Cuộc Chiến Thượng Vị

Quyển 2 - Chương 54: Kho hàng nơi bến tàu



Phải đến lúc cảm giác mình bị chuyển từ trên xe đẩy xuống, Từ Man mới thả lỏng cơ thể, giả vờ tiếp tục hôn mê, ngay sau đó lại che miệng Hương Xuân nhìn như sắp thức tỉnh, không dám để nàng ta phát ra thanh âm thanh gì. Chiếc chiếu cuốn hai người họ được đặt trong một căn phòng, nhưng Từ Man đợi hồi lâu, cũng không thấy người đến cởi chiếu ra, không biết có phải bị người bỏ quên rồi không.

Liếm liếm môi, Từ Man cảm thấy miệng mình có hơi khô, mấy món rau xanh vừa rồi của bữa trưa, không biết sao chợt xuất hiện đầy trong đầu mình, nhất thời có chút hối hận, nếu sớm biết sẽ bị bắt cóc, còn không bằng ăn nhiều một ít, ít nhất buổi tối sẽ không bị đói bụng.

Hương Xuân dần dần tỉnh lại, tròn mắt nhìn hoàn cảnh chung quanh, sắc mặt trắng bệch, run rẩy giữ chặt tay Từ Man, nhưng tay Từ Man che miệng nàng lại, cách một lúc lâu, nàng ta mới run run rẩy rẩy mà bình tĩnh lại, Từ Man cũng thuận thế thu tay lại.

“Quận… quận chúa…” Hương Xuân đè thấp giọng gọi.

Từ Man giơ ngón trỏ ra hiệu, sau nói: “Nhỏ giọng một chút, chúng ta bị bắt cóc.”

Hương Xuân nhu thuận gật gật đầu, dựa sát vào người Từ Man, không dám nói tiếp nữa.

Từ Man cùng Hương Xuân đợi một lúc, vẫn không có ai vào, nhưng lúc Từ Man muốn đẩy vật chặn lại miệng chiếu ra, lại phát hiện mình và Hương Xuân nhỏ con lực yếu, không đẩy ra được. Ngay lúc hai người đẩy đến đầu đầy mồ hôi, Từ Man nhạy cảm phát giác có vài người đi vào, bèn ngăn Hương Xuân lại, không dám cử động.

“Xác định là nó?” Người nói chuyện thanh âm không cao, nhưng âm sắc rất trầm, còn mang theo giọng địa phương mà Từ Man không thường nghe qua.

Tên còn lại cũng có khẩu âm tương tự, đáp: “Đúng vậy, chính là nó, chính tai ta nghe thấy một đứa nha đầu khác gọi nó là quận chúa.”

Từ Man thầm hận nghiến răng, nếu không phải Hoàng Tú Oánh gọi nàng lại, bọn bắt cóc này nói không chừng còn không dám động thủ, chẳng những thế nha đầu chết tiệt kia lại còn dám thấy chết không cứu.

“Đám buôn người bên kia nói thế nào?” người nọ lại hỏi.

“Yên tâm, bọn chúng không biết gì cả, chỉ cho là cùng nghề mới thuê chúng ta, đến lúc đó giao vào tay bọn chúng, chỉ cần có thể ra khỏi Kiến Khang, đến lúc đó chúng ta mới ra tay.” Người sau có chút đắc ý.

Lúc này Từ Man mới ý thức được, thì ra người bắt trói nàng, không phải là bọn buôn người thật sự, mà chúng có ý đồ khác. Bất chợt, nàng không biết rốt cuộc là ai đã hạ thủ, kẻ này có quan hệ gì với người hạ độc trà trong phủ? Bọn chúng đến tột cùng là chỉ muốn đem nàng ra khỏi Kiến Khang, hay là còn có ý đồ gì khác?

“Cẩn thận một chút, đừng để lộ ra dấu vết gì, dù giết chết nha hoàn kia, cũng không được lộ ra một chút dấu vết.” Người nọ thanh âm càng âm trầm, khiến Từ Man sợ run cả người.

