Đế Bá

Chương 632: Liếc mắt đưa tình. (2)



Lam Vận Trúc bị tức đến đập tay vào không khí, tức giận nói:
- Tiểu quỷ đầu, ngươi xem đi, tổng có một ngày ta sẽ để cho ngươi đẹp mặt!
- Nha đầu, ngươi đây là đi làm cái gì?
Lý Thất Dạ cười nhẹ nhàng mà nhìn bóng lưng nàng đi xa.
mà Lam Vận Trúc đi xa lại nhàn nhạt nói:
- Đi gặp chư lão, hôn ước của ta, tự ta có tính toán, không cần tông môn tới can thiệp.
Nói xong, nàng liền rời đi!
Sau khi Lam Vận Trúc rời đi, Lục Bạch Thu cũng không khỏi thấp giọng nói:
- Công tử, lấy ta xem ra Trúc tiên tử tựa hồ có ý tứ với ngươi, công tử cũng có thể cưới Trúc tiên tử sao?
truyencua†ui.net Lý Thất Dạ nhìn Lục Bạch Thu một cái, cười nhẹ mà khẽ lắc đầu, sau đó cũng không nói cái gì.
Song, Lam Vận Trúc còn chưa đi được bao lâu lại tới một cái khách không mời mà đến đi tới bái phỏng, thay vì nói bái phong còn không bằng nói là hắn mạnh mẽ xông tới.
Đây là một lão giả, râu tóc bạc trắng, lão giả này huyết khí vô cùng tràn đầy, quanh thân đạo đạo thần hoàn triển khai, tựa như là chống đỡ từng cái lại từng cái thế giới, mỗi một đạo thần hoàn giống như tinh hà khổng lồ, hắn xem ra giống như là một tôn cự nhân, thời điểm khi hắn xuất hiện ở nơi này đã ép đến người ta không thở nổi.
Quanh thân lão giả này cư nhiên là có chín chín tám mươi mốt đạo thần hoàn, cái này ý nghĩa hắn là một vị Bảo Thánh Tôn khó lường, hơn nữa còn là một vị Bảo Thánh Tôn đại viên mãn.

Ở sau thời đại đạo khó, Thánh Tôn cũng rất hiếm thấy, về phần Bảo Thánh Tôn cường đại thì càng thêm không cần phải nói rồi, một Bảo Thánh Tôn đại viên mãn xông ra như vậy, đây tuyệt đối là làm cho người ta kiêng kỵ.
- Ngươi chính là Lý Thất Dạ?
Lão giả này vừa tiến đến chính là khí thế lăng nhân, thậm chí là không nhìn thẳng vào Lý Thất Dạ chút nào, tựa hồ ở trong mắt của hắn Lý Thất Dạ chỉ là sâu kiến nhỏ bé không đáng kể mà thôi.
- Con ruồi nơi nào đến, chạy đến bên tai ta ong ong kêu lên không ngừng!
Lão giả lớn lối, Lý Thất Dạ càng lớn lối hơn, cũng lười liếc hắn một cái, phất tay như đuổi ruồi.
Lời nói kiêu ngạo như vậy của Lý Thất Dạ kiêu ngạo để cho Lục Bạch Thu ở bên người bị giật mình, Lục Bạch Thu lập tức kéo ống tay áo của hắn, lấy thanh âm cực thấp nhắc nhở Lý Thất Dạ nói:
- Đây là Lâm trưởng lão, sư tôn của Viêm Long đại sư huynh.
Mà nghe được lời nói như vậy của Lý Thất Dạ, hai mắt lão giả mãnh liệt, khí tức đáng sợ trong háy mắt tràn ngập cả bên trong phòng, Lục Bạch Thu đạo hạnh yếu, bị đè ép đến không cách nào thở gấp.
- Đừng ở chỗ này của ta tự cao tự đại, nếu tới, có việc nói mau, có rắm mau thả, nếu như không có chuyện gì thì chớ quấy rầy ta!
Lúc này Lý Thất Dạ mới lạnh lùng nhìn hắn một cái, lộ ra lạnh lẽo.
Lâm trưởng lão khẽ hừ lạnh, khí thế lăng nhân, lạnh lùng nói:
- Tiểu quỷ, thức thì thì nhanh bỏ xuống hôn ước với Vận Trúc! Làm người phải tự biết rõ, Vận Trúc chính là truyền nhân của Thiên Lý Hà chúng ta, chỉ bằng ngươi còn không xứng với nàng! Thức thời liền buông ra cái hôn ước này, Thiên Lý Hà tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi, cầm lấy đồ vật mà ngươi nên cầm rồi rơi đi khỏi đây, có thể đi được bao nhiêu xa liền đi bấy nhiêu xa, tốt nhất vĩnh viễn đừng trở về Diêu Vân!

