Đế Bá

Chương 714: Tham ngộ.



- Ở đây!
Lý Thất Dạ bị đất đen hấp dẫn, hắn bước nhanh đi vào, không lâu sau ngồi xuống cẩn thận kiểm tra. Dường như có thứ gì cực kỳ hấp dẫn thu hút sự chú ý của Lý Thất Dạ.
Thu Dung Vãn Tuyết đi theo nhìn, trừ con kiến bò dưới đất ra không có gì khác, nàng không phân biệt rõ những con kiến là thật hay do đạo pháp diễn hóa hình thành.
Thu Dung Vãn Tuyết đếm kỹ, có tổng cộng mười con kiến vây thành một vòng tròn lớn.
Không đúng. Thu Dung Vãn Tuyết nhìn một lúc, chợt phát hiện thiếu một con chỉ còn lại chín con kiến. Khi Thu Dung Vãn Tuyết đếm lại, con kiến biến mất bỗng chốc nàng, lại là mười con.
Vẫn không đúng. Khi Thu Dung Vãn Tuyết cho rằng mình hoa mắt, nàng phát hiện chỉ còn lại một con kiến, hơn nữa nàng hoàn toàn không nhìn thấy chín con kiến khác biến mất như thế nào.
- Sao có thể như vậy?
Thu Dung Vãn Tuyết sững sờ một lúc, lại biến thành chín con kiến rồi một con nữa chui ra, mười con kiến vây một vòng.
Thu Dung Vãn Tuyết ngơ ngác nhìn, nàng không biết mình bị hoa mắt hay ảo giác. Thu Dung Vãn Tuyết tập trung tinh thần muốn xem rốt cuộc có mấy con, bỗng trời đất quay cuồng, trước mắt nàng có trăm ngàn vạn con kiến đi vòng vòng. Mắt Thu Dung Vãn Tuyết tối sầm.
Khi Thu Dung Vãn Tuyết sắp xỉu thì hơi thở lạnh lẽo như sét đánh vào cơ thể nàng, làm nàng rùng mình tỉnh táo lại. Thì ra Lý Thất Dạ kéo Thu Dung Vãn Tuyết thoát khỏi hôn mê.
Lý Thất Dạ nghiêm túc nói:
- Đừng xem, đạo tâm của nàng chưa rèn luyện đến trình độ đó, nàng không xem thứ đó được.
Trên đời không mấy ai có thể nhìn mấy con kiến này, trừ tiên đế hoặc người trải qua nhiều rèn luyện như Lý Thất Dạ, nếu không đạo tâm sẽ lung lay.
Thu Dung Vãn Tuyết cực kỳ kinh hoàng, nàng không biết rốt cuộc có mấy con kiến:

- Đó... Đó là cái gì?
Lý Thất Dạ nói:
- Thứ này nàng không tiếp xúc được.
Lý Thất Dạ nhìn thấu Thu Dung Vãn Tuyết thắc mắc, cười nói:
- Mấy con kiến không quan trọng, chủ yếu là khởi nguồn và kết thúc. Một là thủy, chín là cực, mười là viên mãn.
Thu Dung Vãn Tuyết nghe ù ù cạc cạc không hiểu gì gì hết.
Lý Thất Dạ không bất ngờ:
- Nàng đi chỗ khác đi, xem có kỳ ngộ gì không, hoặc có tìm được chỗ ta muốn tìm. Nếu có gì nguy hiểm nhớ liên lạc tâm linh với ta ngay.
Lý Thất Dạ nói xong ngồi xổm xuống nghiêm túc nhìn mấy con kiến dưới đất, hắn nhìn chằm chằm chúng nó, tham ngộ.
Thu Dung Vãn Tuyết không quấy rầy Lý Thất Dạ, đi chỗ khác chơi.
Lý Thất Dạ hoàn toàn quên đi hết thảy, trong mắt chỉ có mấy còn kiến quay vòng. Ở trong mắt người khác là mấy con kiến đi vòng vòng, còn trong mắt Lý Thất Dạ lại khác, nó liên quan đến khởi nguyên, chấm dứt.
Không biết nhìn bao lâu, Lý Thất Dạ thấy một ít manh mối, tinh thần rung động nhỏ giọng nói:
- Lợi hại, hèn gì hắn rơi vào kết cuộc đó. Hóa ra hắn tham ngộ một vài thứ, nên ông trời không tha. Lợi hại, tiếc rằng cái này không hoàn chỉnh, nếu hắn thấu suốt thì đúng là vạn cổ đệ nhất nhân!

