Đế Bá

Chương 580: Tứ tượng hung phần. (2)



- Ta chờ cũng chẳng qua là giờ khắc này!
Lý Thất Dạ phong khinh vân đạm, lấy một kích nóng cháy nhất, lộng lẫy nhất hủy diệt mệnh ách chi kiếp, dễ dàng mà hoàn mỹ tuyệt luân.
Hết thảy cái này chẳng qua là trong nháy mắt mà thôi, từ lúc cắn nuốt thiên địa tinh hoa của địa mạch rồi đến một kích hủy diệt mệnh ách chi kiếp chỉ là trong nháy mắt liền hoàn thành, có thể nói là làm liền một mạch.
Tất cả mọi người nhìn đến ngây người, miệng há to ra, chưa từng gặp qua một màn rung động như thế, một kích độ mệnh ách, hơn nữa dưới một kích hủy diệt hết thảy mệnh ách, hoàn mỹ tuyệt luân!
- Kết thúc!
Sắc mặt của Lý Thất Dạ trầm xuống, Tiên Huyết Mâu nơi tay, "Xuy", một mâu từ phía trên ném xuống, một mâu phạt thần ma! Một mâu đánh ra, vạn giới khiếp sợ, chân thần vẫn lạc, tiên đế tránh lui, lúc một mâu từ phía trên ném xuống để lại dấu vết trên bầu trời không cách nào ma diệt!
Đại thế chi chiến, xé rách thương khung, đây là chuyện thường gặp, cho dù là thương khung hư không bị xé rách đều rất dễ dàng khôi phục, có rất ít người có thể ma diệt thời không, nhưng mà một mâu này từ phái trên ném xuống để lại vết rách trên bầu trời, một đạo thiên ngân này chỉ sợ ở trong một đoạn thời gian rất dài đều không thể ma diệt!
Một mâu ném xuống, bất luận là bên ngoài Hổ Khiếu tông hay là Đông Bách thành, vô số người bị trấn áp đến ngã quỳ xuống đất, ở trong một sát na này không biết có bao nhiêu lão tổ đại giáo sợ hết hồn vía.
- Là người nào đánh ra đế đồ hay là thiên diệt!
Có lão tổ hoảng sợ thét lên chói tai.
Đế đồ, đây là tối chung cực nhất kích của Tiên đế bảo khí, trừ tiên đế, hậu nhân rất khó đánh ra đế đồ, mà thiên diệt, đây là một kích tối chung cực của Tiên đế chân khí!
Đế đồ, thiên diệt, cái này giống như tên của nó, đồ sát của Tiên đế, hủy diệt của thương thiên! Đây là kích sát đáng sợ nhất của thế gian, ngay cả Đại Hiền đều nghe đến liền biến sắc!
- Không!

CUối cùng lão tổ Hổ Khiếu tông không cam lòng mà hét lên một tiếng, "Oanh" một tiếng thật lớn, tổ địa tông thổ của Hổ Khiếu tông thoáng cái tan thành tro bụi, đại địa chỉ còn lại một cái hắc động sâu không thấy đáy!
Lúc này tay của Lý Thất Dạ cầm Tiên Huyết Mâu, sát khí đáng sợ tràn ngập cả bầu trời, cho dù lão bất tử nấp trong bóng tối xem chiến cũng hai chân như nhũn ra, tồn tại giống như Sư Hống thánh hoàng đó là xụi lơ trên mặt đất, hoàn toàn bị dọa.
Ở bên ngoài Hổ Khiếu tông không biết bao nhiêu người há to miệng, có thể nhét vào một quả trứng gà, thật lâu không cách nào khép lại, ngay cả quai hàm đều rơi xuống đất đều hồn nhiên không biết!
Vào giờ khắc này vô số người bị sợ đến choáng váng, dưới một mâu, tổ địa của Hổ Khiếu tông tan thành tro bụi, phiến sơn hà này vốn giống như một đầu cự hổ lúc này cự hổ đã vỡ vụn, vô số sơn phong, giang hà sụp đổ, ở địa phương của eo hổ, chính là tổ địa tông thổ của Hổ Khiếu tông đã bị tan thành tro bụi, hóa thành một cái hắc động đáng sợ, sâu không thấy đáy.
- Đáng tiếc!
Lý Thất Dạ thu hồi Tiên Huyết Mâu, lẩm bẩm nói:
- Đã muộn một bước, không thể đem Tiên đế chân khí lưu lại!
Hắn hướng về phía Tử Thúy Ngưng lấy tới Tiên Huyết Mâu vốn là muốn trấn áp Tiên đế chân khí, nhưng mà hắn xuất thủ đã quá muộn!
- Chúng ta đi!
Cuối cùng đám người Lý Sương Nhan ở bên ngoài Hổ Khiếu tông vẫn còn đang ngẩn người nghe được Lý Thất Dạ phân phó một tiếng, bọn họ đều đánh một cái giật mình, lập tức đuổi theo Lý Thất Dạ.
Vào lúc này bất luận là Sư Hống thánh hoàng hay là Tư Không Thâu Thiên đều bị dọa đến phát mộng, đây thật là bá đạo, một kích hủy diệt mệnh ách thiên kiếp, ở dưới một kích này mệnh ách thiên kiếp ngay cả sức hoàn thủ đều không có, bọn họ chưa từng gặp qua mệnh ách thiên kiếp bị một kích oanh sát đến không có sức hoàn thủ như thế, bị một chiêu oanh sát đến hôi phi yên diệt!
Dưới một mâu, lão tổ Hổ Khiếu tông cũng tốt, tứ đại hung mộ cũng được, coi như là tổ địa tông thổ của Hổ Khiếu tông đều ở trong nháy mắt hôi phi yên diệt, một kích bá đạo như thế người nào lại không bị dọa đến ngu ngốc rồi?