“Dù sao nhìn bề ngoài cũng do bọn buôn người làm, sẽ không tra đến chúng ta, vả lại cho dù có tra xuống, bọn buôn người lại không phải chúng ta mướn, chúng ta chẳng qua là thành viên trong đám buôn người, không liên lụy đến ai.” Người sau lập tức nghiêm nghị đáp.

“Được rồi, nhỏ giọng chút, một lát hai đứa nha đầu này tỉnh, kêu đám buôn người đến xử lý cho tốt, chúng ta đi trước.” Người nọ nói xong, Từ Man nghe thấy tiếng bước chân, lập tức người sau đuổi theo, chỉ chốc lát sau, trong phòng không còn âm thanh gì.

Từ Man sửng sốt không ngờ bọn buôn người là do người khác mướn đến, như vậy khẳng định là có người nhìn mình không vừa mắt, lại còn biết hành trình của mình, mới có thể thuê người vào tửu lâu chờ sẵn, cho nên những người hôm nay cùng đi với nàng, cơ hồ đều có hiềm nghi, mà Đại hoàng tử cùng Đại công chúa đã hồi cung, lại giảm bớt khả năng có hai người họ.

Vươn tay sờ túi thơm bên hông, chợt hiểu ra vì sao mình và Hương Xuân tỉnh lại sớm như vậy, trong túi thơm là loại hương thanh tâm gần đây đại ca mới đưa cho nàng. Lúc luyện chữ, nàng thường thích đốt một ít, hoặc đặt trong túi thơm để ngửi, dùng để thanh tâm tịnh khí, không ngờ nổi lên tác dụng trong chiếc chiếu bị phong kín này.

“Quận… quận chúa, chúng ta làm sao bây giờ?” Hương Xuân nghe thấy người đi rồi, càng cố gắng phụ đẩy đồ chắn, lo đến nước mắt đều chảy ra. Đây là lần đầu tiên nàng được ra ngoài cùng quận chúa, đã gặp chuyện như vậy, nếu bản thân chết thì không sao, nhưng nếu quận chúa xảy ra việc gì, không nói nàng thực có lỗi với công chúa, thậm chí còn có lỗi với Xuân Nha tỷ tỷ đã mất.

Từ Man gác chuyện ai thuê bọn buôn người qua một bên, nghĩ lại tình cảnh hiện tại của mình, hai đứa bé, tay chân lèo khèo căn bản không có bao nhiêu lực, cho dù nàng có tập võ vài năm, nhưng đối mặt với đám người lớn này, đặc biệt còn là nhiều người, là vô cùng chịu thiệt rồi, lại nói, nếu có một mình nàng, còn có thể nhân lúc bọn chúng sơ suất, lật mình một cái, sau đó nhanh chóng chạy trốn ra ngoài. Trước mắt bên người nàng còn mang theo Hương Xuân, nếu chạy trốn thì đã khó càng thêm khó.

“Quận chúa, đợi lát nữa có người tới tháo dây trói cho chúng ta ra, nô tỳ nhất định sẽ giúp quận chúa ra ngoài.” Dưới tình huống biết rõ mình vướng víu, Hương Xuân tuyệt đối sẽ không để mình làm vướng chân quận chúa.

Từ Man lắc đầu, một mình nàng nếu muốn ra ngoài cũng không dễ dàng, huống hồ lương tâm cũng không cho phép nàng đi một mình.

Cửa phòng lại mở, lần này Từ Man có thể cảm nhận được có hai người đang đi tới hướng mình, mà khẩu âm cũng có thể xác định, ước chừng là phụ cận vùng Giang Âm, cách Kiến Khang không xa, xem ra hai người này mới thật sự là bọn buôn người.

