Đế Bá

Chương 587: Đi thông U Thánh giới. (1)



Cho dù mở ra thông đạo đi thông các giới đó cũng là cực kỳ không vững chắc, ngay cả Đại Hiền cũng không dám dễ dàng nếm thử, vạn nhất một khi phát sinh thông đạo sụp xuống, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi, thậm chí là chết thảm ở bên trong.
Thời điểm khi Vực thần đem Lý Thất Dạ đưa vào thiên ngoại cũng là kinh động đến không ít người, từng cành tùng trực tiếp đưa vào thiên ngoại thoáng cái dẫn tới không ít người nhìn về phía xa.
- Vực thần làm cái gì vậy?
Vực tahanf đánh một trận kinh thiên, hiện tại Thiên Đạo viện có một chút gió thổi cỏ lay cũng có thể dẫn tới vô số người nhìn chăm chú, hiện tại đột nhiên lúc này Vực thần xuất thủ, nhất thời kinh động đến rất nhiều lão bất tử của Đông Bách thành, trong khoảng thời gian ngắn rất nhiều người nhìn lên thương khung, có người rất cường đại mở ra thiên nhãn, thẳng nhìn thiên ngoại.
Không ít lão tổ đại giáo nhìn một cành tùng của Vực thần chở Lý Thất Dạ đi thẳng vào thiên ngoại đều không khỏi vì thế mà động dung, có thiên nhãn của ão tổ nhìn thấy Vực thần đem Lý Thất Dạ mang đến một nơi nào đó, không khỏi lẩm bẩm nói:
- Đó là địa phương có tinh không chi môn nha!
Không ít lão tổ đại giáo, cường nhân trong truyền thuyết nhìn thấy một màn này đều không khỏi động dung, từ sau khi năm đó thông đạo cửu giới phá hủy, thiên hạ các đại truyền thừa đều bắt đầu bỏ qua tinh không chi môn, ba vạn năm trôi qua, hôm nay tinh không chi môn đã thành một cái thành trống, không có người nào ở lại.
Có thể nói những năm gần dây rất ít người lại đi tới tinh không chi môn, huống chi muốn đi tới chỗ sâu thiên ngoại, cho dù ngươi có bảo vật phi hành cường đại cũng nhất định phải có nhân vật cường đại cầm lái mới được.
Hôm nay đi tới tinh không chi môn đã không có thu hoạch gì, không có cường giả nguyện ý đi làm loại chuyện lãng phí thời gian này.
Hôm nay Vực thần đột nhiên chở Lý Thất Dạ đi tới tinh không chi môn, nhất thời dẫn đến không ít người động dung, có đại giáo lão tổ hít vào một hơi khí lạnh, lẩm bẩm nói:
- Lý Thất Dạ này không phải là đi tới một giới khác đi!

Nghĩ đến cách nghĩ như vậy, không ít người ở trong lòng rùng mình, Lý Thất Dạ ở Nhân Hoàng giới là lăn lộn đến phong sinh thủy khởi, làm sao đột nhiên sẽ sinh ra ý niệm đi tới giới khác đây.
- Thật lớn mật, ở dưới đương thời lại vẫn muốn đi thông giới khác, mạnh mẽ mở ra giới bích, đó là hậu quả rất khó tưởng tượng.
Coi như là truyền nhân trong truyền thuyết cũng là rùng mình trong lòng.
Trên thực tế năm đó sau khi con đường cửu giới đứt đoạn, cũng từng có cường nhân trong truyền thuyết muốn mạnh mẽ mở ra giới bích, muốn đi thông giới khác, đáng tiếc ở thời đại kia không nghe nói người nào thành công. Mà sau đó, cho dù có Phong thần giả nguyện ý xuất thế mạnh mẽ mở ra thông đạo đi thông cửu giới cũng không dám dễ dàng thử tiến vào thông đạo này.
Loại thông đạo này cực kỳ không ổn định, một khi đi vào, tùy thời đều có thể phát sinh chuyện thông đạo sụp đổ, một khi thông đạo sụp đổ, cho dù người có cường đại hơn nữa đều có thể chết ở trong đó.
- Ở Nhân Hoàng giới hiện tại, nếu quả thật có người nào có thể an toàn đi thông giới khác cũng chỉ sợ ngoài Vực thần thì không còn ai khác.
Mặc dù không ít người vì thế mà động dung nhưng cũng có lão tổ đại giới phải thừa nhận như thế.
Vực thần sở dĩ được gọi là Vực thần, truyền thuyết hắn là tồn tại tinh thông không gian lĩnh vực nhất, thậm chí có lời đồn rằng thành tựu của Vực thần ở không gian lĩnh vực ngay cả Tiên đế cũng cảm thấy không bằng...
Trong khoảng thời gian ngắn, vô số đôi ánh mắt nhìn chằm chằm vào thiên ngoại, tất cả mọi người đều muốn nhìn một chút Vực thần có thể đem Lý Thất Dạ đi thông giới khác không.

