Độc Tôn Tam Giới

Chương 1696: Luyện chế Tùng Hạc đan (2)




Giang Trần cười lớn:
– Hoàng Nhi, ta mời nàng.
Hoàng Nhi mỉm cười nâng chén:
– Vậy Hoàng Nhi sẽ đối ẩm với huynh chén này.
Trong tiếng cười nói, mọi người nhao nhao tiến lên mời rượu Giang Trần. Một hồi gia yến, bầu không khí vô cùng náo nhiệt, mỗi người đều vô cùng vui vẻ.
Ngày hôm sau Giang Trần liền rời khỏi thiếu chủ phủ, hắn muốn đi tới phủ Bàn Long đại phiệt.
Lần này rời khỏi Lưu Ly vương tháp, có một nguyên nhân chủ yếu trong đó là ước định với Bàn Long phiệt chủ. Giang Trần không hy vọng ước định này trở thành một tâm ma của mình.
Trong Bàn Long đại phiệt, Cơ Tam công tử từ sau khi trở về liền tuyên bố bế quan, giờ phút này hắn vẫn còn đang bế quan, chưa có xuất quan.
Người tiếp đãi hắn là Cơ Trung Đường.
Cơ Trung Đường nhìn thấy Giang Trần, trong mắt tràn ngập sự ước ao và sùng bái.
– Trung Đường, phiệt chủ đâu?
Giang Trần đi thẳng vào vấn đề, hỏi.
– Những năm này phiệt chủ luôn ở trong phủ. Thiếu chủ, người đi theo ta.
Cơ Trung Đường thấy Giang Trần tới tìm phiệt chủ, cũng không dám lãnh đạm.
Lúc lần nữa nhìn thấy Bàn Long phiệt chủ, Giang Trần cũng có chút giật mình.

Bởi vì tình huống của Bàn Long phiệt chủ rất không tốt, tuy rằng còn chưa bắt đầu tán công, thế nhưng đã tiếp cận tới biên giới tán công.
Theo tình hình này, chỉ sợ trong vòng dăm ba tháng, có thể vẫn lạc.
Nhìn thấy Giang Trần, hai mắt Bàn Long phiệt chủ tỏa sáng:
– Thiếu chủ?
Nhìn thấy Cơ Trung Đường bên người Giang Trần, Bàn Long phiệt chủ vung tay lên nói:
– Trung Đường, ngươi đi ra ngoài trước, ta muốn nói chuyện với Thiếu chủ một chút.
Cơ Trung Đường trung hậu, trung thực, nghe vậy liền đi ra ngoài.
Đợi đến lúc mật thất chỉ còn lại Bàn Long phiệt chủ và Giang Trần, Bàn Long phiệt chủ khẽ than nhẹ một tiếng:
– Thiếu chủ, lão phu còn tưởng rằng lần này không đợi được thiếu chủ. Nhưng mà mong Thiếu chủ tin tưởng, từ đầu tới cuối lão phu đều không trách thiếu chủ. Thậm chí ngay cả tâm tư oán hận cũng không có. Ta biết rõ tạo hóa của Lưu Ly vương tháp, hơn xa một kẻ thân thể gần như tàn phế như lão phu. Ta cũng hy vọng Thiếu chủ không phải bởi vì ước định với ta mà rời khỏi Lưu Ly vương tháp sớm hơn. Bằng không lão phu sẽ tự trách cả đời.
Trong lòng Giang Trần cười khổ, quả thực ngươi đã đoán đúng rồi.
Nhưng mà lời này tự nhiên hắn không thể nói ra miệng. Nếu như nói ra miệng, chỉ sợ trong lòng Bàn Long phiệt chủ này sẽ day dứt cả đời.
– Phiệt chủ, lời hứa của quân tử đáng giá ngàn vàng. Ta đã hứa hẹn Tùng Hạc đan này, nhất định sẽ giúp phiệt chủ. Hôm nay ta tới đây là để thực hiện.
Hai mắt Bàn Long phiệt chủ sáng ngời​

Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.