Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Chương 81 Động phòng hoa chúc



Edit : Sa & Phong Vũ

Beta: Phong Vũ

Khách sạn Shangri-La.

Cố Học Văn đã đứng đợi ở trước cửa khách sạn, Tống Thần Vân và một vài người nữa đứng đằng sau, nhìn sắc mặt anh âm trầm: “Học Văn. Sao cậu biết bà xã nhà cậu không đến sân bay?”

Cố Học Văn quăng ra một ánh mắt sắc lạnh, Tống Thần Vân rất ngoan ngoãn không dám nói gì thêm. Được rồi, làm sao bọn họ biết được Tả Phán Tình cũng sẽ đến quán bar đó chứ.

Từ rất xa, xe cảnh sát phóng vọt tới, một chiếc dừng lại, Cường Tử mở cửa xe bước xuống trước tiên. Cố Học Văn nhìn thấy trên người Tả Phán Tình mặc đồng phục của nhân viên vệ sinh, tuy rằng hai tay bị còng nhưng cô vẫn liều mạng giãy dụa.

Hàng lông mày nhíu lại, anh vươn tay kéo cô ra khỏi xe.

“Cố Học Văn. Anh là đồ khốn kiếp.” Tả Phán Tình gần như nghiến răng nghiến lợi nói câu này với anh: “Anh mau tháo còng ra cho tôi.”

Tống Thần Vân nhìn cô gái này, thật lợi hại, cũng biết dương đông kích tây cơ đấy, nhưng đáng tiếc cô lại gặp phải là Cố Học Văn. Nểu đổi lại là người khác, xem chừng đã chạy thoát rồi.

“Cố Học Văn, tôi bảo anh buông ra, anh có nghe thấy không?” Cô cũng đâu phải là phạm nhân, anh ta dựa vào cái gì mà đối xử với cô như vậy ?

Cố Học Văn nhìn cô, nét mặt không chút biến đổi, tay cầm chìa khóa Cường Tử đưa nhưng không tháo còng tay ngay mà lại kéo tay cô đi vào bên trong.

“Đừng.” Tả Phán Tình đứng bất động tại chỗ, trừng mắt nhìn Cố Học Văn: “Anh muốn tôi bị người ta cười chết phải không? Tôi không muốn cứ như thế này mà đi vào đấy.”

Cố Học Văn xoay người, ánh mắt hiện lên vẻ lạnh lùng rét buốt: “Đây là em tự mình chuốc lấy.”

“Anh ——”

Tả Phán Tình bướng bỉnh trừng mắt với Cố Học Văn, nhất quyết không chịu tiến thêm một bước. Cố Học Văn nắm chặt tay cô, cảm giác đau nhức truyền đến. Sau đó cứ như vậy bị Cố Học Văn kéo về phía trước.

“Cố Học Văn. Anh là đồ khốn. Tôi không muốn lấy anh. Anh có nghe thấy không? Anh buông ra. Tôi sẽ không tham dự hôn lễ. Anh nghe thấy hay không?”

Giọng nói Tả Phán Tình cũng không lớn lắm, nhưng từng câu từng chữ một đều tỏ thái độ kiên quyết. Bước chân Cố Học Văn hơi dừng lại một chút, anh quay đầu liếc mắt nhìn Tả Phán Tình một cái, giọng nói không mang chút ấm áp nào: “Muộn rồi.”

Cô bỗng im lặng, anh lại kéo cô bước về phía trước, không đi vào từ cửa chính của khách sạn, mà lại theo lối cửa sau Tả Phán Tình vừa rồi trốn đi.

Tống Thần Vân nhìn thấy hai người biến mất khỏi tầm mắt, xoay người nhìn mấy người anh em còn lại: “Hôm nay kế hoạch có chút thay đổi, các cậu không được để cho lão Nhị say, cô gái này rất lợi hại. Nhỡ đâu Học Văn say rượu, cô ấy sẽ lại trốn đi.”

“Không thành vấn đề.” Hồ Nhất Dân vỗ vỗ ngực: “Chẳng phải còn mấy anh ở đây sao? Dù thế nào cũng sẽ không để cho lão Nhị sứt mẻ gì.”

Đi, mấy anh em bừng bừng khí thế, quay vào khách sạn bắt đầu hỗ trợ.

Bước chân Cố Học Văn rất nhanh, Tả Phán Tình phải dùng tốc độ chạy chậm mới có thể theo kịp. Trở lại phòng nghỉ khi nãy, Cố Học Văn tháo chiếc còng trên tay cô ra.

Bước vào phòng, Trịnh Thất Muội vẫn còn ngồi ở chỗ cũ, áo cưới trên người đã cởi ra, có hai người đang trông chừng cô trong phòng, vừa nhìn thấy Tả Phán Tình quay lại, cô “a” lên một tiếng.

“Phán Tình?”

“Sếp.” Hai người kia gật đầu với Cố Học Văn rồi cùng rời đi. Bọn họ vừa đi khỏi, Trịnh Thất Muội liền tiến lên nắm lấy tay Tả Phán Tình: “Phán Tình, cậu không sao chứ?”

“Mình không sao.”

“Cho hai cô hai mươi phút.” Cố Học Văn không buồn nhìn Trịnh Thất Muội, buông tay Tả Phán Tình ra: “Chuẩn bị cho tốt, chờ hôn lễ bắt đầu.”

Nói xong anh bước ra ngoài, bàn tay vừa ***ng tới nắm cửa thì dừng lại một chút: “Tả Phán Tình, nếu em không chịu phối hợp, tôi không ngại trói em lôi đến lễ đường.”

“Anh ——”

Không đợi Tả Phán Tình mắng chửi thêm câu nào, Cố Học Văn đã rời đi. Bả vai cô chùng xuống, cả người đều mềm nhũn.

“Phán Tình?” Trịnh Thất Muội nhìn cô có chút lo lắng: “Cậu không sao chứ?”

“Mình không sao.” Tả Phán Tình cười: “Mình thật không ngờ, anh ta lại bắt được mình nhanh như vậy.”