Trong lúc Từ Man còn chưa chuẩn bị, đã bị lôi ra ngoài, ánh sáng khiến nàng bị chói híp mắt lại, theo sau Hương Xuân cũng bị túm ra, hai người họ bị quăng vào cùng một chỗ, mông ngã xuống đất, đau ê ẩm.

“Ô, hai con nhóc này bộ dạng cũng khá đấy.”

Từ Man chớp chớp mắt, thích ứng với ánh sáng, nhìn thấy trước tiên là cái chiếu cuộn mình nãy giờ, bảo sao các nàng có đẩy cách nào vật chặn cũng không xê xích được, thì ra bên ngoài bị cột lại bằng dây thừng, chung quanh còn đóng đinh. Đúng là ngụy trang các nàng thành cá muối.

Lại ngẩng đầu, hai tên đàn ông gầy đét đứng đó, dáng vẻ ghê tởm, một miệng đầy răng vàng khè nhô ra bên ngoài, tóc cũng không biết đã mấy ngày không gội, rối bù còn treo lỏng lẻo không biết là rơm hay thứ gì, quần áo ngắn bằng vải đay lại có hơi quá rộng, dùng một sợi dây thừng cột quanh hông, giày vải đen rách lòi ra đầu ngón chân, ngón tay đen ngòm khiến Từ Man nhíu mày, chẳng lẽ mình bị cái bang bắt cóc.

“Con bé này lớn chút nữa trông không tệ đâu, chậc chậc, thủ lĩnh chúng ta chắc chắn sẽ chọn nó, chờ ra khỏi Kiến Khang, bán qua tay đến Dương Châu, Xuân Lục lang kia nhất định sẽ thích, làm ngựa ốm bán cũng được giá.” Một kẻ trong đó nhìn Từ Man lom lom, không ngừng nhe răng, nước miếng thiếu điều nhỏ xuống, cứ như đang nhìn thấy núi vàng vậy.

Từ Man rụt về sau, quả nhiên hai kẻ này chỉ là lâu la, không biết thủ lĩnh bọn chúng là loại người nào, là ai thu mua bọn họ.

“Nếu các ngươi thả ta, ta sẽ cho các ngươi một khoản tiền.” Biết rõ khả năng không lớn, nhưng Từ Man vẫn muốn thử xem, dù sao mị lực của tiền tài không nhỏ.

“Tiểu nha đầu nghĩ hay thật, chúng tao làm cái nghề này, cũng biết luật lệ trong nghề, sao có thể lâm trận đã trở mặt được, tiểu nha đầu, chúng tao mặc kệ mày có lai lịch gì, mày thành thật chút cho tao, đỡ phải ngày sau chịu khổ.” Quả nhiên, người có thể được cấp trên phái xuống canh chừng, cũng không phải hạng lương thiện gì, lời Từ Man nói, bọn chúng cũng không động tâm lấy một chút.

Rơi vào đường cùng, Từ Man đẩy đẩy Hương Xuân, bảo nàng lấy ra một ít bạc trong búi tiền đeo bên hông, đưa cho họ: “Nếu đã không thả chúng ta ra, thì đi mua cho ta chút cơm canh đi, ta đói bụng.”

“Chậc chậc, không hổ là cô nương nhà giàu, xem chúng ta là gã hầu mà sai bảo.” Người nọ tiếp nhận ngân lượng áng chừng một cái, cười cợt huých tên bên cạnh nói.

Tên còn lại lại cẩn thận lấy ngân lượng lật xem một chút, mới hớn hở nói: “Cũng được, chỉ là đứa nha đầu yếu ớt, mua thì mua một chút đi, dù sao ngày mai chúng ta cũng không ở đây nữa.”

Từ Man siết chặt nắm tay, giấu sau lưng, xem ra bọn chúng không dự định nhốt mình lâu ở đây, rất có thể đêm nay sẽ đi đường thủy đến Dương Châu, lúc ấy ngộ nhỡ thật sự rời khỏi Kiến Khang, thì muốn trở về sẽ khó như lên trời rồi.

