, thành kính vô cùng, trong nội tâm không khỏi kính nể.
Tuy Phương đại nhân này cũng là tửu quỷ, nhưng từ phẩm rượu đến xem, lại cao hơn Thạch phó môn chủ rất nhiều. Thạch phó môn chủ thích rượu, đây chẳng qua là một loại thích rượu điên cuồng thô lỗ mà thôi.
Mà Phương đại nhân, lại là một tửu quỷ phong nhã. Nhìn bộ dạng hắn giờ phút này rung đùi đắc ý, tựa như văn nhân ngâm gió ngợi trăng, tràn đầy khí tức nho nhã.
Thật lâu sau, Phương đại nhân mới sâu kín thở dài, trong đôi mắt, bắn ra sắc thái cảm ơn. Động tác kế tiếp, càng làm cho Giang Trần trợn mắt há hốc mồm.
Phương đại nhân này, vậy mà đứng lên, hướng Giang Trần bái một cái.
- Phương đại nhân, cái này không được a.
Giang Trần bề bộn đáp lễ.
- Có thể được, rất đáng được.
Phương đại nhân liên tục thở dài.
- Ngươi để ta uống rượu ngon như Thần Tiên nhưỡng, được ta thi lễ, thiên kinh địa nghĩa.
- Ở trong bốn đại tông môn, có rất nhiều người thích rượu. Một ít tửu quỷ, cũng thường xuyên tụ cùng một chỗ, mọi người nói lên rượu ngon uống qua, một người trong đó nói đến Cửu Hoa Ngọc Lộ Tửu, nhưng những người khác lại chưa từng nhấm nháp. Trong lúc nhất thời, người nọ dương dương đắc ý, phong thái của tất cả tửu quỷ, thoáng cái bị hắn áp đảo. Mà từ sau lần đó, Cửu Hoa Ngọc Lộ Tửu này, liền thành tâm ma của chúng ta. Cho nên, khi ngươi lấy rượu, lại lấy mộc chén ra, ta liền vô ý thức thốt lên.
Phương đại nhân nói đến chuyện cũ giữa hắn và Cửu Hoa Ngọc Lộ Tửu.
Giang Trần nhịn không được cười lên:
- Nguyên lai còn có điển cố như vậy.
Phương đại nhân cười nói:
- Về sau nếu lại tụ họp, ta liền có thể khoác lác rồi. Ngày đó, tên kia chẳng qua là uống non nửa chén, nào có như ta hôm nay? Ha ha ha ha.
Vẻ mặt của Phương đại nhân cực kỳ hưng phấn, hoàn toàn không giống hình tượng giám khảo nghiêm túc trước kia.
Giang Trần cười khổ, nghĩ thầm trên bàn rượu, quả nhiên có thể kéo xuống tất cả mặt nạ của một người, lộ ra thật tình. Phương đại nhân này, ngược lại là một người rất sảng khoái.
- Nếu như thế, Phương đại nhân uống nhiều mấy chén, ngày sau cũng có thể nói nhiều mấy câu.
Giang Trần cười cười.
- Nếu không chê, Phương đại nhân mang bình này đi a.
Phương đại nhân cười ha ha:
- Vô công bất thụ lộc, ngươi đây là hối lộ giám khảo.
Cái này tự nhiên là nói đùa, hôm nay Huyền Linh khu chấm dứt khảo hạch, Giang Trần đã là quán quân, tự nhiên không tồn tại thuyết pháp hối lộ giám khảo gì.
Giang Trần cười nói:
- Cổ có tích tạ sư yến, mặc dù Phương đại nhân không phải sư ta, lại làm cho ta hiểu được một ít đạo lý, đáng được bầu rượu này.
Phương đại nhân cũng sảng khoái:
- Ta đây liền mặt dạn mày dày nhận lấy.
Đối với một tửu quỷ mà nói, bất kể là tửu quỷ thô lỗ, hay tửu quỷ phong nhã, vĩnh viễn khuyết thiếu sức chống cự với rượu ngon.
Giang Trần thấy hắn cất kỹ Cửu Hoa Ngọc Lộ Tửu, mới cười hỏi:
- Phương đại nhân tới đây, đích thị là có cái gì chỉ giáo, ta đã chuẩn bị rửa tai lắng nghe.
- Tiểu tử ngươi, ngược lại là một quái thai. Hiện tại toàn bộ đệ tử khảo hạch Huyền Linh khu, đều gọi ngươi là quái thai. Nghe nói ngươi sắp ly khai Huyền Linh khu, đều rất cao hứng. Cái tư thế kia tựa như tiễn đưa ôn thần, hận không thể để ngươi nhanh ly khai a.
Phương đại nhân trêu ghẹo nói.
Giang Trần im lặng:
- Ta không được chào đón như vậy sao.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.