“Anh ta không bị mắc lừa.” Trịnh Thất Muội nghiến răng: “Vừa rồi mình nghĩ là phải chạy lấy người, ai ngờ anh ta lại cho người giám sát mình. Căn bản anh ta không cho người ra sân bay, trực tiếp dùng hệ thống định vị vệ tinh xác định vị trí điện thoại của cậu. Lập tức cho người đuổi theo.”

“Đúng vậy. Quả thật là rất nể mặt tớ, một hơi điều động bảy tám chiếc xe cảnh sát, cứ như tớ là là tội phạm nghiêm trọng ấy?” Tả Phán Tình rút khăn giấy lau mồ hôi trên mặt.

“Cậu còn muốn trốn nữa không?” Trịnh Thất Muội đưa mắt nhìn ra ngoài cửa.

“Trốn như thế nào đây?” Tả Phán Tình lắc đầu cười khổ: “Trốn cũng không thoát được. Mình căn bản không đấu được với anh ta.”

Trịnh Thất Muội cắn môi, không biết phải nói gì.

“Không sao đâu.” Tả Phán Tình sụt sịt mũi, đè nén cảm giác muốn bật khóc: “Thất Thất, tới đây nào, giúp mình trang điểm. Mình phải thay quần áo trước đã.”

“Phán Tình?”

“Thật sự không sao mà. Chẳng phải là kết hôn sao?” Tả Phán Tình cố gắng nặn ra một khuôn mặt tươi cười: “Mình nhớ trước kia từng đọc trong một cuốn sách viết rằng: yêu bản thân mình, gả cho ai thì cũng như nhau. Yên tâm đi. Mình không sao .”

Trịnh Thất Muội thở dài, nhìn Tả Phán Tình đem cái áo cưới lúc sáng vừa cởi ra mặc lại lên người. Trịnh Thất Muội đi ra đằng sau, vén tóc cô lên, trang điểm lại từ đầu, nhìn thấy Tả Phán Tình xinh đẹp trong gương, đột nhiên vươn tay ôm lấy cô: “Phán Tình.”

“Mình không sao.” Cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy Trịnh Thất Muội, cứ như vậy đi.

Phía sau Cố Học Văn đã mở cửa, khuôn mặt lạnh lùng đứng ở đó: “Hết hai mươi phút rồi.”

Tả Phán Tình vỗ vỗ bả vai Trịnh Thất Muội, đứng lên bước về phía Cố Học Văn, vẻ mặt mang theo một tia khiêu khích: “Cố Học Văn, tôi thật sự rất hiếu kì, vừa rồi anh đã giải thích với ba mẹ hai bên như thế nào.”

Cố Học Văn không để ý tới lời khiêu khích của cô, mạnh mẽ kéo thắt lưng cô, kéo cô bước về phía hội trường hôn lễ.

Cảm giác cơ thể cô cứng ngắc, anh tiến gần cô, hơi thở nóng rực lướt qua cổ Tả Phán Tình: “Chẳng qua là tôi đã nói với ba mẹ em rằng. Em muốn một hôn lễ cả đời khó quên, cho nên tôi đã cho người giả làm cướp, bắt cóc em, rồi lại cứu em về. Vì vậy cho nên em chính là cô dâu mà tôi cướp được.”

“Cố Học Văn. Anh quả nhiên mặt dày đến trình độ không biết xấu hổ.” Lý do thái quá như vậy mà cũng bịa ra được?

Đối với lời khích bác của cô, Cố Học Văn căn bản làm ngơ. Tiếp tục đem cô bước về phía trước.

Chưa kịp tới đại sảnh, Ôn Tuyết Phượng đã nóng ruột vội vàng chạy tới. Nhìn thấy đôi trẻ, bà tức giận lườm Tả Phán Tình: “Đã lớn thế này rồi mà vẫn còn thích chơi mấy trò như vậy, hôn lễ cũng có thể đem ra đùa được sao?”

Nghe những lời trách mắng của mẹ, Tả Phán Tình chỉ cúi đầu không nói tiếng nào, Cố Học Văn khẽ cất tiếng: “Mẹ, không sao đâu mà.”

“Học Văn.” Ôn Tuyết Phượng nhìn Cố Học Văn, thật sự cảm thấy mình thật tinh mắt: “Về sau, phiền con chiếu cố Phán Tình nhiều một chút.”

“Vâng con sẽ.” Cố Học Văn dùng sức ôm lấy thắt lưng Tả Phán Tình: “Con nhất định sẽ chăm sóc em ấy thật tốt.”

“Được. Được.”

Cả người Tả Phán Tình bất động, nụ cười cứng ngắc, bị Cố Học Văn đưa tới lễ đường khách sạn đã trang hoàng đâu vào đấy.

Người dẫn chương trình đứng ở trước đài bắt đầu mời khách khứa vào bàn.

Cô quan sát thấy trên khuôn mặt người bên Cố gia không hề có một chút khác thường, ở trong lòng rất khâm phục bản lĩnh của Cố Học Văn, không một ai tò mò vì sao hôn lễ bị trì hoãn, vì sao cô dâu lại mất tích gần hai tiếng đồng hồ.

Cơ thể bị Cố Học Văn ôm sát, bàn tay to lớn mạnh mẽ vững vàng, mang theo cô đứng trước mặt Cố Thiên Sở cũng mấy vị trưởng bối.

Người dẫn chương trình cất cao giọng nói: “Nhất bái thiên địa.”

Tả Phán Tình còn chưa kịp phản ứng gì, đã bị Cố Học Văn đè phía sau lưng, ép cô phải cúi xuống.

“Nhị bái cao đường.”

Xoay người, bả vai bị Cố Học Văn ấn xuống một cái, Tả Phán Tình tức giận trừng mắt nhìn Cố Học Văn, lúc này cũng vừa đứng lên.

“Phu thê giao bái.”

” Buổi lễ kết thúc ——”

“Kính trà.”

Tả Phán Tình bị Cố Học Văn kéo tới kính trà cho Cố Thiên Sở trước tiên.