Người không xem hiểu chỉ thấy mấy con kiến cứ đi vòng vòng, không có gì ngạc nhiên. Nhưng người xem hiểu thì mấy con kiến diễn biến ra quá kỳ diệu, làm người ra rúng động. Trong đó diễn biến huyền bí thiên địa chân đạo, tuy chỉ là mấy con kiến bình thường lại dính đến khởi nguyên, chấm dứt, sinh tử, âm dương, thiên địa vạn vật, mọi sinh linh trên đời.
Tiên đế nhìn diễn biến như vậy cũng sẽ rung động. Tiếc rằng thứ này không diễn biến hoàn chỉnh, chỉ là một hình thức ban đầu.
Tuy chỉ là một hình thức ban đầu nhưng từ thiên địa chân đạo áo nghĩa chung cực diễn hóa ra, sáng tạo sinh mệnh.
Nói lớn là sáng thế, nhưng trước mắt mấy con kiến diễn biến chỉ là khởi đầu. Lý Thất Dạ không ngừng suy tính, hắn chắc chắn phương hướng diễn biến này là chính xá.
Nghĩa là tồn tại năm xưa đã đi rất xa trên con đường này, qua vô số suy tính, thử nghiêm rốt cuộc bắt giữ đến thiên địa chân đạo ảo diệu. Tồn tại đó lĩnh ngộ thiên địa chân đạo theo cách khác, diễn biến khác, mở ra đại đạo mới.
Tiếc rằng thứ tồn tại sáng tạo mới chỉ bắt đầu, có đường nét, còn xa mới hoàn thành. Khi đó vì các loại nguyên nhâ, hành động nghịch thiên khiến trời không dung, tồn tại đó đẩy mình vào tuyệt cảnh.
Lý Thất Dạ chìm đắm trong loại diễn biến này, hắn suy tính, sâu trong thức hải hiển hiện vô số đạo pháp phù văn. Những ký ức từng bị xóa đi, suy tính những gì Lý Thất Dạ từng làm, từng thử nghiệm lúc trước giờ đây quay về.
Khi Lý Thất Dạ là Âm Nha khác với lão bất tử phong ấn. Lão bất tử núp trong thì huyết thạch phong ấn mình lại, tuy bọn họ không chết nhưng không thể sống qua năm tháng dài dặc.
Âm Nha thì khác, luôn sống trong thế gian, sôi nổi trong cửu thiên thập địa, có được kiến thức, tích lũy tri thức không người sánh kịp.
Trong thời gian dài dặc đó, Âm Nha sống nhiều màu nhiều sắc, làm rất nhiều chuyện nhưng quay quanh ba mấu chốt: Vô địch, bất tử, sáng thế!
Trong năm rộng tháng dài Âm Nha bồi dưỡng các tồn tại vô địch, bản thân cũng thực tiễn. Đó là tích lũy, thăm dò vô địch.
Âm Nha dần chạm vào vĩnh hằng, bất tử bất diệt, việc này đối mọi người trong vạn cổ là đề tài đầy cám dỗ.
Dù là tồn tại vô thượng thời đại hoang mãng hay tiên đế thời đại chư đế từng thăm dò con đường này, ai đều muốn bất tử bất diệt.

Tuy trong tình huống đặc biệt Âm Nha xem như bất tử bất diệt, nhưng Âm Nha biết đó là dựa vào một thứ trong tiên ma động. Miễn cơ thể còn ở đó thì Âm Nha sẽ sống mãi.
Loại bất tử suốt kiếp này nằm trong tay người khác, nên trong năm rộng tháng dài, sau khi tích lũy nhiều kiến thức trên con đường này, Lý Thất Dạ thử thăm dò bất tử bất diệt.
Lý Thất Dạ đi rất xa trên con đường này, đi đến đường cùng. Từ vạn cổ đến bây giờ chưa nghe nói có ai trường sinh bất tử, trừ phi là thứ nào đó độc nhất vô nhị trên đời, như một trong Cửu Đại Thiên Bảo trong truyền thuyết.
Vì không đi suôn sẻ con đường trường sinh bất tử nên Lý Thất Dạ đôi góc độ khác, không bất tử được vậy sáng tạo sinh mệnh như thiên địa chân đạo thì sao? Hay thậm chí là sáng thế?
Lý Thất Dạ từng thử nghiệm con đường sáng tạo sinh mệnh nhiều lần, từ không đến có. Nhưng đây là thủ đoạn của trời, từ vạn cổ đến bây giờ có nhiều tiên đế thử nghiệm và không ai thành công.
Lý Thất Dạ cũng đi rất xa trên con đường này, không có kết quả. Như Lý Thất Dạ nói, không ai nhìn thấu hết toàn bộ thiên địa chân đạo.
Hôm nay nhìn mấy con kiến diễn biến đại đạo, Lý Thất Dạ vô cùng rung động. Lý Thất Dạ thử nghiệm rất nhiều về mặt này, hắn trải qua lần này đến lần khác diễn biến cùng suy tính, hoàn toàn chắc chắn người kia đã tìm đúng hướng. Tiếc rằng người đó mới chỉ bắt đầu, y không gặp thời.
Lý Thất Dạ chìm đắm trong mấy con kiến bình thường, mong nhìn thấu diễn biến. Néucon đường này hoàn chỉnh không khuyết điểm thì quá khủng, lúc đó tiên đế thì sao? Trời thì sao?
Lý Thất Dạ chìm đắm trong diễn biến, hắn như hóa đá, liều mạng suy tính khiến bản thân hắn rơi vào nguy hiểm.
Lý Thất Dạ không hay biết gì, liều mạng suy tính hao tổn huyết khí, sức sống của hắn.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.