Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Chương 82 Âm mưu



Dạ Phong vẫn lôi kéo Vân Phi Tuyết đi trong khắp mọi ngõ ngách, sau đó mới buông tay nàng ra.

“Tiểu thư người không sao chứ.” Tiểu Đào đuổi theo, thở hổn hển hỏi.

“Ta không sao, Tiểu Đào.” Vân Phi Tuyết kéo nàng, khiến nàng đứng qua một bên, sau đó nhìn hắn nói: “Dạ công tử, ngươi có chuyện gì thì nói đi.”

“Tuyết nhi, ngươi thật sự mất trí nhớ rồi sao?” Dạ Phong nhìn nàng chằm chằm, hắn thậm chí từng nghĩ, bởi vì gả vào vương phủ, có phải hay không nàng muốn làm cho hắn chết tâm.

“Dạ công tử, nếu không có mất trí nhớ, ngươi cho là Tuyết nhi ngươi yêu sẽ hạ thủ, nhẫn tâm đâm ngươi bị thương sao?” Vân Phi Tuyết nhìn hắn hỏi ngược lại, nàng hiện tại chính là muốn hắn chết tâm, nàng cũng đột nhiên nhớ tới, Vân Hạc ngày đó từng nói, mạng của hắn cùng nương đều nắm trong tay nàng.

Dạ Phong nắm tay lại thật chặt. Tuyết nhi của hắn sẽ không làm thế, cho dù là vì bảo hộ hắn, nàng cũng quyết sẽ không xuống tay thương tổn hắn.

“Mặc kệ trước kia từng xảy ra cái gì, ta đã muốn không phải Tuyết nhi ngày xưa rồi, hiện tại ta chỉ là Vương phi của Quỷ Vương, đối với ngươi không có chút trí nhớ nào.” Vân Phi Tuyết nhìn hắn, không có một tia cảm tình.

Dạ Phong nhìn thấy trong mắt nàng hoàn toàn vô tình, trong đôi mắt lạnh như băng hiện lên một tia thống khổ, Tuyết nhi của hắn thật sự thay đổi, hắn cũng nên hết hi vọng rồi.

Vân Phi Tuyết nhìn hắn một cái, sau đó nói:“Tiểu Đào, chúng ta đi thôi.”

“Chờ một chút.” Dạ Phong ở phía sau đột nhiên gọi nàng lại, nàng liền xoay người.

“Ngươi ở vương phủ có khỏe không?” Hắn vẫn là nhịn không được muốn quan tâm nàng, vô tình cũng thế, hắn vẫn là hy vọng nàng có thể khỏe mạnh.

“Ta tốt lắm, ngươi xem bộ dáng của ta giống không tốt sao?” Vân Phi Tuyết cười cười nói.

“Vậy là tốt rồi, tự mình bảo trọng.” Dạ Phong nói xong, không liếc nhìn nàng lấy một cái, xoay người rời đi.

Nhìn thân ảnh cô đơn của hắn xoay người rời đi, Vân Phi Tuyết có chút cảm thán, hắn coi như là nam nhân có tình có nghĩa, chính là tiểu thư thật sự cùng hắn không có duyên rồi.

“Tiểu Đào, chúng ta hồi phủ đi.” Nàng cũng không còn lòng nào đi nữa.

Trong thư phòng của Vương phủ.

“Vương gia, đây là những nơi Vương phi ghé qua sau khi ra ngoài, cùng với việc làm và người đã gặp.” Hắc y thị vệ hồi bẩm.

“Bổn vương đã biết, ngươi đi xuống đi.” Tiêu Nam Hiên phất tay, hắc y thị vệ lập tức rời đi, hắn cất bước đi ra thư phòng.

Về phòng rồi, buông xuống những thứ hôm nay mua qua, Vân Phi Tuyết mới phát giác bản thân có chút đói bụng.

“Tiểu Đào ngươi có đói bụng không? Chúng ta đi nấu cơm đi.” Nàng làm cái này Vương phi thật sự oan uổng, cỏn phải tự mình đi làm cơm ăn.

“Ân.” Đi nửa ngày rồi, Tiểu Đào đã sớm đói bụng, chính là tiểu thư không nói, một cái nô tỳ như nàng làm sao dám nói.

Vừa muốn đi ra cửa liền thấy Tiêu Nam Hiên bước vào.

“Ngươi hôm nay sao lại rảnh như vậy?” Vân Phi Tuyết nhìn hắn một cái, hắn hôm nay thật là kỳ quái, như thế nào đi đến phòng nàng.

“Ngươi muốn đi đâu?” Tiêu Nam Hiên nhìn bộ dáng muốn đi ra cửa của nàng hỏi.