“Ông nội mời dùng trà.” Tả Phán Tình cúi đầu, đem chén trà nâng lên cao.

“Được được.” Cố Thiên Sở hôm nay vô cùng vui vẻ, lấy lễ vật hậu hĩnh đã chuẩn bị từ trước ra cho Tả Phán Tình.

“Cám ơn ông nội.”

Cố Thiên Sở vươn tay nâng Tả Phán Tình dậy: “Không cần cảm ơn. Mau chóng sinh một thằng chắt trai là ta vui rồi.”

Khuôn mặt Tả Phán Tình cứng đờ, không biết phải nói gì. Liếc mắt nhìn Cố Học Văn, anh lại tiếp tục đưa cô đi kính trà các vị trưởng bối.

Vợ chồng Cố Chí Cường, rồi tiếp đến là vợ chồng Cố Chí Cương. Còn phải kính trà anh cả Cố Học Võ. Hôm nay anh ta ăn mặc rất chỉnh chu, khẽ gật đầu với Tả Phán Tình, rồi cũng đưa cho cô một cái hộp: “Trăm năm hạnh phúc.”

“Cám ơn.” Ánh mắt Tả Phán Tình liếc qua một lượt, cũng không nhìn thấy Kiều Tâm Uyển, lúc này lại có chút ngờ vực. Cố Học Văn kết hôn, chị ta là chị dâu, cũng có thể không đến được sao?

Không đợi cô suy nghĩ kĩ càng, Cố Học Văn đã đưa cô đi về phía bên cạnh. Một cô gái ngồi trên xe lăn, bộ dáng chị ta và Cố Học Văn có vài phần tương tự, khuôn mặt lại có vài phần giống Trần Tĩnh Như.

“Đây là chị của anh Cố Học Mai.”

Tả Phán Tình trong nháy mắt liền kinh ngạc. Vì sao chị gái Cố Học Văn phải ngồi xe lăn? Trong lòng có chút khó hiểu, tâm trạng cũng thu lại rất nhanh, kính trà chị lớn.

“Đừng khách sáo như vậy.”

Giọng nói Cố Học Mai rất tự nhiên, không nhẹ nhàng như các cô gái khác, ngược lại có một cảm giác khàn khàn trung tính: “Lần trước em tới Bắc Kinh chị có việc bận, chưa tặng được quà gặp mặt cho em, cho nên nhân dịp này tặng cùng một thể.”

Trên mặt ý cười không nhiều lắm, thế nhưng ý chúc phúc trong mắt lại vô cùng chân thành, đưa cho Tả Phán Tình một cái hộp.

“Cám ơn chị.” Tả Phán Tình bất giác nhìn thoáng qua đôi chân của cô. Cố Học Văn rất kịp hợp dẫn cô đi, cô đành phải áp chế nghi vấn trong lòng.

Thời gian tiếp đó, Tả Phán Tình hoàn toàn không còn nhận ra phương hướng. Tiệc cưới bắt đầu rồi. Cô liền bị dẫn đến hết bàn này đến bàn khác bắt đầu kính rượu.

Mấy chục bàn khách, đi hết một vòng, cho dù Tả Phán Tình không uống rượu, đầu óc cũng phải choáng váng.

Nhìn Cố Học Văn uống hết ly này đến ly khác, trong lòng cô cảm thấy thật may mắn. Tốt nhất là chuốc người kia uống say mèm không còn thấy đường đi, như thế cô mới có cơ hội chạy trốn.

Tiệc cưới chấm dứt. Tả Phán Tình cùng Cố Học Văn bị đuổi về nhà của Cố Học Văn.

Mấy người bọn Tống Thần Vân lại không chịu đi: “Hôm nay không thể cứ như vậy mà cho qua. Dù sao cũng phải nháo động phòng chứ?”

“Đừng có quậy.” Cố Học Võ có khí thế đại ca nhất: “Học Văn say rồi, nháo cái gì mà nháo? Muốn tiếp tục thì đổi chỗ khác đi. Hôm nay anh mời.”

“Được.” Mấy người lúc này mới ngoan ngoãn rời đi.

Trong phòng khôi phục vẻ im lặng.

Tả Phán Tình đã mệt muốn chết, tê liệt ngồi trên chiếc sô pha không nhúc nhích. Chỉ mới nghỉ ngơi một hồi, cô lập tức nghĩ đến một việc. Đem ánh mắt chuyển về phía Cố Học Văn, anh khép hờ mắt nửa nằm bất động trên sô pha, hình như là say rồi.

“Này?” Tả Phán Tình thử gọi một câu, Cố Học Văn không nhúc nhích, cắn môi, cô cẩn thận dời qua một chút. Vươn tay lắc lắc bả vai Cố Học Văn.

“Cố Học Văn?”

Gọi hai câu, Cố Học Văn vẫn bất động như cũ, Tả Phán Tình nhẹ nhàng thở ra, nhìn lễ phục trên người mình liền xách váy, nhón chân nhẹ nhàng đi về phía cửa lớn.

Tay ***ng tới nắm cửa, nhẹ nhàng xoay một vòng. Cánh cửa liền mở ra.

Lặng lẽ mở cửa ra. Tả Phán Tình vừa bước được nửa bước, cả người đã bị ai đó kéo thật mạnh, tiếp theo cửa rầm một tiếng đóng lại.

Quay đầu, liền nhìn thấy Cố Học Văn xụ mặt đứng ở đằng sau cô.

“Anh. Anh giả vờ ngủ?”

“Em phải nói là tôi giả vờ say.” Bạn thân đúng là bạn thân. Ngoại trừ hai ly vừa mới bắt đầu là rượu, còn lại đều bị bọn họ đổi thành nước lọc.

“Anh.” Tả Phán Tình bị hù chết khiếp, tên đàn ông này vừa rồi cũng uống ít nhất mấy bình rượu, thế mà lại không say?

