Đế Bá

Chương 430: Tiệt Thiên Bi. (1)



Lý Thất Dạ thu hồi thước gỗ, đối với tỷ đệ Trì Tiểu Điệp nói ra:
- Chúng ta trở về.
Hắn lấy được chi thước gỗ này, không nguyện ý để cho người ta quá mức chú ý, cho nên, hắn dự định rời đi nơi đây trước.
Bọn người Lý Thất Dạ lập tức khởi hành rời đi, nhưng mà, bọn hắn còn không có trở lại Sư Hống môn, lại bị người ngăn cản.
Tiên hoa rơi xuống, tiên nhạc trận trận, nguyên một đám nữ tử mỹ lệ từ trên trời giáng xuống, dưới chân từng đoá từng đoá băng hoa tỏa ra, tùy theo, Băng Ngữ Hạ xuất hiện ở trong mắt mọi người.
Băng Ngữ Hạ mang theo đệ tử Băng Vũ Cung đột nhiên xuất hiện, để trong lòng đám người Trì Tiểu Điệp không khỏi vì đó rùng mình, Tư Không Thâu Thiên cũng biến sắc, nói ra:
- Cô nàng khó chọc này nhìn chằm chằm vào chúng ta.
Về phần Trì Tiểu Điệp cùng Trì Tiểu Đao cũng đều biến sắc, bọn họ đều biết, Băng Vũ Cung tuyệt đối là quái vật khổng lồ, đây không phải Sư Hống môn bọn hắn có thể chọc nổi.
- Hai người chúng ta nói chuyện một chút như thế nào?
Băng Ngữ Hạ chân đi ngả nghiêng mà đến, cười khanh khách nói với Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ híp mắt nhìn Băng Ngữ Hạ có thể nói dị loại trước mắt này, sau đó nở nụ cười nói:
- Nói thì nói, con người của ta thích nhất là cùng nữ hài tử mỹ lệ kề gối trò chuyện với nhau.
- Nhìn xem, cô nương cũng nên cẩn thận, nam nhân của ngươi là hoa tâm đại dâm tặc.
Băng Ngữ Hạ cười tủm tỉm nói với Trì Tiểu Điệp:
- Đi theo dạng bạc tình lang này, không bằng ngươi đi theo ta đi.
- Hắn không phải nam nhân của ta!
Trì Tiểu Điệp tức giận, nói ra:
- Ta cùng hắn không có quan hệ gì!

Lý Thất Dạ lại bình chân như vại, không có chút quan tâm nào, vung khẽ tay nói ra:
- Cô nàng, đừng giày vò những chuyện này, nếu như ngươi muốn nói, liền nhanh một chút, bằng không thì ta liền không phụng bồi.
Thái độ của Lý Thất Dạ kiêu ngạo như vậy, để Trì Tiểu Đao cũng không khỏi hít một hơi lãnh khí. Đây chính là truyền nhân Băng Vũ Cung, cự phách tương lai. Tại Đông Bách Thành, ở trong thế hệ trẻ tuổi, người dám cùng Băng Ngữ Hạ lớn lối như thế, chỉ sợ là không có mấy cái.
- Tốt, chúng ta liền nói chuyện.
Băng Ngữ Hạ nở nụ cười, mà lúc này, nữ đệ tử Băng Vũ Cung tế ra một bảo vật, trong nháy mắt, tất cả mọi người ở chỗ này liền xuất hiện trong một cái đại viện.
Lúc này, nữ đệ tử Băng Vũ Cung chiêu đãi đám người Trì Tiểu Điệp. Mà Lý Thất Dạ cùng Băng Ngữ Hạ song song tiến nhập bên trong lâu vũ.
Ở trong lâu, chỉ có Băng Ngữ Hạ cùng Lý Thất Dạ, Băng Ngữ Hạ mặc nam trang ngồi ở trên cao, nàng cười khanh khách nói với Lý Thất Dạ:
- Ngươi là người phương nào?
- Đệ tử Tẩy Nhan Cổ Phái, Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ nở nụ cười, cũng không có giấu diếm, bình tĩnh nói ra.
Băng Ngữ Hạ lập tức tú mục ngưng tụ, nhìn lấy Lý Thất Dạ, sau đó nói ra:
- Phía trước không lâu, ta giống như nghe nói qua một người như vậy, có người nói ngươi là tiểu quỷ kiêu ngạo nhất của Trung Đại Vực!
- Nhìn ra Băng Vũ Cung các ngươi đối với Trung Đại Vực còn rất có hứng thú nha, tin tức rất linh thông.
Lý Thất Dạ không có chút kinh ngạc nào.
Trên thực tế, Trung Đại Vực cách Đông Bách Thành rất xa xôi, môn phái có thể nắm giữ tin tức lớn nhỏ của Trung Đại Vực, tại Đông Bách thành tuyệt đối là tồn tại cường đại.
Băng Ngữ Hạ phì cười, nàng một thân nam trang, cười rộ lên có bảy phần xinh đẹp, ba phần ánh mặt trời, còn có một tia vũ mị, dạng phong thái này, cũng thật là mê người.