- Đây là ý tứ của ngươi hay là ý tứ của Thiên Lý Hà?
Lâm trưởng lão đột nhiên xuất hiện mang theo khí thế uy hiếp để cho hắn buông tha cái hôn ước này, điều này làm cho Lý Thất Dạ không khỏi nở nụ cười.
Lâm trưởng lão đột nhiên tới nơi này uy hiếp Lý Thất Dạ cũng không phải là không có nguyên nhân, Viêm Long là đồ đệ của hắn, mà ở bên trong Thiên Lý Hà, hắn là người có chủ trương Viêm Long cùng Lam Vận Trúc kết thành đạo lữ nhất, ở trong mắt hắn, Lam Vận Trúc với tư cách là truyền nhân của Thiên Lý Hà cùng với đại đệ tử của Thiên Lý Hà kết làm đạo lữ, đó là chuyện không thể tốt hơn rồ, có thể nói là một đôi thiên thiết, một đôi địa tạo!
Khi Lam Vận Trúc đột nhiên xuất hiện một vị hôn phu, Lâm trưởng lão liền là người thứ nhất phản đối hôn ước như vậy, cũng là trưởng lão có thái độ cường ngạnh nhất, hắn thậm chí là đề nghị chọn thủ đoạn cường ngạnh để cho Lý Thất Dạ buông tha một cái hôn ước này!
Lần này vì đồ đệ của mình, Lâm trưởng lão tự mình xuất trận, muốn lấy thủ đoạn giải quyết dứt khoát để giải quyết chuyện này, ép Lý Thất Dạ buông tha cho một cái hôn sự này.
Lâm trưởng lão lạnh lùng nói:
- Ý tứ của ai cũng không khác nhau! Ngươi không xứng với truyền nhân Thiên Lý Hà chúng ta, ngươi vẫn là biết điều một chút buông tha đi! nếu không ngươi đây là tự tìm phiền não.
- Nghe Lâm trưởng lão vừa nói như thế, nếu như ta không buông bỏ một cái hôn sự này sẽ có phiền toái?
Lý Thất Dạ cười dài nói.
Hai mắt của Lâm trưởng lão lạnh lại, lạnh lùng nói:
- Thế đạo hung hiểm, thế sự khó liệu, với tư cách là tu sĩ hành tẩu bên ngoài, người nào cũng không dám đảm bảo có thể bình an vô sự, vạn nhất gặp phải hung nhân, không cẩn thận đó chính là một mạng ô hô, bị chết không minh bạch!
Nói tới dây, sát khí trong đôi mắt của hắn chợt lóe lên.

Nghe được lời như vậy của Lâm trưởng lão, Lục Bạch Thu không khỏi âm thầm hít vào một hơi khí lạnh, nàng cũng có thể nghe được rõ ràng lời này của Lâm trưởng lão không đơn giản chỉ là uy hiếp.
Phải biết rằng, với tư cách là một vị Bảo Thánh Tôn, nói ra ám hiệu như vậy có ý nghĩa mà nói, đó tuyệt đối không chỉ là một câu nói suông mà thôi, bất luận kẻo nào nghe được loại ám hiệu này của một vị Bảo Thánh Tôn mà nói đều sẽ bị dọa đến hồn phi phách tán.
Nếu như Bảo Thánh Tôn muốn giết một vị đệ tử trẻ tuổi, đó cũng không phải là một chuyện khó, đặc biệt là lúc ở bên ngoài, một vị Bảo Thánh Tôn tự mình xuất thủ giết vị tu sĩ trẻ tuổi kia, đó thật sự là quá dễ dàng.
Lục Bạch Thu với tư cách là đường chủ, cũng trải qua không ít chuyện tình, bây giờ nghe đến Lâm trưởng lão uy hiếp như vậy, nàng cũng không khỏi trong lòng run lên, nếu như Lâm trưởng lão với tư cách là Bảo Thánh Tôn muốn làm chuyện như vậy, chỉ sợ Lý Thất Dạ liền thật sự là nguy hiểm.
- Uy hiếp ta sao?
Ngược lại Lý Thất Dạ lại là bình tĩnh, ung dung tự tại, nhàn nhã mà cười nói:
- Ngươi vừa nói như vậy, bản thân ta muốn nhìn một chút người nào có thể giết được ta. Lâm trưởng lão, mời trở về đi, cái hôn ước này ta muốn định rồi, về phần đồ đệ ngu ngốc Viêm Long của ngươi nha, còn không có tư cách xứng đôi với nữ nhân của ta. Chỉ bằng loại người ngu ngốc kia cũng muốn cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga? Kiếp sau cũng không có cơ hội.
- Ngươi!
Lâm trưởng lão nhất thời giận tím mặt, hắn với tư cách là trưởng lão của Thiên Lý Hà có thể nói là cao cao tại thượng, loại Bảo Thánh Tôn này như hắn rất ít khi ra mặt xử lý chuyện phàm tục, lần này thật vất vả vì đồ đệ của mình mà can thiệp vào, lại bị một cái vô danh tiểu bối cự tuyệt, hơn nữa còn căn bản không đem hắn đặt vào trong mắt, cái này làm sao không để cho trưởng lão như hắn nhất thời giận dữ chứ, nhất thời là hai mắt chợt lóe ra sát ý, lộ ra sát khí đáng sợ.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.