“Muốn trốn sao?” Cơ thể Cố Học Văn tiến về phía trước từng bước, càng lúc càng đến gần cô. Tả Phán Tình nuốt nuốt nước miếng, cảm giác một cảm giác áp bức cực kỳ lớn. Cảm giác này khiến cho cô cực kỳ khó chịu.

“Tôi không muốn gả cho anh.” Ngẩng đầu ánh mắt quật cường, cô tuyệt đối không dễ dàng chịu thua như vậy: “Anh thả tôi ra.”

“Chúng ta đã kết hôn rồi.” Cố Học Văn nói một sự thật: “Em có thể chạy tới đâu?”

“Cố Học Văn.” Tả Phán Tình rất ghét cảm giác này: “Đâu cũng được, tôi ghét anh. Tôi không muốn nhìn thấy anh. Không được sao?”

Cố Học Văn nhìn cô, ánh mắt như đang nhìn cô bé bốc đồng: “Anh đã nói, muộn mất rồi.”

“Cố Học Văn.” Cho dù là tính tình Tả Phán Tình có tốt đến mấy, nhưng đến giờ phút này cũng nhịn không được phun trào cơn giận: “Tôi thật sự không thể hiểu nổi anh. Vì sao anh muốn kết hôn với tôi? Nếu anh đã ghét tôi như vậy thì vì sao không tiếp tục đi tìm một cô gái khác? Tôi tin với năng lực của anh, nhất định sẽ có rất nhiều cô gái muốn gả cho anh, vì sao anh cứ phải dính vào tôi?”

“. . . . . .” Cố Học Văn trầm mặc.

“Cố Học Văn.” Tả Phán Tình trừng anh, vẻ mặt căm hờn: “Anh nói đi. Vì sao anh phải dính vào tôi? Không phải anh nói tôi là gà hay sao? Anh cưới một con gà để làm cái gì?”

Mấy câu nói này của bạn anh, cô làm sao cũng sẽ không quên, nhìn thấy Cố Học Văn, còn có kích động muốn quát anh, muốn cho anh hai cái tát. Mặc kệ thế nào cũng được, chỉ cần không phải gả cho anh ta.

Cố Học Văn hơi hơi nghiêng đầu, nhìn thấy vẻ uất hận trong mắt Tả Phán Tình. Ngực cô nhấp nhô dữ dội, cái áo cưới kiểu quây ngực kia càng tôn lên dáng người xinh xắn của cô. Nhìn thấy đường nét đầy đặn kia. Trong mắt anh hiện lên một tia nóng bỏng.

“Tham gia quân ngũ ba tháng, heo mẹ cũng biến thành Điêu Thuyền, huống chi là gà?”

“Cố Học Văn. Anh thật đáng ghét.” Tả Phán Tình vung tay lên, giáng một cái tát xuống mặt Cố Học Văn

“Tả Phán Tình, em thật là hung dữ.” Chẳng những thích mắng chửi lại còn thích đánh người.

“Đúng vậy. Tôi hung dữ như vậy đấy, tôi dã man vậy đó thì sao? Nếu anh cảm thấy không chịu được thì anh có thể không cưới tôi.”

Tả Phán Tình không ngại chọc giận anh để đạt được mục đích: “Tôi nói cho anh biết, tôi đời này đều như vậy, nếu anh không muốn về sau phải xấu hổ thì tốt nhất là mau chóng buông tha cho tôi. Bằng không, nhất định tôi sẽ không để cho anh yên.”

“Nghi lực không tồi.” Cố Học Văn khẽ gật đầu, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bởi vì tức giận mà đỏ lên: “Xem ra, em vẫn còn chưa thấy mệt.”

“Mệt? Cái ——” là ý gì vậy?

Không đợi Tả Phán Tình hỏi rõ ràng, Cố Học Văn đã dùng sức áp lên đôi môi của cô. Nụ hôn kia bá đạo, mang theo mười phần mười mạnh mẽ, không để cho Tả Phán Tình có cơ hội kháng cự.

Bàn tay to mạnh mẽ đỡ lấy gáy của cô, thuần thục vuốt ve cánh môi đỏ mọng của cô. Đầu lưỡi chui vào của cô trong miệng trằn trọc mút vào.

“Ưm ——” Tả Phán Tình ngây ngẩn cả người, hai tay chống đẩy trong ngực anh, theo bản năng bắt đầu phản kháng. Thế nhưng mặc kệ cô giãy dụa phản kháng như thế nào đều không thoát được Cố Học Văn.

Trên lưng bị bàn tay to của anh bế thốclên, thong thả đi vào phòng. Tả Phán Tình hai chân gần như rời khỏi mặt đất, vì tránh để mình bị ngã sấp xuống, cô đành phải choàng hai tay quanh cổ anh.

Chóp mũi phảng phất hơi thở nam tính thoảng mùi rượu của anh. Trên tay ***ng chạm đến da cổ nóng rực của anh, bàn tay chống trên ngực anh còn có thể cảm giác được trái tim anh đang đập liên hồi.

Cơ thể bị Cố Học Văn đặt ở lên giường, thân hình cao lớn theo đó đè xuống.

“Ô.” Đừng. Buông ra. Tả Phán Tình cảm giác bàn tay tham lam của anh đang hướng về phía sau người cô, bắt đầu cởi áo cưới của cô.

Da thịt từng chút từng chút một phô bày ra ngoài. Bờ ngực hoàn mỹ tròn trịa cứ như vậy hiện lên trong mắt anh. Tả Phán Tình kinh ngạc, ôm lấy ngực mình dùng sức đẩy Cố Học Văn một cái.

Cố Học Văn một tay chống người mình, con ngươi đen thẳm đảo quanh, mang theo vài phần nóng bỏng.

Nhận ra ánh mắt mắt, Tả Phán Tình lập tức kéo tấm chăn bên cạnh trùm lên người: “Không được nhìn.”

Cố Học Văn khẽ nhếch khóe môi, cười như có như không, cánh tay mạnh mẽ kéo chăn vứt sang một bên, tiện thể lại kéo áo cưới Tả Phán Tình xuống, không riêng gì ngực, lúc này cô gần như là bán nude rồi: “Cố Học Văn. Anh dừng tay.”

