Cuộc Chiến Thượng Vị

Quyển 3 - Chương 70: Dịu dàng an ủi



Từ Man đứng ngoài cửa phòng Gia Cát Sơ Thanh, có chút ảo não sao mình nhất thời nóng nãy bỏ chạy đến đây, rõ ràng không muốn dính dáng nhiều quá, lại không biết cớ sao, chỉ cần nàng bắt đầu chậm rãi cách xa Gia Cát Sơ Thanh, là y như rằng sẽ luôn có những chuyện không thế này thì cũng thế kia, làm cho bọn họ lại dây dưa một chỗ.

Có điều, hiện tại không phải là lúc đấu tranh tư tưởng, Đại cô mất đột ngột, Từ Man mặc dù không đến mức cực kỳ bi thương, nhưng cũng đau lòng, tuy giữa nàng và đại cô vẫn không dễ gần nhau, nhưng con người đâu phải cỏ cây, nào có thể vô tình. Dẫu sao Đại cô cũng là người thân của nàng, cũng đã quen biết nhau một thời gian dài.

Gõ cửa phòng, Từ Man thầm hít sâu một hơi, cất tiếng nho nhỏ kêu: “Tiểu ca ca, muội là Từ Man, muội vào được không?”

Sau một lúc lâu bên trong vẫn không lên tiếng, Từ Man cắn môi, nhíu mày, sau đó đợi một lát, mới nói: “Muội chỉ muốn vào gặp huynh một chút được không, huynh để muội vào gặp một chút, gặp xong rồi sẽ đi.”

Sau lưng Từ Man là quản sự lớn nhỏ còn có ma ma nha hoàn trong phủ, Đại cô phụ mặc dù bi thương, nhưng trong phủ vẫn còn một đống chuyện cần hắn xử lý, hai ngày nay hắn luôn ở bên ngoài, vừa hay tin liền cấp tốc chạy về, trước khi Từ Man tới, hắn cũng đến được tầm một chén trà, lại vội vội vàng vàng chạy đến phòng khách.

Từ Man đứng tại chỗ kiên nhẫn chờ, không biết vì sao Từ Man chắc chắc rằng Gia Cát Sơ Thanh sẽ cho nàng vào.

Quả nhiên, đương lúc Từ Man nghĩ có nên dùng vũ lực tông cửa vào hay không, cửa phòng Gia Cát Sơ Thanh rốt cuộc được người bên trong đẩy ra một khe hở.

Từ Man nắm nắm khăn tay, vén váy mà vào.

Trong phòng cũng không u ám hỗn độn như Từ Man tưởng tượng, ngược lại gọn gàng ngăn nắp, cửa sổ cũng mở hé ra một cánh cửa, bầu không khí thanh lãnh lặng lẽ lưu động trong phòng. Ánh mặt trời buổi sáng men theo khe hở cửa sổ lưu loát đáp vào phòng, trực tiếp phủ lên người thiếu niên ngồi trên xe lăn bên cửa sổ. Thiếu niên tóc chưa búi lên, mái tóc dài đen bóng rải trên vai, khiến cho sắc mặt thiếu niên vốn trắng bệch, trông càng thêm yếu ớt.

“Tiểu ca ca…” lúc này Từ Man mới cảm thấy mình thực ngốc, trước khi đến đây vậy mà không nghĩ sẵn mấy lời nên an ủi hắn thế nào.

“A Man, muội đến… huynh rất vui.” Người thiếu niên hơi ngoảnh đầu, nụ cười rất nhạt, song nỗi bi thương nồng đậm trên người kia, gần như lây lan đến trên người Từ Man. Loại cảm giác trong thương cảm mang theo bi thống, mang theo hoài niệm, còn mang theo một loại cảm giác áy náy kỳ quái, tự trách thật sâu.

Từ Man không muốn để hắn nhìn như sắp sửa phi thăng đến nơi, vội rảo bước qua, kéo ống tay áo hắn, để cho ánh mặt trời cũng chiếu rọi lên người mình, như thể làm vậy, có thể gần hắn hơn một chút, có thể xua tan hắc ám trong lòng hắn.