Đang suy nghĩ, hắn ta cầm tiền đi ra ngoài, Từ Man nhìn hắn bỏ tiền vào túi tay áo, trong lòng một trận khẩn trương, ngân lượng kia mặt ngoài thì không có gì đặc biệt, có điều một thỏi trong đó, là vào lễ mừng năm mới năm 3 tuổi nàng đoạt được, vì lúc ấy chơi đùa cùng các ca ca, ngay tại sau lưng thỏi bạc kia tiện tay vẽ một chữ M, giống như vết xước, rất khó nhìn ra, nàng chỉ hy vọng thỏi bạc này các ca ca có thể thấy, được một chút manh mối, mặc dù hy vọng này cực kỳ xa vời.

Trong phòng chỉ còn lại một người canh chừng, Từ Man thoáng chút an tâm, nhìn bốn phía một chút, mới phát hiện bọn họ đang ở trong một kho hàng, cửa sổ không lớn, nhưng không đóng chặt, từng cơn gió lạnh mang theo hơi nước thổi vào, khiến Từ Man lạnh rụt cổ lại, xem ra bọn họ đang ở bờ sông.

Người nọ tìm một chỗ góc bao tải ngồi xuống, cà lơ phất phơ đung đưa chân, khinh miệt nhìn Từ Man nói: “Đừng mong có người tới cứu mày, không có ai biết mày đang ở đây đâu, còn không bằng an phận một chút, chờ đến Dương Châu, còn có thể bớt chịu chút đòn roi.”

Từ Man hất mặt qua một bên, không muốn để ý đến hắn, nàng có thời gian không bằng tính toán làm sao ra tay cho tốt, hiện tại chỉ có một người đàn ông, nếu đánh ngất hắn, không biết liệu có cơ hội đào tẩu hay không.

“Này, tao đang hỏi mày đó.” Tựa hồ nổi lên ác ý gì, tên kia đứng lên, đi tới, vươn bàn tay bẩn thỉu muốn sờ mặt Từ Man.

Từ Man tránh trái tránh phải, lại không ngờ rằng Hương Xuân bất chợt xông tới, hất tay hắn ra, rồi sau đó dùng thân hình nhỏ bé kia chắn trước người Từ Man.

Tên kia tất nhiên là tức giận, một cái tát muốn hướng lên đầu Hương Xuân, với lực đạo kia, lỗ tai Hương Xuân tất nhiên khó giữ được, Từ Man nóng vội nổi giận lên, lập tức cũng không quan tâm hắn ta to khỏe bao nhiêu, vươn tay rút cây roi dài quấn quanh hông ra, dùng sức quất mạnh một cái, người nọ ui da một tiếng ôm kín cánh tay, rất nhanh một vệt máu đỏ tươi chậm rãi chảy xuống theo cánh tay hắn.

“Con ranh chết tiệt này!”

Tên đàn ông bỉ ổi nghiến răng nghiến lợi, vung vẫy cánh tay túa đầy máu, rảo bước vọt tới, Từ Man gồng cả mình lấy can đảm, liền chuẩn bị từ trong giày rút con dao nhỏ mà ca ca đưa cho mình.

Bốp!!

Dao còn chưa rút ra, Từ Man đã thấy tên đàn ông trước mặt mình ngã xuống, người cứng đờ, mắt tràn đầy không thể tin được.

“Sơ… Sơ Thanh biểu ca?”

Từ Man nghẹn họng trân trối nhìn bóng người phía sau, đang giơ cây gậy còn chưa buông. Gia Cát Sơ Thanh, sao hắn lại ở đây.

“A Man!” nụ cười trong vắt, Gia Cát Sơ Thanh tựa như không phải đang đứng trong kho hàng dơ bẩn, nằm bên cạnh cũng không phải là tên đàn ông cặn bã, thậm chí ngay cả cây gậy trong tay hắn cũng tựa như sắp nở hoa.
Truyện convert hay : Nông Thôn Tiểu Thần Y

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.