Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả

Chương 24 Phổ Thụy



Bất tri bất giác đã qua kỳ thi giữa kỳ.

Biết Ngô Soái, Tiểu Cương cũng đã nửa học kỳ. Duy Y thành tích vẫn đứng đầu như cũ. Mặc dù gần đây luôn có nhiều chuyện phiền lòng, nhưng cô vẫn muốn đặt thành tích học tập lên trên, chuyên gì cũng đều quên hết.

Tiểu Cương cùng Kiều Y làm như không có chuyện gì xảy ra, tình cảm lại trở về như lúc trước. Thậm chí so với lúc trước còn tốt hơn. Nhìn ra được không phải là quan hệ bạn trai bạn gái, bởi vì Kiều Y luôn kéo cô đi hồ bơi.

Bởi vì Ngô Soái giúp Duy Y se sợi tơ hồng, Ngô Soái bị Duy Y róc xương lóc thịt mới dùng lại, bỏ qua cho hắn.

Kể từ sau khi bị Duy Y cự tuyệt Cát Phàm không xuất hiện, nhưng Duy Y biết Ngô Soái vẫn liên lạc với hắn. Bởi vì tiểu tử kia vẫn luôn chạy đến tiệm sửa xe đổi xe.

Kiều Y đã từng hẹn Duy Y đến nhà Kiều Ngự Diễm chơi, nhưng luôn bị cự tuyệt. Duy y cực kỳ sợ nhìn thấy Kiều Ngự Diễm, chỉ cần chỗ nào hắn có thể xuất hiện, cô đểu không đi, dù biết rõ rằng hắn sẽ không có ở đây.

Cho nên tính ra, cô trốn hắn đã hơn một tháng.

Đây là chủ nhật hoàn hảo, Ngô Soái đi sau Kiều Y cùng Duy Y, Tiểu Cương cũng đi bên cạnh, bốn người đi cùng nhau như ngày trước.

Ngồi trong tiệm trà sữa trước cổng trường học một hồi, Tiểu Cương cùng Kiều Y đều có người đến đón, còn lại hai người cùng dạo bước về nhà.

“Sao hôm nay bạn không đi xe?” Duy Y muốn ngồi mà xe đâu rồi, bình thường cũng đã quen hai người cùng nhau về nhà, cô ngồi đàng sau xe hắn cũng đã thành tự nhiên.

“Mình đem đi bảo dưỡng rồi!” Ngô Soái nói.

“Bảo dưỡng? Ha ha…….” Cô gặp qua bảo dưỡng xe nhỏ chứ chưa nghe qua xe đạp cũng được bảo dưỡng, Ngô Soái này đúng là chuyện gì cũng có thể làm được.

“Làm gì cười lớn như vậy, xe đạp thì không thể bảo dưỡng à?”

“Có thể có thể, chỉ cần thiếu gia muốn! Đúng rồi, có phải đưa tới chỗ Cát Phàm hay không?”

“Điều đó là đương nhiên……Mình tin vào tay nghề của Cát Phàm!” Nói đến Cát Phàm, Ngô Soái giống như ông già nhỏ than thở.

“Thế nào? Dáng dấp vốn cũng không đẹp trai, còn học ông già than thở, bạn không muốn có bạn gái sao?”

“Mình thở dài vì bạn, bạn còn nói mình? Bạn rõ là…….rõ là…….” Ngô Soái chỉ tiếc không rèn sắt thành thép được.

“Mình thế nào?”

“Cát Phàm là một người con trai tốt, sao bạn lại cự tuyệt hắn, người ta hiện giờ được rất nhiều bạn gái thích, dáng người đều rất đẹp. Toàn là những người đẹp theo đuổi Cát Phàm!” Hối hận rồi sao, nha đầu chết tiệt kia! Câu sau kia không dám nói trước mặt cô.

Ngô Soái cảm thấy Duy Y cùng Cát Phàm rất xứng đôi, nào biết Duy Y không phân biệt tốt xấu, thẳng thắn cự tuyệt người ta.

Sau đó hắn lại phát hiện cô bé con lai bám lấy Cát Phàm, nghe nói là đàn em họn lớp dưới kém Cát Phàm một tuổi. Mặc dù là đứa trẻ lớn lên ở nước ngoài, nhưng vùa thấy Cát Phàm đã dính lấy, giống như các cô gái Trung Quốc.

Đương nhiên, đổi lại là hắn cũng sẽ chọn cô gái kia. Ngô Soái lén quan sát biểu hiện của Duy Y, phát hiện cô vẫn như cũ không sao cả, xem ra Cát Phàm sẽ thất vọng rồi.

Bạn tốt nói hắn còn muốn thăm dò lòng của Duy Y, lần này được, kiểm tra xong đây chính là kết quả, Cát Phàm làm sao có thể giao phó cho hắn.

“A, thì ra gần đây không thấy hắn là do có bạn gái, khó trách!”

“Đau lòng sao?”

