Đế Bá

Chương 631: Liếc mắt đưa tình. (1)



Lam Vận Trúc nhìn hai người bọn họ đấu võ mồm, cũng không khỏi cười một tiếng, hai người bọn họ đấu miệng, thế thì còn có một chút giống như một đôi vợ chồng nhỏ.
- Tốt lắm!
Lý Thất Dạ cười nhẹ nhàng nói:
- Tóm lại, nên dò xét cũng đã dò xét rồi, với tư cách là vị hôn thê, ngươi đối với vị hôn phu của mình có cái cảm tưởng gì, tính toán lúc nào gả cho ta đây?
- Phi, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!
Mặt phấn của Lam Vận Trúc không khỏi đỏ lên, gắt một cái, tức giận nói.
Lý Thất Dạ nhìn nàng một cái, nói:
- Thiếu phụ luống tuổi có chồng, thật sự thì ta thích làm chuyện giống như con cóc ăn thịt thiên nga, bất quá nha, nếu như muốn trở thành thịt thiên nga trong mắt ta, vậy ít nhất cũng phải là nữ tử cấp bậc như Chân tiên, Tiên đế, ngươi cách thịt thiên nga còn rất xa!
- Ngươi!
Lam Vận Trúc bị chọc tức rồi, tú múc căm tức nhìn Lý Thất Dạ, thật muốn giáo huấn tên tiểu quỷ này một chút.
Lý Thất Dạ ung dung tự tại mà cười nói với Lam Vận Trúc:
- Một cái hôn ước này ngươi định làm như thế nào? Xem ra Thiên Lý Hà các ngươi thật đúng là vội vã giải trừ cái hôn ước này!
- Làm sao, đại thúc, một cái hoàng hoa đại khuê nữ như ta còn chưa nóng nảy, ngươi gấp cái gì?
Lam Vận Trúc tức giận nói.

Lam Vận Trúc nghiêm trang, buông tay ra nói:
- Ta có thể không nóng nảy sao, đột nhiên không hiểu như thế nào lại nhiều ra một cái lão bà, đó đối với ta mà nói là không ổn, không ổn, ta nhưng là ăn thiệt thòi lớn, ngươi đây là phải bồi thường tổn thất cho ta!
- Tiểu quỷ, ngươi đừng có được tiện nghi còn khoe mẽ!
Lam Vận Trúc bị tức đến run run, hận không thể bóp chết tên quỷ chán ghét này! Nàng nhưng là truyền nhân của Thiên Lý Hà, nhưng là công chúa thống ngự giang hà trăm vạn dặm, chính là thiên chi kiêu nữ của nam Diêu Vân, không biết có bao nhiêu người tới của cầu hôn muốn cưới nàng, hiện tại đến trong miệng tên tiểu quỷ này liền tốt rồi, giống như là nàng biến thành lão thái bà không ai thèm lấy, cưới nàng giống như là bị thiệt thòi.
Đây làm sao không đem Lam Vận Trúc chọc giận đến gần chết chứ, bao nhiêu thiên tài hận không thể nhận được nàng ưu ái, song, tiểu quỷ đầu này lại dám ghét bỏ nàng, thật tức chết nàng!
Lý Thất Dạ tự nhiên tự tại mà nói:
- THiếu phụ luống tuổi có chồng, ai nói ta là được tiện nghe lại còn khoe mẽ? Ta là nhận được phiền toái rồi, bởi vì cái hôn ước này, Thiên Lý Hà các ngươi nhưng là năm lần bảy lượt tới cửa tìm ta phiền toái, thân tâm ta chịu đủ thương tổn tồi tàn, ngươi đây là phải hảo hảo bồi thường tổn thất cho ta.
Ngay cả Lục Bạch Thu ở một bên cũng không khỏi cảm thấy im lặng, ở nam Diêu Vân, Lam Vận Trúc nhưng là đại mỹ nữ nổi danh, hơn nữa song thánh chi tư, thiên phú vô song, với tư cách là truyền nhân của Thiên Lý Hà, đừng nói là ở nam Diêu Vân, coi như là cả U Thánh giới cũng không biết có bao nhiêu tài tuấn trẻ tuổi muốn kết hôn với nàng, đối với bao nhiêu thanh niên tài tuấn mà nói, nếu như có thể cưới được Lam Vận Trúc, đó là phúc khí đã tu luyện ba đời.
Hiện tại đến trong miệng của Lý Thất Dạ liền tốt rồi, tựa hồ cưới được Lam Vận Trúc là hắn tổn thất thảm trọng, một bộ dáng ăn thiệt thòi lớn, ở trong mắt Lục Bạch Thu, đây không phải là được tiện nghi còn khoe mẽ, vậy còn có thể là cái gì?
- Phi, không cưới liền tốt rồi, a còn không thèm gả cho ngươi đâu!
Lam Vận Trúc bị tức đến không nhẹ, buồn bực mà nói.

