Đen Trắng

Chương 56: Tra ra manh mối [1]



Kể từ ngày hôm đó, tâm trạng mỗi ngày của Kỉ Dĩ Ninh đều giống chỉ số thị trường chứng khoán năm 2008, duy trì một xu thế màu đỏ tốt đẹp.

Có khi Đường Dịch lại ôm cô không chút để ý nói:“Anh không có kiên nhẫn với trẻ con đâu, không có cũng không quan trọng.”

Đáng tiếc đang ở trong tâm lý bồng bột chờ mong đó, Kỉ Dĩ Ninh đã tự động hình thành hệ thống che chắn với những lời nói kiểu này rồi, dù sao bình thường nhìn qua Đường Dịch cũng chính là không âm không dương, cô cũng sẽ không nghĩ nhiều đến ý tứ trong những lời nói này của anh, lại càng không chú ý tới, mỗi lần Đường Dịch nói đều là ‘Không có cũng không quan trọng’, mà không phải ‘Không cần cũng không quan trọng’.

Đêm nay, công việc của Đường Dịch có hoạt động.

Cái gọi là hoạt động đó tuyệt đối không tách rời với rượu, mà tửu sắc lại luôn chẳng phân biệt được nhà. Khi tan cuộc mấy người đàn ông đều ôm lấy các tiểu thư xinh đẹp, mà Đường Dịch và Đường Thần Duệ lại tay không đi ra, chỉ có hai người này là không dẫn theo người.

Đường Dịch làm việc có vẻ khoa trương, bên người tùy thời đều có người đi theo; Mà ngược lại, bạn Đường Thần Duệ lại mộc mạc hơn, ngay cả một lái xe cũng không mang, khi có hứng thú sẽ tự mình lái xe, khi nào lười thì còn đi xe buýt ngắm cảnh, ngay cả vé xe cũng miễn phí, đường đường là một giám đốc ngân hàng đầu tư lớn nhất Đông Nam Á, mà lại tựa như nông dân vậy……

Căn cứ vào loại đối lập này, chủ quán bar liếc mắt một cái đã nhận thức tiêu chuẩn về phía Đường Dịch.

Ừm, cùng là phục vụ thôi, tùy thời thỏa mãn nhu cầu của khách hàng chính là một trách nhiệm của chủ quán, nhất là ngành dịch vụ đặc biệt này. Thận phận như Đường Dịch, chỉ có thể cung ……

Chủ quán vội vàng tiến lên, bày ra vẻ mặt tươi cười lấy lòng:“Dịch thiếu, đêm nay không mang theo ai sao?”

Đường Dịch ngoảnh mặt làm ngơ.

Chủ quán không ngừng cố gắng:“Dịch thiếu, ngài yên tâm, các cô nương ở đây của chúng tôi, có thể sánh bằng ‘Thiên thượng nhân gian’ ở kinh thành đó! Chất lượng ở đây là không thể chê vào đâu được……” Vỗ vỗ bộ ngực, dùng hành động thực tế để cam đoan về chất lượng phục vụ.

“Cút.”

“……”

Tâm tình của Đường Dịch vốn không tốt, lại gặp phải loại người không biết sống chết cứ chen miệng vào thế này, vậy nên nửa điểm kiên nhẫn cũng không còn.

Chủ quán vừa thấy manh mối không đúng, liền nhanh nhẹn vâng dạ lui xuống.

Đường Dịch không quay đầu lại, nói với cấp dưới:“Đi đi, đêm nay đừng đi theo tôi.”

“……”

Khiêm Nhân nhỏ giọng hỏi:“Tôi lái xe đưa anh về được không……?”

Đường Dịch giận dữ,“Lời nói của tôi anh nghe không hiểu có phải không?!”

“……”

Vì thế, đám Khiêm Nhân đều bị dọa mà rời khỏi đó.

Bạn Đường Thần Duệ đi ra từ quán bar đùa nghịch cái chìa khóa xe của mình, thảnh thơi chờ bồi bàn lái xe mình ra, không nghĩ tới vừa nhấc mắt, chỉ thấy cả hội cũng chỉ còn lại anh và Đường Dịch, chắc là mọi người đều bị Đường Dịch dọa chạy hết rồi, nhất thời trong lòng bạn Đường trầm xuống: Đừng đi nhờ xe của tôi đừng đi nhờ xe của tôi đừng đi nhờ xe của tôi……

Đang nghĩ tới đó, tay trái của Đường Dịch đã khoát lên vai anh.

“Đưa tôi trở về.”