“Buổi sáng lúc a nương ra cửa, còn nói trở về sẽ làm lưỡi vịt rim cho huynh, nhưng huynh chờ đến tối, bà cũng chưa về.” Gia Cát Sơ Thanh rũ mắt xuống, nhìn bàn tay xinh xắn của Từ Man kéo cổ tay áo mình, trông trắng trắng mềm mềm, hắn từng nhiều lần khát khao muốn ôm lấy đôi tay này vào trong tay mình, nắm thật chặt.

Từ Man thấy hắn tuy bi thương, nhưng trong hốc mắt làm sao cũng không nhỏ một giọt nước mắt, loại thống khổ đè nén khó có thể phát tiết này, ngay cả nàng đứng bên cạnh còn cảm thấy nặng nề khó thở.

Nhất thời nóng đầu, Từ Man cơ hồ bật thốt ra: “Tiểu ca ca, muội làm cho huynh ăn, huynh muốn ăn bao nhiêu, muội đều làm cho huynh.”

Đầu Gia Cát Sơ Thanh hơi khựng lại, sau đó chậm rãi nâng lên, giống như muốn hỏi Từ Man có thật lòng không, nhưng mà, lúc mắt hai người đột nhiên chạm nhau, ánh mắt chấn kinh của Từ Man chạm với vẻ tình si trong đáy mắt Gia Cát Sơ Thanh, mà Gia Cát Sơ Thanh lại bất ngờ kéo Từ Man vào lòng mình, để nàng ngồi trên đùi mình, gắt gao ôm trụ.

Từ Man đương trường sợ choáng váng.

Đương lúc Từ Man ngớ ra động tác này không ổn, muốn giãy dụa đứng lên, Gia Cát Sơ Thanh đột nhiên mở miệng thấp giọng nói: “Từ bé thân thể huynh đã không tốt, a nương luôn sợ huynh sẽ chết yểu, nên vĩnh viễn huynh đều được a nương yêu chiều hơn ca ca, a nương đã vì huynh mà vứt bỏ đi rất nhiều, cũng làm cho huynh rất nhiều, cho dù lúc trước bệnh đến sắp chết, bà vẫn vững tin là huynh có thể sống đến trưởng thành. A nương… bất luận bà đối đãi với người khác ra sao, nhưng bà đối với huynh, không thể tốt hơn bất cứ ai.”

Mỗi người mẹ, đối với con mình mà nói, từ tận đáy lòng là người thân thiết nhất. Lúc còn ấu thơ, người mẹ giống như một thân cây, che chở cho con chậm rãi trưởng thành. Có lẽ trong quá trình trưởng thành, con trẻ từng có lúc ngây thơ, có lúc chống đối, có lúc lầm lỗi. Có lẽ trong quá trình làm bạn bên cạnh con lớn lên, mẹ từng tức giận, từng khó khăn, từng thất vọng. Nhưng trên thế giới này, không một ai có thể cắt đứt tình cảm giữa người mẹ và đứa con, đó là một loại tình yêu nồng đậm hơn máu, thâm sâu hơn tình.

Bất luận mẹ có là người như thế nào, trong lòng con họ, vĩnh viễn là người tốt nhất.

Nhưng nay, đứa bé đã chậm rãi lớn lên, đã dần dần hiểu chuyện, nhưng người luôn ở bên cạnh, che gió chắn mưa cho mình cả đời, bỗng chốc lại biến mất… nỗi niềm này, Từ Man kiếp trước từng trải qua, lại vĩnh viễn không hy vọng nó sẽ xảy ra nữa.

“Tiểu ca ca…” Lúc này Từ Man cảm thấy mình còn kiêng dè chuyện nam nữ gì đó, thật sự là già mồm cãi láo rồi, bèn vỗ vỗ lưng hắn, nói: “Như thế, tiểu ca ca càng phải bảo trọng chính mình, Đại cô cô vẫn luôn hy vọng tiểu ca ca có thể bình an lớn lên, tương lai cưới vợ sinh con, mặc dù Đại cô không thể tham dự, nhưng trên trời Đại cô sẽ thấy, huynh không thể khiến bà thất vọng.”