“Đau lòng, dĩ nhiên đau lòng chứ……ai, mình lại mất đi một người theo đuổi…….” Duy Y có chút mất mát nhưng cô biết đó không phải là vì thích mà mất mát, là sự hư vinh của cô gái bị mất đi, cô gái nào mà không như vậy. Rõ ràng nói thích mình, nhưng khi xoay người đi đã quen với một người khác.

Cô thật tâm chúc phúc Cát Phàm, bởi vì cô chung thủy với anh Trạch Vũ, đối với Cát Phàm không có cảm giác gì hơn, nay hắn có bạn gái, cô nên chúc phúc mới đúng.

“Duy Y, bạn không có lương tâm!” Ngô Soái không biết nên nói gì với cô nữa, chàng có tình mà nàng không có ý thì hắn cũng không còn biện pháp nào.

“Mắc mớ gì tới bạn, có thời gian rảnh quan tâm mình không bằng bạn quan tâm tới thành tích của bạn đi, thành tích của bạn sao lại kém như vậy, thật xấu hổ.” Lần thi trước hắn cũng làm rối tinh rối mù lên, lần thi giữa kỳ này cũng chẳng tiến bộ được bao nhiêu.

Hai người nói qua nói lại, bất tri bất giác đã đến trước cửa khu chung cư, nhưng Ngô Soái đã thành thói quen mặt dày đến nhà Duy Y ăn tối. Ai bảo chú của hắn như vậy, chú hắn buổi tối thường đưa bạn gái đi ăn cơm bỏ lại đứa cháu là hắn qua một bên.

Mẹ Duy biết buổi tối hắn không có cơm ăn nên thường để hắn tới nhà ăn cơm.

Đang ở trước cửa khu chung cư, Ngô Soái cùng Duy Y chạm mặt đối tượng mà bọn họ mới vừa bàn tới Cát Phàm cùng với bạn gái của hắn.

“Hi, chào hai người, thật là trùng hợp, không nghĩ tới lại gặp hai người ở đây!” Cát Phàm cố ý nắm tay bạn gái Phổ Thụy, hướng tới hai người chào hỏi.

“Cát phàm! Sao bạn lại ở đây? Bạn gái?” Ngô Soái giả bộ hỏi.

Duy Y liếc nhìn hắn một cái, còn chưa tới trước cửa khu chung cư, Cát Phàm vốn là không có dắt tay cô bé, vừa nhìn thấy bọn họ đi tới, liền vội vàng nắm tay người ta. Ngô Soái muốn giả bộ, còn cố ý kéo Duy Y tới trước mặt Cát Phàm cùng cô gái kia mới giả bộ thấy hai người. Nên nói Ngô Soái đần hay nói hắn không biết giả bộ đây?

Cô bé kia dáng người thật xinh đẹp, nhìn một cái cũng biết là con lai, hai mắt thật là to, miệng thật là khéo, còn có chiếc mũi cao đặc trưng của người phương tây, da cũng trắng như người nước ngoài, nhìn qua giống như con nít.

Thật không nghĩ tới Cát Phàm có duyên với nữ sinh như vậy.

Nhưng hắn đối với cô bé kia như vậy, không phải là quá đáng thương sao?

“Bạn gái mình!” Cát Phàm nhìn Duy Y, đưa tay khoác lên vai Phổ Thụy.

“Ha ha ha, bạn được đấy, có bạn gái xinh đẹp như vậy! Hôm nào giới thiệu cho mình một người nha!”

Cát Phàm không để ý tới Ngô Soái, chỉ nhìn Duy Y…….

Phổ Thụy Không nhịn được híp đôi mắt xinh đẹp nhìn Duy Y “Chào các bạn, mình là Phổ Thụy! Học cùng trường với Cát Phàm.”

“Xin chào, mình là Ngô Soái!”

“Mình là Duy Y!”

“Mình biết các bạn, Cát Phàm có kể với mình!” Phổ Thụy cũng không để ý hai người, mà quay đầu lại nói với Cát Phàm “Anh yêu, mình đi ăn bò bít tết đi, em biết một nhà hàng mới mở, bít tết bọn họ làm ăn rất ngon!”

“Ừ, vậy mình đến đó!” Cát Phàm lại nhìn Duy Y một cái, nói tạm biêt với hai ngưởi rồi đi.

“Sao lại đi nhanh như vậy? Uổng Phí mình còn…….” Ngô Soái nói được một nửa, ý thức được cái gì, không tự chủ lén nhìn Duy Y một cái, ngậm miệng lại!

“Đi thôi, bà mai! A, không ông mai! Bạn dẫn tơ hồng đi sai hướng rồi!”

Hai người rời đi, nhưng bọn họ không quay đầu lại nhìn, bởi vì Cát Phàm vẫn đứng ở chỗ xa, nhìn bọn họ rời đi.

Duy Y, bạn nói thích một người có lẽ là Ngô Soái.

Khung cảnh như vậy, không khí hòa hợp, mình không tin có người đàn ông thứ ba. Rõ ràng bạn thích Ngô Soái, cũng không muốn làm tổn thương tình cảm của Ngô Soái.

Phổ Thụy đứng bên cạnh nhìn thấy tất cả, ánh mắt thâm thúy đầy bí hiểm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.