“……”

Trời sinh tính sợ phiền toái nên trong lòng bạn Đường đang thực bi thương: Sớm biết vậy hôm nay sẽ không lái xe làm gì, đi ngồi xe buýt ngắm cảnh còn tốt chán……

Vì thế, bạn Đường mang theo Dịch thiếu gia tôn quý cùng nhau tận hưởng cảm giác vui vẻ khi bị kẹt xe.

“Tôi nghĩ, khi nào thì loại nhân vật này cần sắm vai với tôi thế?”

“Sao?”

“Cùng anh giải buồn ấy…… Trước đây những chuyện thế này không phải đều do Đường Kính nhà anh phụ trách sao?” Ai chẳng biết tình cảm anh em tốt còn có thể làm Brokeback. [1]

[1] Brokeback Mountain nói đến mối tình giữa hai chàng cao bồi ở miền Tây Hoa Kỳ vào những thập niên 1960, 1970, 1980. Bộ phim được dàn dựng cùng với nền nhạc của phim là tiếng đàn ghi-ta có âm hưởng lúc thì sâu lắng, lúc thì phóng khoáng và lãng mạn.

Brokeback Mountain (tạm dịch là Núi Brokeback) là phim Mỹ của đạo diễn Lý An (Ang Lee) được trình chiếu vào cuối năm 2005.

Đường Dịch trầm mặc.

Sau đó có chút buồn bực thở dài:“Anh nghĩ rằng anh là người tôi muốn tìm hả?…… Tiểu Miêu mang thai, Đường Kính quả thực thành bảo mẫu rồi.”

Trong lòng Đường Thần Duệ thật nặng nề nghiến răng nửa ngày.

Anh chỉ có thể làm người thay thế bổ sung mà thôi!

“Đường Dịch, tôi thật sự muốn đá văng anh ra khỏi xe……”

Đường Dịch chính là Đường Dịch, ngồi trên xe người khác mà hoàn toàn không có chút ý thức làm khách nào, khi đi ngang qua một cửa hàng trang sức flagship, bỗng nhiên nói:“Dừng xe.”

“……”

Đường Thần Duệ phanh lại rồi dừng xe, tâm không cam lòng không muốn bị biến thành tài xế taxi.

Hai người một trước một sau đi vào cửa hàng.

Quản lý cửa hàng vừa nhìn thấy hai vị Đường thiếu gia, liền tươi cười rạng rỡ nghênh đón:“Ai nha, hoan nghênh hoan nghênh! Vất vả vất vả!”.

Đường Dịch liếc mắt một cái liền nhìn trúng một mặt dây chuyền hình chữ thập, dây chuyền đó thực tinh xảo, có gắn kim cương. Anh nhớ rõ khi Kỉ Dĩ Ninh đến nhà thờ cầu nguyện, hình ảnh ấy khiến anh rung động.

Đường Dịch luôn luôn làm việc theo nguyên tắc tốc chiến tốc thắng, nhìn trúng liền lấy ngay.

Đường Thần Duệ vẫn đứng chờ một bên bỗng nhiên đi đến bên cạnh anh, không sợ chết hỏi:“Có phải anh cột Kỉ Dĩ Ninh vào đầu giường H ba bốn đêm không hả?”

“……”

“Đừng có kinh ngạc như vậy chứ, nhìn mấy vết đỏ đỏ trên cổ anh là biết thôi, sức quan sát của tôi vẫn còn tốt lắm,” Bạn Đường chậc chậc :“Ồ…… Dữ dội như vậy sao, bởi vì cô ấy chủ động hả?”

Đường Dịch không phủ nhận.

Nhất thời bạn Đường cực kỳ hâm mộ không thôi:“Đường Dịch, rốt cục anh cũng ra nhập xã hội cộng sản!” Xã hội cộng sản, phân phối theo nhu cầu, bà xã có nhu cầu, anh cũng phải làm cờ hiệu ‘Phân phối theo nhu cầu’ thôi……

Khó trách Mao chủ tịch nói, xã hội cộng sản mới là xã hội tiến bộ nhất hạnh phúc nhất của loài người ah……

Đường Dịch không nghĩ đến hạnh phúc gật đầu một cái nói ‘Đúng vậy tôi rốt cục thực hiện cộng sản ’, mà là lấy cái hộp đã gói đồ trang sức, bình thản nói một câu:“Cô ấy muốn một đứa con.” Sau đó cũng không quay đầu lại liền đi ra ngoài.

Đường Thần Duệ dừng ba giây, sau đó tỉnh ngộ lại, đi theo anh.