Gia Cát Sơ Thanh vốn là người tình tính cứng cỏi, bằng không cũng sẽ không vì một cô nương, đặt cược sinh mạng ra để người ta mổ ngực mình. Nhưng mẫu thân đột ngột qua đời, còn là phương thức bị giết, trong lúc nhất thời khiến hắn hoàn toàn không thể tiếp nhận. Ba ngày nay, hắn vẫn mải suy nghĩ, trước kia, vì hắn không đủ thực lực, cho nên tổ phụ, phụ thân đều bị người khác hại, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn, ngay cả cô bé hắn thích cũng bị hãm hại, hắn đều bất lực, nhưng còn hiện tại thì sao? Hiện tại trong tay hắn đã nắm được nhiều thứ như vậy, nhưng cớ sao mẫu thân vẫn bỏ hắn mà đi? Là hắn cố gắng chưa đủ, hay là trời cao căn bản không thương xót hắn.

Nhưng trong ba ngày dài, hắn không để cho chính mình sa vào trong nỗi hổ thẹn mãi được, hắn còn có tổ mẫu, tổ phụ, còn có đại ca và phụ thân, hắn còn phải đối mặt với rất nhiều chuyện sẽ xảy ra mai sau, thậm chí, hắn còn phải bảo vệ người con gái hắn yêu, hắn không thể để cho mẫu thân cứ thế mà rời đi trong tiếc nuối được.

“Để huynh… một lát… chỉ một lát thôi…” Gia Cát Sơ Thanh nhắm mắt lại, ôm lấy Từ Man, trong lòng lại không hề có nửa phần tình ý, lúc này đây, người trong lòng hắn, mang đến cho hắn, chỉ có yên tâm, bình tĩnh, cùng với ấm áp mùa đông.

Dẫu sao Từ Man cũng không phải cổ nhân, mặc dù bao lâu nay tiếp nhận lối giáo dục cổ đại, nhưng nhìn vào phương diện bạn bè, trong nháy mắt xấu hổ qua đi, liền chậm rãi khôi phục lại. Lúc này nhìn lại người thiếu niên bả vai buông thõng, cảm thấy hắn vẫn non nớt như thế, một thiếu niên mới chưa đầy 15 – 16 tuổi, ở hiện đại chỉ là một học sinh trung học, nay lại phải tiếp nhận sự thật tàn khốc này, Từ Man không nghĩ đến gì khác, tâm lại mềm xuống.

“A Man…”

Yên lặng một hồi lâu, Gia Cát Sơ Thanh chợt lên tiếng.

Từ Man không dám cựa quậy, vẫn chăm chăm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, thân mình hơi cứng ngắc, trả lời: “Sao?”

“Huynh đói bụng…” Gia Cát Sơ Thanh ngẩng đầu lên từ trong lòng Từ Man, hốc mắt hồng hồng, nhưng không có nước mắt, dáng vẻ thoạt nhìn có chút đáng thương hề hề, nhưng rõ ràng so với lúc Từ Man vừa tới, vẻ mặt này giống người sống hơn nhiều.

Từ Man vừa bực mình vừa buồn cười, nén xuống xúc động muốn nhéo lỗ tai hắn, vờ trấn định từ trong lòng hắn đứng lên, vỗ vỗ váy, đoạn đi ra ngoài.

Gia Cát Sơ Thanh thấy nàng muốn đi, nhất thời có chút lưu luyến, vội kêu: “A Man, muội đi đâu vậy?”

Từ Man lộ ra đôi má lúm đồng tiền, trừng mắt liếc hắn một cái nói: “Huynh không phải kêu đói sao, muội muốn kêu hạ nhân làm cơm cho huynh chứ sao.”