“Muộn rồi.” Cố Học Văn nghiêng người về phía trước, đôi môi phủ lên cổ cô, vừa mút, vừa gắm vừa cắn, để lại trên đó những dấu đỏ nhạt.

Cánh môi lướt xuống phía dưới, nụ hôn dừng ở trước ngực cô, rồi lại trượt xuống.

Bàn tay lại cởi áo ngực ra. Tả Phán Tình sợ hãi nhằm đúng lúc cao trào nhất, nhìn thấy cái đầu đen nhánh trước ngực kia thì không chút nghĩ ngợi mở miệng ngăn lại.

“Cố Học Văn. Anh dừng lại. Anh có nghe thấy hay không?”

Đối với tiếng kêu của cô, Cố Học Văn làm như mắt điếc tai ngơ, đàn ông trên toàn thế giới này trong đêm động phòng hoa chúc đều có quyền lợi đùa giỡn lưu manh. Anh không ngại sử dụng một chút quyền lợi của người chồng.

Nụ hôn dừng ở trước ngực, cảm giác mềm mại này khiến cho anh phải say mê. Làn da của cô rất đẹp, trắng nõn non mềm, giống một phiến ngọc thượng đẳng. Ngón tay hơi chai sần của Cố Học Văn xoa nhẹ lên đó, cánh môi trượt xuống, nhấm nháp vị ngọt của cô.

Áo ngực bị anh cởi ra, lộ ra hai đóa hồng mai. Ánh mắt anh càng tối lại.

Bàn tay to lần xuống phía dưới, cởi áo cưới ra, Tả Phán Tình từ tức giận biến thành sợ hãi, bởi vì dưới mỗi cái ***ng chạm của anh, cơ thể lại run rẩy. Nhìn tay anh đang phủ lên đường cong đầy đặn kia của cô một chút, cô đột nhiên nở nụ cười. Vươn tay ôm lấy cổ Cố Học Văn.

Nhẹ nhàng nâng lên, kéo đầu ấn về phía môi mình. Đối với sự chủ động của cô, trong mắt Cố Học Văn hiện lên một tia bất ngờ. Phản ứng lại nóng bỏng hơn.

Bàn tay to dao động ở phía sau lưng cô. Chiếc lưỡi linh hoạt tiến khoang miệng của cô, mút lấy từng chút ngọt ngào của cô.

Tả Phán Tình hai mắt mê ly, cánh tay mảnh khảnh chậm rãi xoa phía sau lưng Cố Học Văn, cà- vạt của anh đã sớm lộn xộn, cô vén cởi áo sơmi của anh, hai tay đưa vào trong áo sơmi của anh, lại từng chút từng chút chạm vào hai hạt đậu đỏ trước ngực anh.

Hai tròng mắt Cố Học Văn dần dần đỏ rực. Nụ hôn càng lúc càng cuồng dã. Bàn tay to lớn trượt xuống dưới, giữ lấy thắt lưng Tả Phán Tình kéo cô tiến gần chính mình, *** cứng rắn như thiết đã muốn sẵn sàng công phá thành trì. Tả Phán Tình nắm lấy tay anh đặt lên bụng mình, lướt xuống phía dưới, sau đó ——

Toàn bộ động tác của Cố Học Văn bỗng dừng lại, chống người, không thể tin được trừng mắt nhìn Tả Phán Tình đang nằm dưới thân.

“Chết tiệt. Em ——”

“Ngại quá.” Tả Phán Tình vẻ mặt luyến tiếc: “Vừa rồi quên không nói với anh. Dì cả không sớm không muộn, đúng ngày hôm nay lại đến thăm em.”

Sa: Đọc đến đây thì các nàng bít vì sao Vũ lại chống chỉ định cho các sắc nữ chưa. Hiu hiu có chú rể nào đêm tân hôn thảm như anh Văn hông.

Khổ làm chap nì xong bạn Sa và bạn Vũ xém xịt máu mũi

Hết chương 81 Chương 81: Động Phòng Hoa Chúc [2]

Tác Giả: Thiền Tâm Nguyệt

Edit : Sakuraky

Beta: Phong Vũ

“Ngại quá.” Tả Phán Tình vẻ mặt luyến tiếc: “Vừa rồi quên không nói với anh. Dì cả không sớm không muộn, đúng ngày hôm nay lại đến thăm tôi. Sau khi tôi thay áo cưới mới phát hiện ra.”

“Tả Phán Tình.” Hai mắt Cố Học Văn đỏ ngầu, nhìn vẻ mặt vô tội của cô, anh dám khẳng định chắc chắn là cô nàng này cố ý.

Sự căng cứng đang dồn nén nơi bụng dưới khiến anh chỉ muốn ôm người con gái này vào trong lòng một lần nữa hôn đến trời đất mù mịt, nhưng lại sợ bản thân mình không kiềm chế nổi, bất chấp vấn đề kia cứ như vậy mà xử lý cô.

“Thực xin lỗi.” Tả Phán Tình bĩu môi: “Vừa rồi anh gấp gáp như vậy, người ta thực sự không kịp nói.”

Hít một hơi thật sâu, hai tay anh nắm chặt thành đấm. Trừng mắt nhìn Tả Phán Tình nằm dưới thân, quần áo kéo xuống một nửa vô cùng khiêu khích mị hoặc, cô chớp chớp đôi mắt mơ màng im lặng nhìn anh. Ngực khẽ phập phồng lên xuống, còn có chiếc bụng bằng phẳng trắng nõn——

Dừng. Không được nghĩ tới nữa. Cố Học Văn lắc lắc đầu, đứng dậy nhanh chóng bỏ đi.

“Ầm,” tiếng đóng cửa vang lên, Tả Phán Tình nhẹ nhàng thở ra. Cô bước xuống giường, nhìn thấy chiếc va ly đựng hành lí lúc trước vẫn còn ở trên xe taxi nay đã được đặt ngay ngắn ở góc phòng.

Cười nhạt vài tiếng, người kia thật là lợi hại nha.

