Đỉnh Cấp Rể Quý

Chương 140: Chưa Chiến Đã Sợ



Hiện nay trong giới võ đạo, phần lớn võ giả thực thụ đều có sự kế thừa, có thể là tông môn, hoặc gia tộc kế thừa, mấy tông môn và gia tộc này sẽ chọn đứa bé có gân cốt dẻo nhất, lúc đứa bé được năm sáu tuổi thì bắt đầu ngâm rượu thuốc, xây dựng nền tảng võ học, đến khi được bảy tám tuổi thì bắt đầu tu luyện võ đạo chính thức, rèn luyện cơ thể, mài giũa gân cốt.

Bất kể là những ngày nóng nhất vào mùa hè, hay những ngày lạnh lẽo vào mùa đông, thì ngày nào mấy đứa trẻ này cũng phải dành ít nhất là mười hai tiếng để luyện tập.

Cho dù việc tu luyện tàn khốc như thế, nhưng rất nhiều người không thể trở thành võ giả, chỉ có những người có thiên phú thì mới có cơ hội này.

Có thể tưởng tượng được, con đường đi tới võ đạo khó khăn đến nhường nào.

Trần Dật Thần vừa đi tới cửa đã bị mấy học viên ngăn lại.

“Hôm nay võ quán không mở cửa, nếu anh muốn đăng ký làm học viên của võ quán, thì có thể tới đây vào dịp khác.” Một thanh niên có thân hình cao lớn khẽ cười nói, Trần Dật Thần không mặc đồ võ, nên thanh niên này nghĩ rằng anh là người bình thường muốn vào võ quán Hạo Nhiên để học võ.

Trần Dật Thần lắc đầu, cười nói: “Tôi không tới đăng ký làm học viên của võ quán, mà tôi tới đây để tìm người của võ quán Kim Cương.”

“Võ quán Kim Cương?” Thanh niên cao lớn sửng sốt, giọng điệu bỗng trở nên khó chịu: “Anh là người của võ quán Kim Cương?”

“Không phải.” Trần Dật Thần tiếp tục lắc đầu nói: “Giữa tôi và Kim Lục An có chút việc riêng tư, nên muốn giải quyết một chút.”

“Vậy anh đợi một lát, để tôi đi hỏi ý kiến của chủ quán.”

Trong quán, một người đàn ông trung niên với khí thế uy nghiêm đang ngồi xếp bằng trên đệm võ đạo, mà trước mặt ông ta là bảy tám nam nữ thanh niên mặc đồ võ cũng đang nghiêm túc ngồi xếp bằng, chăm chú lắng nghe nam nữ giảng bài.

“Lần này Kim Lục An có chuẩn bị mà tới, mấy đệ tử của ông ta hoàn toàn không dễ đối phó, hơn nữa giờ ông ta còn là võ giả ám kình, đã hiểu rõ võ đạo hơn một bước, nên chắc chắn ông ta sẽ truyền thụ cho mấy đệ tử của ông ta những kỹ xảo phát lực cao thâm hơn, lát nữa lúc mấy người các con lên đài, nếu không đấu lại thì cứ trực tiếp nhận thua, đừng bao giờ gắng gượng chống đỡ rõ chưa?” Người đàn ông trung niên căn dặn mấy đệ tử trước mặt với vẻ mặt ưu sầu, trước đây ông và Kim Lục An đều là võ giả minh kỳ hậu kỳ, nên võ quán Hạo Nhiên vẫn có thể ngang tài ngang sức với võ quán Kim Cương, hằng năm hai võ quán đều cá cược, có cả thắng lẫn bại, nhưng năm nay Kim Lục An đã thăng lên ám kình, trong nháy mắt hai bên đã không cùng một đẳng cấp.

Có thể nói lần cá cược này, võ quán Kim Cương đã nắm chắc phần thắng.

“Sư phụ, chúng ta có thể đẩy lùi vụ cá cược này mấy ngày không?” Một thanh niên gầy yếu nhỏ giọng hỏi, anh tên là Phùng Viễn, là đệ tử nhỏ tuổi nhất của Tô Hạo Nhiên, mấy ngày trước mới thăng lên làm võ giả minh kỳ, ngoài việc cọ sát với mấy người đồng môn, thì anh chưa từng giao đấu với bất kỳ võ giả nào, nhưng lần cá cược này, anh phải lên thi đấu, Phùng Viễn hoàn toàn không có lòng tin, mình có thể giao đấu với mấy đệ tử Kim Lục An.

Tô Hạo Nhiên nhíu mày, đáy lòng hơi cảm thấy thất vọng về Phùng Viễn, anh ta là điển hình cho hạng người chưa thi đấu đã sợ hãi, còn chưa giao đấu đã thua một nửa rồi, nếu lên đài với trạng thái này, chỉ sợ không thể chống lại một chiêu của người khác.

“Sư đệ, cá cược mỗi năm một lần đã trở thành thông lệ rồi, không thể đẩy lùi được. Hơn nữa cho dù chúng ta có thể đẩy lùi, thì võ quán khác sẽ nghĩ thế nào? Chắc chắn bọn họ sẽ nói, võ quán Hạo Nhiên chúng ta sợ hãi, không thắng nổi, đến lúc đó, đệ bảo mặt mũi sư phụ phải để đi đâu đây?” Triệu Đông nghiêm mặt dạy dỗ, anh ta là đại đệ tử của Tô Hạo Nhiên, cũng là đệ tử duy nhất có hy vọng đột phá vào minh kỳ trung kỳ trong năm nay, có thể nói là thiên phú hơn người.