- Đế đồ! Không, là thiên diệt!
Sau khi Lý Thất Dạ mang người đi thật lâu, người phát mộng phục hồi lại tinh thần, đánh một cái giật mình, hoảng sợ thất sắc nói.
Rất nhiều người nhìn tổ địa Hổ Khiếu tông đã hóa thành hắc động, nhìn lên thiên ngân ở trên bầu trời trong thời gian rất dài đều khó có thể ma diệt, không khỏi toàn thân phát rét.
- Thiên diệt, một kích tối chung cực trên thế gian!
Cuối cùng không biết có bao nhiêu người co quắp trên mặt đất, toàn thân bị mồ hôi lạnh ướt đẫm.
Cho dù là đại giáo lão tổ đang âm thầm xem chiến đều không khỏi đánh một cái run run, dưới thiên diệt, cho dù loại đại giáo lão tổ như bọn họ đều hẳn phải chết!
Song, bọn họ đều không biết, đây không phải là thiên diệt, cũng không phải là đế đồ, Tiên Huyết Mâu của Lý Thất Dạ không phải là Tiên đế bảo khí, lại càng không phải là Tiên đế chân khí! Nhưng mà kiện Tiên Huyết Mâu không phải là Tiên đế chi binh này lại đã uống qua máu tươi của Tiên Đế, đâm thủng cổ họng của Tiên đế!
Lý Thất Dạ mang theo đám người Lý Sương Nhan chạy tới Diêu Quang cổ quốc, Phục Ma côn đào tẩu, hắn thực sự là không thể nào cam tâm, hiện tại Vực thần tấn công Diêu Quang cổ quốc, hắn muốn tới đoạt lấy Phục Ma côn.
Song, Lý Thất Dạ còn chưa kịp chạy tới Diêu Quang cổ quốc liền đã có một cái tin tức giống như bom nổ vang dội Đông Bách thành.
- Thủ hộ thần thú của Diêu Quang cổ quốc đã bị Vực thần chém giết, Diêu Quang cổ quốc đầu hàng!
Một cái tin tức kinh thiên rung động Đông Bách thành, tất cả mọi người bị tin tức kia chấn động rồi.
Diêu Quang cổ quốc, một môn song đế, chính là quái vật lớn đứng vững không ngã ở Đông Bách thành, Vực thần một lần liệt giết cho bọn họ sụp đổ, cuối cùng phải đầu hàng!

- Vực thần tha cho Diêu Quang cổ quốc, Diêu Quang cổ quốc lấy cái giá gấp mười lần năm đó đánh một trận khiến Thiên Đạo viện bị tổn thất, Diêu Quang cổ quốc tuyên bố phong quốc, không lại xuất thế nữa!
Thời điểm rất nhiều người bị tin tức thứ nhất oanh tạc đến còn chưa kịp phản ứng thì tin tức kinh thiên thứ hai lại oanh tạc tới.
Tất cả mọi người không khỏi há hốc mồm, trong khoảng thời gian ngắn không cách nào phục hồi lại tinh thần, một cái cổ quốc chiến bại, đây đã là rung động đến mọi người không thở được rồi.
- Vực thần quá nhanh rồi!
Lý Thất Dạ còn chưa chạy tới liền nghe được tin tức như thế, hắn không khỏi cười khổ một cái, Vực thần tha cho Diêu Quang cổ quốc, hắn muốn đi lấy Phục Ma côn cũng không có cơ hội.
- Vực thần quá nhân từ rồi!
Ngay cả Sư Hống thánh hoàng đều không khỏi nói như vậy.
Tư Không Thâu Thiên lắc đầu, nói:
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.