Lý Thất Dạ lấy ra ngọc bội thuộc về Lam Vận Trúc, quơ quơ ở trên tay, tự nhiên tự tại cười hì hì nói"
- Không lấy chồng cũng không phải là vấn đề, đính tình chi vật của ngươi ở đây, ngươi cũng có thể chuộc lại, hiện tại ngươi lấy cái gì để chuộc lại đây?

Lục Bạch Thu thấy một màn như vậy, trong lòng cũng không biết là cảm giác gì, bao nhiêu thanh niên tài tuấn khát vọng có thể lấy được Lam Vận Trúc, song, Lý Thất Dạ căn bản là không cần, hắn đến tột cùng là người như thế nào? Phải biết rằng ngay cả truyền nhân của Đế thống tiên môn cũng từng muốn cưới Lam Vận Trúc, ngược lại, một người vô danh như Lý Thất Dạ lại căn bản không chút quan tâm nào.
Tuyệt thế đại mỹ nữ của Diêu Vân, truyền nhân của Thiên Lý Hà, thiên tài có song thánh chi tư, những thứ này ở trong mắt Lý Thất Dạ tựa hồ chưa đủ, tựa hồ hắn căn bản cũng không để ở trong lòng.
Lam Vận Trúc vốn là bị tức đến không nhẹ lúc này không khỏi xoay chuyển ánh mắt, linh khí vừa động, lộ ra nụ cười, khi nàng lộ ra nụ cười tựa như trăm hoa đua nở, xinh đẹp động lòng người, nàng cũng trở nên tự nhiên, có ba phần cười khẽ nói:
- Đại thúc, ngươi liền muốn thoát khỏi ta vội vã như vậy sao? Vậy thì thật là tốt, hiện tại ta ngược lại không nóng nảy giải trừ hôn ước rồi, đính tình chi vật, ngươi liền trước hết cất lại di!
- Ai, không có biện pháp, người lớn lên đẹp trai liền là một cái tội!
Lý Thất Dạ thu hồi ngọc booik cười hì hì nói:
- Xem ra phong tư vô thượng phong lưu phóng khoáng của ta là đem ngươi mê đến thần hồn điên đảo, để cho ngươi một lòng muốn gả cho ta!
- Oa!
Lam Vận Trúc một bộ muốn ói, liếc Lý Thất Dạ một cái, nói:
- Đừng tự luyến như vậy!
Nói tới đây, nàng học bộ dáng của Lý Thất Dạ, híp hai mắt, lộ ra bộ dáng ba phần cười khẽ, nói:
- Đại thúc, chờ sau khi ta gả đi, vậy thì hảo hảo tu chỉnh ngươi, mỗi một ngày không đem ngươi đánh thành đầu heo thì không thể, tin tưởng ta, làm một ác bà nương đối với ta là rất xứng chức.
Thấy bộ dáng của hai người bọn họ, Lục Bạch Thu cũng không biết là nên cười hay khóc mới tốt, người nào lại biết được Lam Vận Trúc ở trong mắt người người người đều là thục nữ, tiên tử cũng có một mặt tiểu ma nữ như vậy.

"Ba" một tiếng, Lý Thất Dạ vỗ một cái vào mông nàng, thuận tay sờ soạng một cái, Lam Vận Trúc bị dọa đến nhảy lên, căm tức nhìn Lý Thất Dạ, thấy Lục Bạch Thu ở tại chỗ, lại là mặt càng đỏ bừng, nàng tức giận nói:
- Tiểu quỷ, ngươi làm cái gì?
Lý Thất Dạ tự nhiên mà cười nói:
- Ta sờ cái mông của lão bà cũng không được sao? ngươi đã quyết tâm muốn gả cho ta, làm phu quân ta đây trước yêu thương một chút, đây có vấn đề gì đâu!
Lục Bạch Thu liền quay mặt qua chỗ khác, làm như không thấy gì cả, dõi mắt cả nam Diêu Vân, không, cả U Thánh giới, người dám đùa giỡn với Lam Vận Trúc như vậy chỉ sợ cũng chỉ có Lý Thất Dạ rồi.
Lam Vận Trúc nhưng là một hoàng hoa đại khuê nữ, cho dù là ai cũng không dám đùa giỡn với nàng, chớ nói chi là dám sờ mông của nàng, nhất thời làm cho mặt phấn của nàng nóng rát lên, giận đến cả người run run, thiên chi kiêu nữ như nàng khi nào đã ăn thiệt thòi như vậy, nhưng mà hôm nay lại bị Lý Thất Dạ ăn đến gắt gao rồi!
- Nha đầu, chỉ bằng ngươi cũng muốn trấn áp ta? Ngươi cũng còn non một chút, thổi lửa nấu cơm, làm một cái thiếu phụ luống tuổi có chồng còn miễn cưỡng một chút, về phần muốn làm ác bà nương nha, chỉ sợ còn không được, không có nữ nhân nào có thể trấn áp được ta!
Lý Thất Dạ cười nói.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.