Dĩ nhiên cũng có không ít người ở trng lòng may mắn, thầm than nói:

- Lý Thất Dạ đi giới khác không còn gì tốt hơn, để cho yêu nghiệt như hắn đi tàn bạo thiên tài giới khác đi, yêu nghiệt như hắn ở lại Nhân Hoàng giới, đây quả thật là để cho thiên tài khác không có ngày nổi danh.
Mặc dù loại ý nghĩ này đối với không ít người mà nói là tương đối âm u, dĩ nhiên, cũng đồng dạng là rất nhiều người đang ngóng trông Lý Thất Dạ có khả năng rời đi Nhân Hoàng giới. Yêu nghiệt giống như Lý Thất Dạ ở lại Nhân Hoàng giới đối với thiên tài mà nói, đó quả thật là một chuyện tàn bạo tâm linh người khác, Lý Thất Dạ giống như một cái bóng ma cự đại bao phủ ở trên đỉnh đầu bọn hắn.
Yêu nghiệt như vậy có thể bị đưa đi, bị đưa đến giới khác lại tàn bạo thiên tài giới khác, đó là chuyện tình bọn họ vui mừng.
Ở địa phương có tinh không chi môn, đạo thai cổ xưa đã trầm tịch hơn ba vạn năm, nhưng mà lúc này Vực thần lấy đại thần thông tạo ra một cái đạo môn cự đại vô cùng, tinh quang sáng chói, đứng ở trước cái đạo môn cự đại này có một loại cảm giác xuyên qua thời không.
- Chuẩn bị xong chưa?
Cuối cùng Vực thần trần giọng hỏi Lý Thất Dạ, lúc này coi như là tồn tại vô địch như Vực thần cũng là trở nên trịnh trọng, nếu như hắn tự mình giá lâm mà nói, chính hắn nhất định có thể bình an đi tới U Thánh giới, nhưng mà hiện lại là muốn đưa Lý Thất Dạ đi.
Trên đầu Lý Thất Dạ huyền phù Âm Dương Luyện Tiên Kính, kiện chí bảo của Trung châu cổ quốc này buông xuống tiên không vô tận, che chở ở quanh người Lý Thất Dạ, cùng lúc đó Âm Dương Ngư nhảy ra, ở quanh thân Lý Thất Dạ di chuyển.
- Bắt đầu đi, ta đã chuẩn bị xong, đến lúc đó khóa tọa tiêu là có thể rồi!
Lý Thất Dạ hít vào một hơi thật sâu, thần thái trang trọng, sau đó gật đầu với Vực thần.
Cành tùng nâng Lý Thất Dạ lên, vang lên một tiếng quát khẽ của Vực thần ở bên tai:

- Khai!
Thanh âm quát khẽ vừa dứt, nghe được một tiếng "tranh", ở trong một sát na này cành tùng tựa như là thần mâu sắc bén cường đại nhất thế giới, vô kiên bất tồi, không có gì có thể kháng cự.
Trong một sát na, cành tùng nâng Lý Thất Dạ trong nháy mắt chui vào trong đạo môn, nhập vào trong đó, cả người trong nháy mắt tựa như bị vây ở trong một cái thủy tinh cự đại.
"Phanh" một tiếng thật lớn, cành tùng vô địch, sắc bén không thể đỡ, trong nháy mắt đâm xuyên tinh bích dày đến không thể tưởng tượng.
Chuyện này nói đến thì dễ dàng, ở lúc một kích kia, vô số tu sĩ ở Đông Bách thành đều cảm nhận được bên trong Thiên Đạo viện truyền đến ba động vô cùng cường đại, một cỗ khí tức vô địch trong nháy mắt quét ngang cả Đông Bách thành, cỗ khí tức vô địch bát hoang này trong nháy mắt bộc phát liền để cho trong lòng rất nhiều người không khỏi vì thế mà run lên.
Ở trong một sát na này tất cả mọi người hiểu được, Vực thần là đã bạo phát ra huyết khí cực kỳ cường đại, một kích oanh thiên.
- Một kích này chỉ sợ là đánh xuyên giới bích rồi!
Cảm nhận được khí tức vô địch trong nháy mắt quét ngang cả Đông Bách thành, có cường nhân trong truyền thuyết không khỏi lẩm bẩm nói, suy tính uy lực của một kích này là như thế nào.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.