Lấy áo ngủ từ trong valy, Tả Phán Tình vào phòng tắm bắt đầu tắm rửa. Thản nhiên đem chiếc băng vệ sinh trống không ném vào trong thùng rác, khóe miệng nhếch lên một nụ cười gian xảo. Nghĩ đến vẻ mặt kinh ngạc vừa rồi của Cố Học Văn, cô kích động đến nỗi muốn ngửa mặt lên trời cười ha ha ba tiếng.

Dám đấu với tôi ư? Cũng không chịu nhìn xem tôi là ai. Cố Học Văn, ngày tháng còn rất dài. Chúng ta còn rất nhiều thời gian để chơi đùa với nhau.

Tắm xong, cả người rất thoải mái Tả Phán Tình quay trở lại phòng. Nhìn chốt khóa trên cánh cửa, cô cẩn thận tiến lên, nhẹ nhàng khóa trái cửa lại.

Lúc này mới phủi phủi tay, yên tâm leo lên giường đi ngủ.

Ngủ một mạch đến lúc nửa đêm, Tả Phán Tình bỗng cảm thấy có một hơi thở vờn quanh. Định xoay người lại phát hiện cơ thể mình không thể nhúc nhích.

Mở to mắt, nhờ ánh trăng mỏng manh bên ngoài cửa sổ chiếu vào, cô mới thấy trên giường đã có thêm một người.

“A ——” Theo bản năng thét chói tai, cơ thể lại bị người ta ngăn lại.

“Im miệng.” Cố Học Văn trừng mắt nhìn cô gái dưới thân mình, anh dội nước lạnh suốt nửa đêm, vậy mà ngọn lửa trong lòng vẫn không có cách nào tan biến đi được.

“Anh, anh vào bằng cách nào vậy?” Tả Phán Tình hoảng hốt chưa kịp bình tĩnh, cô nhớ rõ ràng là mình đã khóa cửa rồi cơ mà .

“Đây là nhà tôi.” Cố Học Văn dửng dưng cứ như câu vừa rồi thật là ngốc nghếch.

“Nhưng mà, đây là phòng của tôi.” Tả Phán Tình tuyệt đối không thể chấp nhận việc ngủ chung với Cố Học Văn trên một chiếc giường: “Anh tránh ra. Tôi muốn đi ngủ.”

Thay vì trả lời, cánh tay dài của Cố Học Văn vươn đến, đem cô kéo vào trong lòng, nhắm mắt lại ngủ.

“Cố Học Văn.” Tả Phán Tình muốn phát điên lên. Bàn tay nhỏ bé đẩy ngực anh ra, chợt phát hiện cái tên biến thái này không mặc quần áo: “Anh, anh không mặc quần áo?”

“Tôi đâu phải con gái.” Cố Học Văn nắm lấy tay cô, trong bóng đêm ánh mắt nhìn cô như có lửa: “Tả Phán Tình, nếu em không ngủ đi, có tin là mặc kệ dì cả hay mẹ cả em đến tôi cũng bất chấp tất cả mà xử em không?”

“Anh điên rồi hả?”

Cố Học Văn không hề động đậy, ánh mắt sáng quắc nhìn cô chằm chằm, cho dù là trong bóng đêm cô cũng có thể cảm nhận được.

Rụt cổ lại, dè dặt thu tay lại, miệng cũng không nói thêm câu nào nữa. Cô chỉ sợ Cố Học Văn thật sự nổi điên lên sẽ làm ra chuyện gì đó với cô.

Nhắm mắt lại, cơ thể cô vô cùng cứng ngắc, cảm giác người đàn ông bên cạnh hình như đã ngủ, cô mới nhẹ nhàng dịch sang bên cạnh một chút, bàn tay to lớn đặt trên eo khẽ xiết nhẹ như nhắc nhở cô hành động như vậy chỉ phí công mà thôi.

“.” Nhỏ giọng rủa thầm một tiếng, trong lòng Tả Phán Tình hận đến nghiến răng nghiến lợi. Thực ra giằng co cả một ngày, cô cũng đã mệt lắm rồi. Cứ nghĩ rằng mình sẽ không ngủ được, thế nhưng khi nghe thấy tiếng tim đập trầm ổn vững vàng bên tai, cô lại chậm rãi chìm vào giấc ngủ.

Khi tiếng hít thở đều đều của ai đó vang lên, đôi mắt vẫn đang nhắm nghiền của Cố Học Văn đột nhiên mở ra. Liếc nhìn cô gái trong ngực đang ngủ say, anh thấy mình quả đúng là tự chuốc khổ vào thân.

Giai nhân trong lòng, có thể nhìn có thể ôm nhưng lại không thể ăn. Chuyện này tuyệt đối là chuyện cực kỳ vô nhân đạo.

Hít một hơi sâu, hương thơm tự nhiên đặc trưng trên người Tả Phán Tình khẽ len lỏi vào chóp mũi của anh. Trong đầu lại hiện lên hương vị ngọt ngào trên cánh môi cô. Bụng lại nóng lên nữa rồi. Dừng lại. Không được nghĩ tiếp.