“Khi đàn ông tặng phụ nữ cái gì đó à, lý do lớn nhất chính là muốn giữ cô ấy lại.” Đường Thần Duệ mở cửa xe ngồi vào:“Anh sợ Kỉ Dĩ Ninh rời khỏi anh phải không?”

Đường Dịch ngồi trong xe, cảm thấy thực đau đầu:“Tính cách của cô ấy rất truyền thống, lại nhạy cảm như vậy…… Tôi vốn nghĩ, chỉ cần tôi kiên trì không cần, có thể đem tất cả vấn đề ngăn lại trên người mình…… Nhưng cô ấy thật vất vả chủ động, tôi có thể tiếp tục kiên trì thế nào đây? Làm thế nào mới có thể xua tan ý muốn một đứa con trong đầu cô ấy đây?”

Tình cảnh và vấn đề của Đường Dịch, Đường Thần Duệ quen biết anh nhiều năm như vậy tất nhiên đều rõ rành rành, Đường Thần Duệ cười với anh:“Trước đây cũng lâu rồi tôi có nói với anh, không thể che giấu mãi được, hai người còn ở bên nhau cả đời, anh có thể dấu cô ấy cả đời sao?”

Đường Dịch có chút mệt mỏi, tựa lưng vào ghế ngồi không nói lời nào.

Bạn Đường kiêm luôn chức bác sĩ tâm lý tiếp tục lên lớp:“Thế nào, đàn ông mà, có khi thật sự nên dùng nửa thân dưới mà tự hỏi. Làm, không cần thiết là vì yêu, nhưng yêu, nhất định có thể muốn làm. Ngược lại, phụ nữ cũng là như vậy, có con, không cần thiết là cam tâm tình nguyện muốn, nhưng cam tâm tình nguyện muốn, thì nhất định có thể muốn có con. Cho nên, càng chậm trễ thì mâu thuẫn trong tương lai càng trở nên gay gắt. Nếu anh nói anh không muốn đứa bé vì anh sợ tương lai không bảo vệ được nó, nói như vậy thì ai tin chứ? Ngay cả đứa bé cũng không bảo vệ được mà anh còn trông mong vào sự yêu thương và sủng bái của Kỉ Dĩ Ninh sao? Tôi thấy Kỉ Dĩ Ninh chỉ là da mặt mỏng thôi chứ không phải ngốc. Tháng nào cũng phải lo lắng trong bảy ngày đổ máu đó, đặc biệt chuyện có liên quan đến trẻ con, vẫn nên thuận theo tự nhiên là tốt nhất……”

Buổi nói chuyện này đúng trọng tâm mà lại có lý.

Bỗng nhiên Đường Dịch quay đầu nhìn anh.

Đường Thần Duệ thực buồn bực:“Anh nhìn tôi như vậy làm gì hả?= =”

“Không nghĩ tới anh vẫn là chuyện gia về tình cảm cơ đấy……”

Vẫn là chuyên gia!

Đường Thần Duệ dứt khoát xua tay:“Mấy đạo lý đó tôi đều học được khi ba mẹ tôi đòi ly hôn đó ……”

“……”

Khụ, thì ra là thế……

Bạn Đường còn tiếp tục nói:“Người xưa nói, trùng quan nhất nộ vi hồng nhan [2]. Năm đó anh vì chuyện này mà tắm máu nhiều người ở Lương gia như vậy, thù cũng báo lửa giận cũng nguội rồi, bây giờ tình trạng thân thể của Kỉ Dĩ Ninh nếu đã như vậy rồi, anh vẫn nên thuyết phục cô ấy cùng nhau đối mặt với sự thật này cùng nhau nghĩ biện pháp giải quyết tốt đi. Bây giờ y học rất phát triển, nếu không được thì anh có thể đi dọa tên bác sĩ Thiệu kia, nói là chữa không khỏi sẽ làm thịt anh ta, tôi thấy nhất định anh ta đã nghĩ biện pháp trước anh rồi đó……”

[2] Trùng quan nhất nộ vi hồng nhan: Ngô Tam Quế vì Trần Viên Viên bị Lưu Tông Mẫn bắt mất mà quay sang đầu hàng Đa Nhĩ Cổn, đem giang sơn Đại Hán bán đứng cho Mãn Thanh.

Đường Dịch trầm mặc rất lâu, sau đó gật đầu một cái:“Ừ, anh nói cũng đúng……”

Bạn Đường cảm thấy thực vui mừng: Mẹ nó, thật không dễ dàng chút nào, quả bóng cao su bỏng tay này rốt cục cũng đá được cho tên họ Thiệu kia rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.