Đế Bá

Chương 596: Mộng Nguyện thụ. (1)



Lý Thất Dạ nhìn gốc thần thụ ở trước mắt này một chút, cũng không nhiều lời, mặc dù nơi này chỉ là thôn trang bình thường ở trong phàm thế, nhưng mà nó lại có nội tình của Tiên Đế, hơn nữa còn là một cái nội tình chưa bao giờ bị sử dụng qua, hao tổn nội tình Tiên Đế trên một cái thôn trang bình thường như vậy cũng chỉ sợ là trên đời hiếm có.
Đang ở thời điểm hai người Lý Thất Dạ cùng Đại Trí hòa thượng đứng ở bên dưới tàng cây Mộng Nguyện thụ, lão thôn trưởng cũng tới, hắn nhìn thấy Lý Thất Dạ cùng Đại Trí hòa thượng đều đứng dưới tàng cây, liền lên tiếng chào hỏi với hai người bọn họ, sau đó đứng dưới tàng cây, song chưởng hợp thành chữ thập, thì thào nhỏ nhẹ, cũng không biết hắn nói cái gì, tựa hồ như là đang cầu nguyện.
Sau khi lão thôn trưởng nhỏ nhẹ cầu nguyện một phen, hắn theo đó hướng Mộng Nguyện thụ bái lạy một cái.
- Truyền thuyết Mộng Nguyện thụ có thể thực hiện nguyện vọng của người khác, chẳng lẽ lão thí chủ cũng hướng Mộng Nguyện thụ cầu nguyện?
Sau khi thấy lão thôn trưởng đứng lên, Đại Trí hòa thượng cười hì hì nói.
Lão thôn trưởng lắc đầu nói:
- Không phải, ta là cầu nguyện cho nha đầu nhà chúng ta, nha đầu nhà ta đã đừng ở chỗ này lập qua lời thề, cho nên lão hán một ngày đều tới đây cầu nguyện cho nàng!
- Khuê nữ nhà các ngươi cũng lập thệ?
Đại Trí hòa thượng ngạc nhiên nói:
- Cái này không thể nào đi, khuê nữ nhà các ngươi nhưng là người khó lường!
Lão thôn trưởng không khỏi cười khan một tiếng, nói:
- Cái này đều do hai người lão hán ép nàng ép đến khẩn trương rồi, tuổi của nàng cũng không nhỏ, hai lão đầu chúng ta hi vọng nàng có thể sớm ngày tìm được lang quân như ý, truyền xuống huyết thống nhà chúng ta. Nhưng mà nha đầu này là không nghe, cuối cùng bị chúng ta khuyên bảo nhiều lần, nàng chính là ở dưới Mộng Nguyện thụ chấp nhận hạ lời thề, nếu như Mộng Nguyện thụ chọn lấy lang quân như ý cho nàng, nàng liền gả đi, nếu như không có, nàng sẽ không gả đi!
Nghe được lời như vậy, Lý Thất Dạ cũng không khỏi cười một tiếng, Mộng Nguyện thụ đích xác là có truyền thuyết cầu nguyện, bất quá Mộng Nguyện thụ trước mắt này đã thông thần, căn bản cũng không phải là một gốc Mộng Nguyện thụ! Xem ra khuê nữ của nhà lão thôn trưởng là bị cha mẹ ép chặt quá, cho nên mới phải thề ở trước Mộng Nguyện thụ.

"Đông" một tiếng, một vật từ trên Mộng Nguyện thụ rơi xuống, vật này thoáng cái đập lên trên đầu của Lý Thất Dạ, Lý Thất Dạ thuận tay đón lấy vật đập lên đỉnh đầu.
Lý Thất Dạ nhìn đồ vật vừa lấy được ở trong tay, đó cư nhiên là một khối ngọc bội. Khối ngọc bội này vào tay ôn nhuận, phía trên khắc một chữ "Trúc", nhìn kiểu dáng của ngọc bội kia hẳn là vật của nữ hài tử.
- Đây là ngọc bội của nha đầu nhà ta!
Thời điểm Lý Thất Dạ còn đang kỳ quái, lão thôn trưởng vui mừng mà quát to một tiếng, lập tức vui mừng nói với Lý Thất Dạ:
- Đây là ngọc bội mà năm đó lúc nha đầu nhà ta lập thệ ngôn lưu lại, ngọc bội kia sau đó bị thần thụ thu đi. Hôm nay, hôm nay nó, nó thế nhưng xuất hiện!
Nói tới đây, lão thôn trưởng là rất kích động.
- Ha ha, thần thụ có mắt, rốt cuojc lựa chọn được lang quân như ý cho nha đầu nhà ta!
Lão thôn trưởng chặt chẽ nắm lấy hai tay của Lý Thất Dạ, hưng phấn mà nói:
- Ha ha, ta đi nói cho lão bạn già của ta biết!
Vừa nói, lão vừa xoay người hướng trong thôn chạy đi.
- Bạn già, bạn già, thiên đại hỉ sự! Thiên đại hỉ sự!
Lão thôn trưởng một bên hướng trong thôn chạy đi, một bên lớn tiếng kêu lên.