Cố Học Văn ép bản thân mình phải chuyển sự chú ý sang cái khác. Ba kỷ luật lớn tám điều chú ý, hành vi quân nhân thường ngày, nội quy đảng, điều lệ đảng. . .

~~~ https://sakuraky.wordpress.com ~~~

Sáng sớm, từ khi ánh mặt trời đầu tiên còn chưa chiếu vào phòng, Cố Học Văn đã thức giấc.

Ánh mắt lướt xuống dưới, Tả Phán Tình đang nép vào lòng anh, ngủ rất ngon lành.

Trái ngược với vẻ gay gắt nóng nảy ban ngày, cô ngủ ở đó, bình thản mà yên lặng. Hàng mi dài phủ một hình vòng cung trên mi mắt, sắc mặt hồng hào lại sáng bóng. Làn da vô cùng mịn màng.

Cái miệng xinh xắn khẽ cong lên, cánh môi mềm mại, dường như đang đợi người đến hái ——

Nhẹ vươn tay, long ngón tay lần theo những đường cong đó, nhẹ nhàng vuốt ve làn môi mềm, trong đầu lại hiện vị ngọt ngào khi hai đôi môi chạm nhau.

Khom mình, cúi đầu, cánh môi mỏng nhẹ nhàng phủ lên. Hơi thở mềm mại ngọt ngào lập tức bay vào mũi, ánh mắt anh lại tối sầm thêm vài phần.

“Ưm.” Tả Phán Tình đang ngủ khẽ than một tiếng, tay không ý thức quơ quơ, làn mi thanh tú hơi hơi nhíu lại, hiển nhiên là không vui khi có người quấy nhiễu mộng đẹp của cô.

Chính vì phản ứng rất tự nhiên như vậy, lại càng kích thích sự điên cuồng của Cố Học Văn, cái lưỡi ngang ngược không buông tha lại luồn vào trong miệng, dụ dỗ lưỡi của cô khiêu vũ cùng anh.

Tả Phán Tình rốt cục cũng tỉnh ngủ, mở to đôi mắt, nhìn thấy một khuôn mặt đang phóng đại trước mắt mình thì thở dốc kinh ngạc. Hai tay dùng sức đẩy ra. Cố Học Văn không đề phòng cơ thể liền nghiêng sang bên cạnh.

“Anh, anh làm cái gì vậy?” Tả Phán Tình nhìn trên người mình, áo ngủ có chút rối loạn, nhưng mà ——

“Cô Cố à.” Giọng nói của Cố Học có chút khàn khàn: “Có cần tôi nhắc lại với em, ngày hôm qua chúng ta đã kết hôn rồi chứ?”

“Tôi đương nhiên biết.” Ánh mắt Tả Phán Tình quật cường, có chút ấm ức lên tiếng: “Tôi bây giờ có chút bất tiện.”

“May mắn là em bất tiện. Nếu không tôi sẽ không chỉ đơn giản hôn em như vậy đâu.”

Cố gắng áp chế lửa nóng vì nụ hôn của cô mà bột phát. Cố Học Văn tức giận liếc cô một cái, xuống giường bước vào phòng tắm.

Tả Phán Tình làm một cái mặt quỷ với cánh cửa, định nằm xuống giường ngủ tiếp, lúc này trong bụng lại réo lên vài tiếng. Chết tiệt, ngày hôm qua cô cũng chưa ăn gì cả.

Thật là khốn khổ, đói chết mất thôi. Đấu tranh một hồi, cuối cùng đành bất đắc dĩ xuống giường. Cô bước thẳng ra ngoài.

Trong phòng bếp, Tả Phán Tình nhìn mấy thứ có trong tủ lạnh. Lấy một lọ sữa mở ra chuẩn bị uống, một cánh tay mạnh mẽ vươn đến, cướp lấy sữa trên tay cô.

“Này. Anh làm gì vậy?” Tả Phán Tình trừng mắt với Cố Học Văn đột nhiên vừa xuất hiện. Hình như anh vừa tắm xong, bên hông quấn một chiếc khăn tắm, lộ ra vòm ngực cường tráng. Trên mặt vẫn còn vương vài giọt nước.

“Bụng đói thì không được uống sữa, em không có kiến thức cơ bản hay sao?” Cố Học Văn trừng mắt nhìn cô, đem lọ sữa đặt ở trên kệ bếp rồi tìm một chiếc nồi chuẩn bị hâm nóng.

Tả Phán Tình lại vươn tay: “Buồn cười. Tôi vẫn uống sữa khi đói từ lúc còn nhỏ. Có vấn đề gì đâu?”

Còn chưa ***ng tới lọ sữa, Cố Học Văn đã nắm lấy tay cô, có chút tức giận trừng mắt nhìn cô: ” Không phải em đến cái kia à, sao có thể uống đồ lạnh được?”

“Cái kia là cái gì vậy?” Tả Phán Tình có chút khó hiểu hỏi lại, chợt nhớ ra, mặt bỗng đỏ lên, ngơ ngác nhìn Cố Học Văn đem sữa rót vào trong nồi đun nóng.

Trong lòng có một loại cảm giác không nói lên lời, cô đứng đó, nhìn ánh lửa nhảy múa, hai tay khoanh vào nhau.

“Này, ngay cả chuyện này anh cũng biết?”

Có lẽ phải kết giao với rất nhiều bạn gái mới có thể tích lũy kinh nghiệm như vậy. Trong lòng Tả Phán Tình oán thầm một hồi.

“Chị gái tôi thường xuyên đau bụng khi đến tháng.” Nhìn sữa đã vừa đủ độ ấm, Cố Học Văn tắt lửa đi. Đem sữa rót ra cốc, đặt trước mặt Tả Phán Tình: “Lâu ngày nên biết.”

“À.” Cố Học Mai? Tả Phán Tình gật gật đầu, nghĩ đến người con gái ngày hôm qua ngồi trên chiếc xe lăn: “Cố Học Văn, chị anh chị ấy ——”

Cố Học Văn căn bản không nghe cô nói gì, mà lấy nguyên liệu nấu ăn từ trong tủ lạnh ra, trứng gà, bánh mì, động tác của anh rất nhanh nhẹn. Rán trứng, nướng bánh mì, chỉ vài động tác đã làm xong một phần sandwich.

“Ăn đi.” Cố Học Văn đem một chiếc đĩa đựng sandwich đặt ở trước mặt cô.

“Cố Học Văn.” Tả Phán Tình chỉ đứng nhìn, tay vẫn không nhúc nhích: “Chuyện gì đã xảy ra với đôi chân của chị ấy vậy?”

