Cuộc Chiến Thượng Vị

Quyển 3 - Chương 101: Hải Thiên trở về



Muội lo lắng thân phận ư?” thấy Từ Man không nói lời nào, Gia Cát Sơ Thanh lại khó mà bình tĩnh, giữ chặt tay Từ Man nói: “Sau chuyện của phủ công chúa, Gia Cát gia nhất định…”Từ Man mi mắt cong cong, má lúm như ẩn như hiện, nào có lưỡng lự như Gia Cát Sơ Thanh tưởng tượng, rõ ràng chính là rất nguyện ý.

Tim Gia Cát Sơ Thanh nóng lên, ôm Từ Man càng chặt, bàn tay lại cao thấp không biết đặt ở đâu, từ hai má đến lỗ tai đỏ phải nói là đỏ triệt để.

Từ Man cười thầm hắn thơm cũng đã thơm, ôm cũng đã ôm, cư nhiên còn ngây thơ như thế, trong miệng lại nói: “Việc này muội không thể làm chủ, cho dù muội nguyện ý, huynh còn phải làm cho a nương muội đồng ý.”

“Đó là đương nhiên…” Gia Cát Sơ Thanh lại nghĩ tới lời công chúa Hòa Húc nói hôm đó, trịnh trọng nói: “Huynh nhất định sẽ bồi dưỡng mình thật tốt, huynh đã hứa với muội, nhất định sẽ ở bên muội đến già.”

Từ Man cũng không nói thêm nữa, vùi sâu trong lòng hắn, an tâm gật đầu.

“A Man, chờ huynh 3 năm, huynh nhất định sẽ nghênh đón muội vào cửa.” Gia Cát Sơ Thanh nói như thề.

Từ Man khi đi thấp thỏm không yên, lại đỏ mặt ngọt ngào trở về, nàng tin tưởng chỉ cần Gia Cát Sơ Thanh khá lên, mẫu thân tất nhiên sẽ không phủ quyết cửa hôn sự này, mà hiện tại cho dù tình tiết truyện đã đổi, nhưng có vài chi tiết không thay đổi, không nói người Sắc-mục, mà nói Phạm thái y, cũng đã có mối liên hệ cùng phủ công chúa, Gia Cát Sơ Thanh nhất định sẽ dần dần chuyển biến tốt hơn, cho dù không thể hoàn toàn trở thành người bình thường, cũng tuyệt không phải là ma ốm.

Đợi Từ Man đi rồi, Gia Cát Sơ Thanh còn mặt đỏ tim đập một hồi, hắn lâng lâng cả người về tới phòng mình, trên người dường như còn mang theo mùi hương hoa hồng say lòng người kia, bảo bối hắn thủ hộ nhiều năm, rốt cuộc đã nguyện ý lưu lại vì hắn, mở lòng vì hắn. Quả thực cứ như nằm mơ.

Gia Cát Sơ Thanh nhắm mắt lại say mê trong chốc lát, nhưng vẫn mở mắt ra, trấn tĩnh nhìn về phía Hàn Y nói: “Đi, mời Hương lang quân đến đây.”

Hàn Y biết đây là có chuyện quan trọng, không dám chậm trễ, tức khắc liền đi ra ngoài.

Gia Cát Sơ Thanh đi đến bên bàn sách của mình, lấy giấy tuyên thành từ một bên ra, lại cầm bút lông từ trên giá bút, tự mình mài mực, lần này không còn do dự, vài nét bút đã hạ xuống một hàng chữ, đợi mực khô xong liền khẩn cấp cuộn tờ giấy tuyên thành lại, cất kỹ vào người.

Chờ Gia Cát Sơ Thanh đi tới đi lui hết vài vòng trong phòng, Đàn Hương mới rốt cuộc phe phẩy quạt đi đến, trông còn ra chiều nhàn nhã tự đắc.

Gia Cát Sơ Thanh chờ hắn vừa vào cửa liền nói: “Chúng ta khi nào thì xuất phát?”

Đàn Hương đẩy hắn vào trong, lại xoay người đóng kín cửa mới nói: “Đây là bị trúng phải ngọn gió nào? Lúc trước cũng đâu thấy huynh gấp gáp như thế.”