Mặc dù Tô Hạo Nhiên không xem trọng vụ cá cược này, nhưng anh ta rất có lòng tin.

“Vâng, đại sư huynh nói rất đúng, chúng ta thua người chứ không thể thua trận, hơn nữa, lần này là Kim Lục An trở thành võ giả ám kình, chứ không phải mấy đệ tử của ông ta, nên chưa chắc gì chúng ta đã không có cơ hội giành chiến thắng.” Đúng lúc này, một cô gái mặc đồ võ màu trắng, với vóc dáng xinh đẹp mê người mở miệng nói.

Cô gái này khoảng mười tám mười chín tuổi, mặc dù vẫn còn nhỏ tuổi, nhưng vóc dáng đã yêu kiều như một thiếu nữ rồi, ngũ quan tinh xảo, khuôn mặt trắng nõn, đôi gò bồng đảo trước ngực căng tròn, nhô lên, là điển hình cho mẫu người mặt trẻ con mà thân hình phụ huynh.

Cô gái vừa dứt lời, ánh mắt của mấy thanh niên đã bị cô thu hút, ánh mắt rất nóng rực.

“Sư muội nói đúng lắm! Có gì đâu mà sợ, mọi người đều bằng tuổi nhau, hơn nữa đều là minh kỳ sơ kỳ, người bên võ quán Kim Cương có thể lợi hại hơn chúng ta à?”

“Đúng đó, sợ gì chứ, đây đâu phải cuộc đấu sinh tử, nếu đánh không lại thì nhận thua thôi.”

Mấy thanh niên đồng loạt mở miệng, trong nháy mắt sự nhiệt tình của mọi người đã tăng vọt.

“Ba, lát nữa con có thể lên đài không?” Đúng lúc này, cô gái đảo đôi mắt đen láy, cười hì hì hỏi.

“Không được!” Tô Hạo Nhiên không hề nghĩ ngợi đã từ chối, rồi nghiêm khắc quở trách: “Con chỉ là một đứa con gái, thì lên đài chém giết làm gì?”

“Sư phụ nói rất đúng, sư muội, những chuyện chém giết thế này, cứ để cho mấy sư huynh làm là được, muội lên sẽ không thích hợp cho lắm.”

“Sư muội, cơ thể muội mềm yếu như vậy, lỡ lên đó đấm trúng chỗ nào thì không tốt đâu.”

Cô gái bĩu môi không phục: “Nhưng muội cũng là võ giả.”

Cô gái vừa dứt lời, không ít người trong võ quán này đều vô cùng xấu hổ, bọn họ đều là đệ tử nòng cốt của võ quán, không giống với các học viên bên ngoài, từ nhỏ bọn họ đã được Tô Hạo Nhiên bồi dưỡng, với hy vọng sẽ trở thành võ giả.

Nhưng năm nay, rất nhiều người trong số họ đã hơn hai mươi tuổi, thậm chí có người đã ba mươi tuổi, nhưng vẫn đang ở ngưỡng cửa để trở thành võ giả, chưa thể tiến thêm một bước nữa.

Còn cô gái Tô Linh Ngọc này chỉ mới mười tám tuổi đã trở thành võ giả, có thể nói là kỳ tài có một không hai, nhưng điều đáng tiếc duy nhất là, Tô Linh Ngọc lại là con gái, so với nam võ giả thì nữ võ giả sẽ yếu hơn một chút.

Trong giới võ đạo, nam võ giả mới là chủ yếu.

Tô Hạo Nhiên cũng hơi cạn lời, trong lòng rất hối tiếc, nếu Tô Linh Ngọc là con trai thì tốt rồi, với thiên phú của con bé, cho dù là ám kình trung hậu kỳ cũng rất có hy vọng, như vậy địa vị Tô Hạo Nhiên của ông trong giới võ đạo Kim Lăng, cũng sẽ không hạ thấp như lúc này.

“Được rồi, đừng nhắc chuyện này nữa, lát nữa con cứ đứng dưới đài, không được đi lên biết chưa?” Tô Hạo Nhiên phất tay, nghiêm túc nói.

“Vâng ạ!” Cô gái bĩu môi đáp, mặc dù trong lòng bất mãn với quyết định của Tô Hạo Nhiên, nhưng không dám phản bác lại, dù gì Tô Hạo Nhiên không những là ba cô, mà còn là chủ võ quán nữa.

Đúng lúc này, thanh niên cao lớn đi vào.

“Sư phụ, bên ngoài có người nói muốn tìm người của võ quán Kim Cương, nghe giọng điệu của anh ta, giống như có quen biết Kim Lục An.”

“Quen biết Kim Lục An?” Tô Hạo Nhiên nhíu mày, trong giới võ đạo Kim Lăng, Kim Lục An cũng có chút danh tiếng, nếu người bên ngoài quen biết ông ta, vậy thì chắc chắn cậu ta không phải người vô danh rồi, rất có thể là người trong giới võ đạo tới đây để quan sát vụ cá cược, nghĩ đến đây, Tô Hạo Nhiên liền nói: “Con bảo cậu ta vào đây đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.