Lý Thất Dạ nhìn ngọc bội trong tay, trong lúc nhất thời đầu óc đều choáng váng, hắn nhìn Mộng Nguyện thụ trước mắt, hắn là có vọng động đem gốc lão thụ này nhổ tận gốc! Vừa mới rồi lão thôn trưởng nói ra chuyện tình của khuê nữ, Mộng Nguyện thụ liền đem ngọc bội kia nện lên trên đầu của hắn, hắn tin tưởng nhất định là gốc Mộng Nguyện thụ này cố ý, một gốc lão thụ này cũng không phải là lão thụ bình thường, nó nhưng là đã thông thần!
- Hì hì, chúc mừng, chúc mừng, ngươi sắp được làm tân lang rồi!
Thấy trong tay Lý Thất Dạ cầm ngọc bội mà ngẩn người, Đại Trí hòa thượng cười hì hì nói.
Lý Thất Dạ liếc hắn một cái, nói:
- Chúc mừng cái đầu ngươi ai nói ta muốn làm tân lang!
Hắc, có làm hay không chỉ sợ cũng không phải do ngươi. Mặc dù nói Dương lão thí chủ là một người phàm, nhưng mà nữ nhi của lão lại là một nhân vật khó lường, hơn nữa Phi Hoài thôn này từng xuất ra không ít đại nhân vật, hắc, ngươi hiện tại cầm ngọc bội của nàng, lại không muốn làm tân lang, chỉ sợ ngươi là phải chết lềnh bềnh rồi!
Đại Trí hòa thượng cười hì hì nói.
Sau khi nói xong, Đại Trí hòa thượng xoay người rời đi, Lý Thất Dạ nhìn hắn muốn đi, liền kỳ quái nói:
- Ngươi trốn cái gì mà trốn, cũng không phải là ngươi làm tân lang nha!
- Hắc, ngươi không biết, cái nha đầu kia của nhà Dương lão đầu nhưng là một nhân vật khó lường, nếu như nàng biết mình đột nhiên xuất hiện một cái hôn phu, nói không chừng nàng sẽ phát điên, đến lúc đó chính là lật tung trời. Hắc, càng trọng yếu hơn là nếu như nàng biết bần tăng cũng ở tại tràng, đó coi như là bần tăng có nhảy vào Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội! Ta còn là trước rời đi thì tốt hơn!
Đại Trí hòa thượng nói xong liền bỏ trốn mất dạng.
Lý Thất Dạ khóc cười không xong, hắn cũng không rõ ràng lắm khuê nữ nhà lão thôn trưởng là thần thánh phương nào, bất quá nhìn Đại Trí hòa thượng muốn chạy trốn, cũng có thể tưởng tượng được nha đầu này đích xác là bất phàm.

Bất quá Lý Thất Dạ cả đời không sợ qua người nào, nhưng mà chuyện này thật sự là vô cùng quỷ dị, hắn tự mình mặc danh kỳ diệu mà thành vị hôn phu của người khác, chuyện như vậy hắn coi như là muốn giải thích cũng không giải thích được rõ ràng.
Đúng lúc này, Lý Thất Dạ xa xa thấy được vợ chồng lão thôn trưởng hướng bên này chạy tới, hơn nữa phía sau còn đi theo một đoàn thôn dân, một đoàn thôn dân có già có trẻ, rõ ràng cho thấy là rất hưng phấn, chuyển hướng về phía cửa thôn chạy tới.
Thấy trận thế như vậy, Lý Thất Dạ cũng không khỏi sợ hãi, lúc này không chạy còn đợi khi nào, nghĩ tới đây, Lý Thất Dạ không lại suy nghĩ nhiều, xoay người rời đi.
Khi vợ chồng lão thôn trưởng đi tới bên dưới Mộng Nguyện thụ, thấy bóng người trống trơn, phu nhân lão thôn trưởng nhất thời oán giận nói:
- Nhìn một chút, đây đều là do lão đầu tử ngươi, kích động như thế, lần này đem tân cô gia đều dọa chạy rồi.
- Không được, tuyệt đối không được!
Lão thôn trưởng cũng không khỏi nhảy lên, nói:
- Mau, mau tiên âm truyền thư cho nha đầu, để cho nàng mau trở về, vị hôn phu của nàng chạy rồi!
Lý Thất Dạ trốn ra Phi Hoài thôn, liền xa xa thấy được trên núi nhỏ có một tòa tiểu tự xây ở bên ngoài thôn, mà vào lúc này, Đại Trí hòa thượng từ trong tiểu tự vọt ra, hắn là cõng một bao đồ lớn.
- Nha đầu của nhà Dương lão đầu kia sắp gấp gáp trở về rồi, ngươi tự mình bảo trọng đi, ta trước chạy. Hắc, ngươi tự mình xử lý, nếu như ngươi muốn đào hôn, nói không chừng đến lúc đó sẽ có thiên quân vạn mã giết qua.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.