Gia Cát Sơ Thanh nhíu mày nói: “Việc này không thể kéo dài nữa, chuyện của phò mã e là sẽ khiến bọn chúng ‘chó cùng rứt giậu’, chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng.”

“Ơ… huynh không phải không nỡ xa A Man muội muội nhà huynh sao?” Đàn Hương không nói tiếp, ngược lại phe phẩy cây quạt dạo vòng quanh Gia Cát Sơ Thanh, đùa bỡn nói: “Sao đột nhiên lại tích cực như vậy…”

Bỗng, Đàn Hương sáp tới trên người Gia Cát Sơ Thanh hít vào một hơi, sau đó bừng tỉnh đại ngộ nói: “Hôm nay vị hoa hồng cô nương kia đã tới?”

Gia Cát Sơ Thanh nóng bừng hai má, trừng mắt hắn.

“Ha ha ha, xem ra là hoa hồng muội muội đã đồng ý cái gì đó?” Đàn Hương rung đùi đắc ý nói: “Với kinh nghiệm của ta á, sợ là đã tiếp nhận tình cảm của huynh, ưng thuận tâm ý của huynh rồi chứ gì. Chậc chậc… đau khổ chờ đợi nhiều năm như vậy, đến cuối cùng… À? Câu kia nói thế nào nhỉ? Chờ đến “vân khai kiến nguyệt minh”! (vén mây thấy trăng vằng vặc)

Gia Cát Sơ Thanh phớt tỉnh điệu bộ quái gở của hắn, trực tiếp lấy vật mình vừa viết từ trong lòng ra, đưa cho Đàn Hương nói: “Cái này, giao cho vị kia.”

“Huynh nghiêm túc à? Lúc trước Gia Cát gia ngã đổ, huynh không cầu ngài ấy, nay vì cô nương kia.” Đàn Hương giật mình nhận kia phong thư kia, khuyên: “Huống hồ, ngài ấy cũng chưa chắc sẽ đồng ý.”

Gia Cát Sơ Thanh rũ mắt xuống, thản nhiên nói: “So với việc để cho Gia Cát gia thịnh cực mà suy, còn không bằng nhân cơ hội đó mà tránh khỏi mũi nhọn lùi về ngủ đông, đợi ngày sau tìm cơ hội, tất sẽ tiến thêm một tầng, đại ca của ta cũng sẽ không câu nệ ở dòng quan văn.”

“Cũng đúng, cũng chỉ có huynh là thấy rõ, chuyện của nhà Gia Cát, huynh đi cầu ngài ấy, đó khẳng định là vô dụng, bất quá, chuyện của phò mã qua đi, Gia Cát gia tất nhiên sẽ trở lại triều đình, đây là thời cơ tốt nhất của đại ca huynh.” Đàn Hương khép lại cây quạt gõ vào lòng bàn tay nói: “Chỉ là đáng tiếc mẫu thân huynh…”

Trong mắt Gia Cát Sơ Thanh hiện lên tia bi thương, chuyện này quả thật là hắn không dự liệu được, ai cũng không tưởng tượng được, mẹ đẻ của mẫu thân lại sẽ thấy chết mà không cứu, thậm chí còn chết ngay trước mắt lão bà ta.

“Xem cái miệng của ta này, lại nói bậy bạ rồi.” Đàn Hương không tim không phổi mà kiểm điểm: “Nếu huynh đã quyết định, ta dĩ nhiên sẽ phụng bồi.”

Gia Cát Sơ Thanh gật gật đầu, rất có ý tiễn khách.

“Hừ, thực không nghĩa khí, xem bản lang quân ‘vẫy thì tới, xua thì đi’ sao, bạn bè thế đấy.” Đàn Hương khinh bỉ khịt khịt mũi, một lần nữa mở cửa ra, toan đi ra ngoài, lại ở một khắc nhấc chân lên, nói: “Huynh đã nghĩ kỹ chưa? Chuyến này đi nguy cơ rất lớn, nếu huynh không về được, hoa hồng muội muội phải làm sao đây?”