“Nấu cơm, còn có thể đi đâu? Vương gia, ngươi sẽ không quên chứ, ngươi từng phân phó, đồ của ta cần phải tự ta chuẩn bị, ta đói bụng, ta muốn đi.” Vân Phi Tuyết nói xong, muốn đi.

“Không cần, bổn vương đã phân phó qua, về sau bữa tối của Vương phi sẽ dùng cùng bổn vương.” Tiêu Nam Hiên nói, đây chính là cấp cơ hội cho nàng tiếp cận hắn.

Nghe được hắn nói như vậy, Vân Phi Tuyết ngưng cước bộ, xoay người lại, nghi hoặc theo dõi hắn:“Tiêu Nam Hiên, ngươi hôm nay uống lộn thuốc rồi sao?” Như thế nào đột nhiên đối xử với nàng tốt như vậy? Đến mức làm cho nàng có điểm không thích ứng, không biết nên ứng đối thế nào.

“Ha ha.” Tiêu Nam Hiên đột nhiên nở nụ cười, tay kéo nàng qua, đem nàng ôm vào trong ngực nói: “Bổn vương đối tốt với ngươi không được sao?”

Vân Phi Tuyết lập tức giãy ra nói: “Mặc dù có mùi âm mưu, bất quá ta nhận, đi thôi, ta đói bụng rồi.” Nàng cũng không phải trời sinh thích ngược đãi, ngày tốt lành ai lại không nghĩ tới.

Vừa đến đại sảnh liền thấy đồ ăn đã dọn xong, Long Phi đang ngồi ở nơi đó.

“Long Phi.” Vân Phi Tuyết làm cái tiếp đón nhiệt tình.

Long Phi sửng sốt nhìn bọn họ đi vào cùng nhau, nhưng là lập tức liền che dấu, khôi phục nụ cười đầy mê hoặc:“Phi Tuyết, ngươi đã đến rồi, dùng bữa đi.”

“Hảo.” Vân Phi Tuyết không chút khách khí ngồi xuống an vị.

“Sư huynh.” Long Phi lại kêu.

“Long Phi, ngồi đi.” Tiêu Nam Hiên cũng ngồi xuống.

Vân Phi Tuyết rất nhanh liền ăn no, buông bát thỏa mãn nói:“Các ngươi từ từ dùng, ta ăn xong rồi, đi trước đây.” Không đợi bọn họ trả lời, đứng dậy liền rời đi.

“Sư huynh, ngươi………….” Long Phi vừa muốn nói chuyện, đã bị hắn xen ngang.

“Long Phi, ta biết ngươi định hỏi cái gì.” Tiêu Nam Hiên sau đó phất tay, ý bảo nha hoàn cùng hạ nhân đứng ở một bên lui xuống, sau đó lạnh lùng nói :“Lão già Vân Hạc kia cư nhiên muốn lợi dụng nữ nhân của hắn đến ám sát ta, sau đó phò tá Thái tử đăng cơ lần nữa, bất quá ta thật bội phục hắn, hắn cư nhiên có thể đem Vân Phi Tuyết huấn luyện bí ẩn như thế, thế cho nên người của ta đều không thám thính được.”

“Đã sớm biết Vân Hạc không đơn giản như vậy, nguyên lai là như thế, vậy sư huynh tính thế nào?” Long Phi sắc mặt ngưng trọng.

“Làm sao bây giờ? Đương nhiên là tương kế tựu kế, ngươi cũng biết, lão thần từng phò tá Thái tử, ta đã sớm muốn giải quyết bọn họ, chính là lúc ấy sợ bên trong triều không ổn, cho nên mới buông tha cho bọn họ, hiện tại là hắn tự mình muốn chết, vừa lúc cho ta một cái lý do mưu đồ tạo phản.” Khóe môi của Tiêu Nam Hiên tạo ra một nụ cười lạnh.

“Cho nên, sư huynh mới đột nhiên thay đổi đối xử với nàng, cố ý mê hoặc nàng, cấp nàng cơ hội sao?” Ăn ý nhiều năm, hắn ta lập tức đoán được.

“Không sai.” Hắn chính là nghĩ như vậy.

“Hảo, ta đây cũng âm thầm đi thăm dò một chút, đến lúc đó một lưới bắt gọn.” Long Phi gật đầu nói, không biết từ khi nào, hắn đều một lòng tận tụy giúp sư huynh.

Vân Phi Tuyết nằm trên giường, nhớ đến hành vi khác thường của Tiêu Nam Hiên, nàng sẽ không tin tưởng hắn đột nhiên chuyển biến tốt như vậy, đang lúc nghi hoặc, cửa đột nhiên bị đẩy ra, thấy người tới, nàng lập tức trở nên cảnh giác.

“Ngươi đến làm cái gì?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.