Lý Thất Dạ nhìn phong thái mê người kia của nàng, lắc đầu nói ra:

- Là một cái nữ hài tử, ngươi học cái tốt không học, lại hết lần này tới lần khác học tổ sư của các ngươi, nữ giả nam trang, cái này không lộ vẻ khác người sao?
Băng Ngữ Hạ nghe lời này, thu hồi tiếu dung, mỹ lệ tú mục ngưng tụ, nói ra:
- Nói như vậy, ngươi là rất hiểu rõ tổ sư của chúng ta.
Băng Vũ Cung tổ sư, cũng chính là Băng Vũ Cung Thủy tổ, Băng Vũ Tiên Đế, đã từng là tồn tại vô địch, quét ngang Cửu Thiên Thập Địa, gánh chịu Thiên mệnh, tuyệt thế vô song.
Nghĩ đến Băng Vũ Tiên Đế, hắn không khỏi nở nụ cười, sau đó lắc đầu nói ra:
- Hiểu rõ thì chưa nói tới, sự tích liên quan tới Băng Vũ Tiên Đế, ta ngược lại nghe qua một hai. Nghe nói là một cô nàng ngạo hoành lạnh như băng! Mặc dù ngươi một thân nữ giả nam trang có chút phong vận, nhưng mà, ngươi học không giống tổ sư của ngươi, cỗ ngạo kình kia của tổ sư ngươi, nghe nói để cho người ta rất khó chịu!
Thế gian, có người dám bình luận Tiên Đế như thế, chỉ sợ cũng chỉ có Lý Thất Dạ mà thôi.
- Khẩu khí thật lớn!
Ngay cả Băng Ngữ Hạ cũng hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm vào Lý Thất Dạ trong chốc lát, cuối cùng nàng nói ra:
- Ta tới tìm ngươi, không phải nói loại nhàn sự này, chúng ta nói về Tiệt Thiên Bi một chút!
- Tiệt Thiên Bi?
Lý Thất Dạ phì cười, lắc đầu nói ra:
- Xem ra Băng Vũ Cung các ngươi ngoại trừ cô nàng Băng Vũ Tiên Đế kia, thật đúng là không có người hiểu thấu đáo.
- Nói như vậy, ngươi đối với Tiệt Thiên Bi là rất hiểu rõ!
Băng Ngữ Hạ tú mục ngưng tụ, ngữ khí cũng thoáng cái ngưng trọng lên.
Lý Thất Dạ thì là khoan thai cười một tiếng, nhìn thoáng qua Băng Ngữ Hạ thần thái trịnh trọng, y nguyên tự tại thong dong, nói ra:
- Không có gì, cái đồ vật kia vốn không phải thuộc về Băng Vũ Cung các ngươi, mặc dù nói cô nàng tổ sư Băng Vũ Tiên Đế kia của các ngươi đích thật là có một cỗ ngạo kình, nhưng mà, nàng đích xác không phải một người hàm hồ, thủ đoạn không được, lại đem dời ra ngoài.

- Ngươi đến tột cùng là người nào!
Băng Ngữ Hạ nhìn chằm chằm vào Lý Thất Dạ, tú mục lạnh lẽo nói ra.
Lý Thất Dạ bình chân như vại, nhìn Băng Ngữ Hạ một cái, khoan thai nói:
- Đệ tử Tẩy Nhan Cổ Phái, trên thực tế, đối với ngươi mà nói, ta là người như thế nào không trọng yếu, trọng yếu là Tiệt Thiên Bi, ngươi không cảm thấy vậy sao?
- Nói như vậy, ngươi đối với Tiệt Thiên Bi hiểu rất rõ!
Băng Ngữ Hạ ngưng thanh nói.
Lý Thất Dạ phì cười, nói ra:
- Đây cũng không phải là kết quả đọc sách, nữ hài tử nha, ở trong nhà, học cho giỏi, đọc nhiều một chút, chuyện này đối với ngươi có chỗ tốt! Nói không chừng, ngươi có thể tìm tới đáp án.
- Ta càng hi vọng chính tai nghe được đáp án của ngươi.
Băng Ngữ Hạ chậm rãi nói ra.
Lúc này, nàng không có cái loại tùy ý kia, thần thái đã lạnh lùng, có thể nói không giận mà uy, cái này dù sao cũng là truyền nhân đế thống tiên môn, cực kỳ mạnh mẽ.
Khí thế của Băng Ngữ Hạ đối với Lý Thất Dạ không có ảnh hưởng, hắn y nguyên bình chân như vại nói ra:
- Vì cái gì ta nhất định phải nói cho ngươi biết đáp án đây?
Trong đôi mắt đẹp của Băng Ngữ Hạ lập tức hàn quang lóe lên, như băng sương ngạo mai, một cỗ hàn khí lạnh tận xương lan tràn, nàng nói ra:
- Ngươi không hi vọng ta mời ngươi về Băng Vũ Cung làm khách đi.
Giao diện cho điện thoại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.