Tấm lưng Gia Cát Sơ Thanh cứng đờ, nhớ tới khuôn mặt cười tươi sáng của Từ Man, trái tim thắt lại đau nhói, song vẫn kiên định nói: “Cũng bởi như vậy, ta mới tuyệt đối sẽ sống sót trở về, ta tuyệt đối không cho phép A Man gả cho ai khác, A Man từ đầu tới cuối, chỉ là của mỗi Gia Cát Sơ Thanh ta.”

Đàn Hương đưa lưng về phía hắn, không nhìn thấy biểu tình, chỉ phe phẩy cây quạt trong tay, lắc lư mà lượn ra ngoài.

Lúc này, Từ Man vừa về tới nhà đã thấy trong phủ ai nấy đều mặt đều đầy ý cười, vội vội vàng vàng như dưới chân đạp gió, liền cảm thấy là có chuyện tốt xảy ra, bất giác nụ cười bên môi càng sâu hơn vài phần, vén váy liền chạy vào trong, mãi đến khi chạy đến cửa chính phòng, mới thở phì phò hỏi Xuân Duẩn bên người mẫu thân: “Trong phủ có chuyện gì vui sao?”

Xuân Duẩn cũng là vẻ mặt hớn hở trả lời: “Hồi bẩm quận chúa, Nhị công tử đã về ạ.”

Từ Man vừa nghe nhị ca nhà mình đã về, cả người đều phấn khởi hẳn lên, không nói gì nữa, trực tiếp vén mành vọt vào, miệng còn reo lên: “Nhị ca trở về cũng không báo với muội một tiếng, sợ là sớm quên mất muội rồi.”

Trong phòng phụ thân Từ Văn Bân hiển nhiên đã không còn đây, mẫu thân ngồi trên sập ôm con trai kế nói chuyện, đại ca Từ Hải Sinh thì ngồi trên ghế dựa, hốc mắt ửng đỏ.

“Nhìn nha đầu con kia, lại hấp ta hấp tấp, con cũng mới về đến nhà, nhị ca con báo kiểu gì.” Đại trưởng công chúa buông Từ Hải Thiên ra, oán trách nhìn nữ nhi.

Từ Man bĩu môi chạy tới chiếm lấy ôm ấp của mẫu thân, xấu xa nói: “Nhị ca vừa trở về, mẫu thân đã không thương A Man rồi! Mẫu thân thiên vị.”

“Quỷ nha đầu, cha mẹ thiên vị khi nào, mà dù có thiên vị cũng thiên trên người muội.” Từ Hải Thiên ở trong quân doanh vài năm, làn da ngăm đen, vóc dáng cao khỏe, có nét sắc bén cứng cỏi hoàn toàn tương phản với vẻ thư sinh ôn nhuận của Từ Hải Sinh, song nguyên bản tính cách hào sảng tựa như ánh mặt trời, vẫn không bị thời gian làm phai mờ đi.

Từ Man đắc ý hừ hừ, mới hỏi: “Nhị ca sao lại về?”

“Trong nhà có chuyện lớn như vậy, mọi người cư nhiên còn gạt con, chờ qua chuyện mới sai người cho con hay, chuyện này là sao, trong chớp mắt, con từ con cháu Từ gia biến thành cháu nội Trực vương, là muốn hù chết con phỏng?” Nghĩ lại mấy ông tướng quân ở trong quân doanh vốn đang làm khổ mình đủ điều, đột nhiên mới một ngày trước, ôm hắn khóc rống một hồi, đường đường là hán tử kiên cường bất khuất cư nhiên lại nước mắt nước mũi một đống… Từ Hải Thiên từ đáy lòng phải công nhận là không chịu nổi.

Nhìn nhị ca phát ra một bụng bực tức, trong lòng Từ Man cũng không sợ hắn, ngược lại không hề lưu tình nói: “Với tính cách thế kia của huynh, sợ là đã sớm không chịu ngồi yên, không đến Từ gia quậy cho long trời lở đất là không được, đợi huynh khi nào có thể chín chắn, sau này lại có chuyện lớn, biết đâu chúng ta sẽ nhớ đến huynh.”

Từ Hải Thiên mấp máy miệng, bỗng chốc xì hơi, ngồi co ro trên sập, ấm ức nói không nên lời, hắn trở về một chuyến đã không dễ dàng, ai ngờ vừa gặp mặt muội muội đã bị ghét bỏ.