Gia Cát Sơ Thanh sửa sang lại mớ tóc tán loạn, hai gò má có điểm hồng, lập tức lại mặt dày nói: “A Man, làm lưỡi vịt kho cho huynh ăn đi.”

Từ Man chỉ ngây ngốc quay đầu nhìn hắn, nghi hoặc nói: “Vì sao?”

Gia Cát Sơ Thanh ôm ngực, làm như rất suy yếu khẽ cười nói: “Lúc nãy A Man có nói, huynh muốn ăn gì, muội liền làm cho huynh.”

Trong lúc nhất thời, Từ Man cảm thấy mình tự chui đầu vào bẫy, nhưng nàng nhìn trái nhìn phải, Gia Cát Sơ Thanh vẫn dáng vẻ tao nhã, ốm yếu như trước, không nhìn ra có âm mưu gì. Không còn cách nào, Từ Man cũng không từ chối, vừa rồi quả thật chính mình nhất thời xúc động mới đáp ứng, đành phải nhận mệnh đi đến phòng bếp tìm người lãnh giáo cách làm lưỡi vịt kho tương.

Nhìn Từ Man rời khỏi phòng mình, sắc mặt Gia Cát Sơ Thanh thoáng chốc âm trầm, hắn ngồi xe lăn đi đến trước gương, gọi Hàn Y vào giúp hắn sửa soạn thay quần áo, đợi xử lý hoàn tất, mới ngồi trước bàn, trầm giọng nói: “Đi tra cho ta, rốt cuộc là kẻ nào to gan dám thiết kế nhà Gia Cát chúng ta.”

Hàn Y liền ôm quyền, tiếp lời nói: “Vậy vị Hoàng phu nhân…”

Gia Cát Sơ Thanh lập tức lắc đầu nói: “Có đầu óc đều biết, giết a nương ta tuyệt đối không phải là nhị nương, trong chuyện này sợ là có ẩn tình gì khác, tóm lại không tránh được có liên quan đến Từ phủ, chuyện trúng độc ở phủ công chúa năm đó còn chưa điều tra rõ ràng.”

“Dạ, chuyện này có cần phải báo cho lão lang chủ không ạ.” Hàn Y dợm xoay người đi, đột nhiên hỏi.

Gia Cát Sơ Thanh suy tư một lát, lắc đầu nói: “Lúc này có lẽ tổ phụ đã sớm biết rồi.”

Hàn Y tuân lệnh, định rời đi, nhưng Gia Cát Sơ Thanh gọi hắn lại, chậm rãi nói: “Ngươi đi phái người để mắt đến Mai bà bà cho ta, ta luôn cảm thấy, bà ta không nói thật, không, có lẽ là nói thật, nhưng đó chỉ mới là một nửa. Mà một nửa còn lại, hẳn là phần cực kỳ trọng yếu.”

Hàn Y khom người một cái, rồi mới thật sự đi ra ngoài.

Gia Cát Sơ Thanh cầm lấy một cây bút lông từ trên giá bút, tự mình mài mực, sau đó trải rộng tờ giấy tuyên thành ra, thoăn thoắt viết vài chữ trên giấy, nhưng lúc viết đến một chữ cuối cùng, buông xuống bút.

“Không được, còn chưa đến lúc.” Gia Cát Sơ Thanh hít một hơi thật sâu, thần sắc vốn xao động trong ánh mắt đột nhiên biến mất, hắn chậm rãi rửa sạch bút, một lần nữa treo lại lên giá bút, sau đó ném tờ giấy tuyên thành kia vào chậu than, nhìn mảnh giấy bị ngọn lửa cắn nuốt từng chút một, mãi đến khi hóa thành tro tàn.

Cửa lại truyền đến tiếng gõ cửa, khóe miệng Gia Cát Sơ Thanh gợi lên, lau sơ tay, mới quay đầu nói: “A Man, cửa không khóa, muội vào đi.”
Truyện convert hay : Đô Thị Cực Phẩm Tiên Đế

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.