“Con cũng đừng nói anh con.” Đại trưởng công chúa thấy con trai đáng thương, vội giảng hòa: “Nó cũng là nghe nói trong nhà xảy ra chuyện mới về, huống chi qua vài ngày nữa Nhị nương nương con sắp thành hôn, nó cũng không nên chui rúc mãi trong quân doanh được.”

Từ Man thế này mới bĩu môi, không châm chích hắn nữa, lại hỏi tiếp: “Vậy Sơ Liêm biểu ca thì sao? Huynh ấy có về cùng không? Chuyện của mẹ huynh ấy…”

Nhắc tới đại cô cô, tâm tình Từ Hải Thiên cũng sa sút theo: “Từ lần trước sau khi về đưa ma, huynh ấy trở lại quân doanh liền như trở thành người khác, cả năm trầm mặc không hé răng, chỉ biết cắm đầu thao luyện, cuối cùng đổ bệnh nặng một trận bị tướng quân mắng mới thông suốt trở lại bình thường, có điều vẫn còn u uất hơn trước kia. Bây giờ chuyện của Đại cô chân tướng rõ ràng, huynh ấy nói huynh ấy không muốn trở về dự đại hôn của Nhị nương nương, thứ nhất, huynh ấy còn đang để tang không tốt lắm, thứ hai, huynh ấy thật lòng không muốn trở về nghe tin tức của Lữ thị.”

Mọi người cũng thở dài một tiếng, một nhà kia coi như cũng đa tai lắm nạn, tuy nhà mình có chuyện cũng không ít, nhưng tốt xấu gì cũng không thiếu một ai, cuộc sống sau này cũng sẽ tốt hơn.

“Hôm nay huynh từ Cung học trở về, nghe nói Gia Cát gia lão phu nhân đã trở về nhà Gia Cát tiểu thúc?” Từ Hải Sinh không muốn thấy mọi người tâm trạng nặng nề, liền mở miệng hỏi.

Từ Man cũng nghĩ vậy, liền kể lại tình huống ở phủ Gia Cát.

“Xem ra là không sai rồi, huynh nghe người ta nói, lão phu nhân này rất không yên phận, bất quá có lẽ là lúc bị xét nhà trước đó bị dọa dữ quá, gần đây vừa nghe tin thông gia Lữ thị phạm phải tội ngập trời như thế, bà ta cư nhiên đi chuẩn bị tìm một cửa hôn nhân mới cho đại cô phụ, cũng không quan tâm đại cô phụ đã qua tuổi trung niên, lại còn chưa hết kỳ để tang, nói đến khiến đại cô phụ và Sơ Thanh biểu ca phát hỏa, trực tiếp đóng gói đưa đến phủ Gia Cát tiểu thúc là phải.” Từ Hải Sinh không tài nào hiểu được, cũng không biết thế giới này làm sao, mẹ chồng cứ nhất định phải tranh chấp với con dâu, còn sống chì chiết còn chưa tính, chết rồi cũng không buông tha.

Từ Man vỡ lẽ, cũng khó trách phủ Gia Cát cứ như chuyển nhà, sợ là trong một khoảng thời gian, đại cô phụ không muốn nhìn thấy mẹ ruột ông ấy rồi.

“À, phải rồi, còn một chuyện.” Từ Hải Sinh nghiêm túc nói: “Con nghe nói, thế tử Trường tín hầu có ý định cầu thân công chúa Thục Mẫn, chuyện này ở trong Cung học cũng thảo luận một hai đó.”

Từ Man và Từ Hải Thiên đều trợn tròn mắt, bọn họ đều biết Thục Thận dùng không biết bao nhiêu tâm tư trước mặt vị thế tử kia, lúc trước lời đồn trong cung truyền đến tai mà vẫn đều điềm nhiên như không, nhưng nếu thật sự đến, sợ là Thục Thận sẽ hận chết Thục Mẫn.

“Vậy chuyện này?” Đại trưởng công chúa nhìn về phía con trai lớn.

“Con sẽ tìm riêng thế tử Trường tín hầu hỏi cho rõ ràng, chỉ sợ là người nào đó có tâm tư muốn gieo mầm họa.” Từ Hải Sinh không vui nói.
Truyện convert hay : Siêu Cấp Hào Tế

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.