“Ngoài ý muốn.” Cố Học Văn không muốn nhiều lời, đẩy Tả Phán Tình ra ngồi xuống bàn cơm ở bên ngoài, sau đó đem sandwich cùng sữa đặt ở trước mặt cô: “Ăn tạm đi.”

“Ngoài ý muốn như thế nào?”

Cố Học Văn nhìn cô một cái, mi tâm hơi hơi nhíu lại: “Tôi cũng không ngờ em cũng là bà tám cơ đấy?”

Quay trở lại phòng bếp làm thêm cho mình một phần, Cố Học Văn đi ra liền nhìn thấy mấy món trước mặt Tả Phán Tình một chút cũng không thay đổi.

“Cố Học Văn.” Cái miệng nhỏ nhắn của Tả Phán Tình mím lại, vẻ mặt có chút không hài lòng: “Cái này không liên quan đến nhiều chuyện? Chẳng qua tôi chỉ hiếu kì một chút. Nếu sau này gặp mặt, tôi không cẩn thận lại động chạm đến điều gì cấm kị của chị ấy, lúc đó lại xấu hổ.”

Phản ứng của Cố Học Văn là vùi đầu giải quyết xong phần sandwich trên tay, sau đó đem sữa tìm được trong tủ lạnh uống một hơi cạn sạch.

Xoay người, trực tiếp bước vào phòng.

“Keo kiệt.” Nói một chút thì chết à. Một cô gái xinh đẹp như vật mà phải ngồi xe lăn, thật đáng tiếc. Tả Phán Tình oán hận cắn một miếng sandwich, coi nó như miếng thịt trên người Cố Học Văn, tôi cắn tôi cắn tôi cắn cắn cắn.

“Ăn xong chưa?” Cố Học Văn không biết vì sao lúc sau lại đi ra. Anh khoác lên người bộ đồ rất đơn giản chỉ áo sơmi màu trắng quần dài màu đen. Một khuy áo trên cổ không đóng, thoạt nhìn đúng là vô cùng gợi cảm.

“Rồi.” Tả Phán Tình gật đầu, buông chiếc cốc đứng dậy: “Anh phải ra ngoài sao?”

“Đi thay quần áo đi, em có hai mươi phút “

“A? Đi đâu vậy?”

“Gặp ông nội và ba mẹ tôi.”

Các vị trưởng bối vì không muốn quấy nhiễu đêm tân hôn của Cố Học Văn và Tả Phán Tình, cũng hiểu thanh niên muốn có không gian của riêng mình, nên đêm hôm qua mọi người đều ở lại trong khách sạn.

“À.” Tả Phán Tình trầm mặc, kết hôn, gặp trưởng bối, sau này sẽ là người một nhà. Còn nữa ngày mốt phải lại mặt ——

Trước đây cô đã từng ảo tưởng, đối với cuộc sống hôn nhân tràn đầy mong đợi, còn lúc này tất cả đều trở thành ấn tượng vô cùng mờ nhạt.

Cô có thể dùng một chút mưu kế nho nhỏ khiến cho Cố Học Văn không chạm vào cô, nhưng cũng không thể làm cho anh cả đời không ***ng đến cô được. Càng không thể thay đổi sự thật là cô đã được gả cho Cố Học Văn.

Tâm tình có chút uể oải, có chút không cam lòng, còn có một chút mất mát cô không thể nói ra được.

“Tả Phán Tình?” Cố Học Văn nhìn cô ngẩn người, vươn tay sẽ chạm vào trán cô.

Tả Phán Tình hoảng sợ, cơ thể theo bản năng lui về phía sau: “Anh làm gì vậy?”

“Em khó chịu sao?”

“Đâu có.” Tả Phán Tình lắc đầu, thu lại suy nghĩ: “Tôi đi thay quần áo.”

Nhanh chóng quay vào phòng, lấy quần áo trong hành lý ra thay. Ánh mắt nhìn tới da thịt lộ ra trên cổ, Tả Phán Tình hơi sửng sốt một chút.

Hai vết hồng nhạt kia cực kỳ rõ ràng, đây là dấu hôn sao?

Cố Học Văn chết tiệt. Tả Phán Tình nhìn dấu hôn ngây ngốc nửa ngày, cho đến khi nghe thấy tiếng gõ cửa, cô đi đến chỗ đặt hành lý, từ trong valy tìm ra được một khăn quàng cổ bằng lụa, che đi dấu vết kia.

Mở cửa, Cố Học Văn đứng dựa trước cửa , khi nhìn thấy cô trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

Một chiếc quần màu trắng đơn giản, lại rất hợp với chiếc áo sơ mi màu cam cộc tay phá cách, nhìn cô vừa thanh thoát lại mang theo vài phần diễm lệ, như một quả cam vừa độ chín, hấp dẫn mê người.

“Xong chưa?”

“Ừ.” Tả Phán Tình gật đầu: “Đi thôi.”

Bước ra cửa, ngồi lên chiếc Hummer của Cố Học Văn, Tả Phán Tình lấy điện thoại di động ra khởi động máy, hơn mười tin nhắn gửi đến.

“Phán Tình, cậu không sao chứ? Nói cho cậu biết, nếu tên khốn nạn nào dám bắt nạt câu, tớ sẽ cho tên ấy biết tay. Hôm nay quên chưa nói, tân hôn vui vẻ.”

Tả Phán Tình nở nụ cười, Trịnh Thất Muội. Trên đời này chuyện khiến cô vui nhất là có một cô bạn tốt như vậy.

Tin nhắn tiếp theo, là của em họ gửi tới: “Chị họ yêu quý, nghe tin chị kết hôn em rất bất ngờ, kỳ thực tập của em đã kết thúc. Tháng sau em sẽ trở lại thành phố C. Đến lúc đó em sẽ đền quà cưới sau nhé. Tân hôn vui vẻ.”

Tả Phán Tình đọc những tin nhắn sau đó. Cơ bản đều là của những bạn bè không thể tới tham dự hôn lễ nhắn tới.

Trả lời từng tin nhắn một, đến khi ngẩng đầy lên thì phát hiện xe đã dừng ở ven đường. Cố Học Văn nhìn cô không chớp mắt.

“Sao vậy?”

Cố Học Văn nhìn cô: “Lại là Trịnh Thất Muội à?”

Tả Phán Tình gật đầu: “Có chuyện gì sao?”

“Xuống xe đi.” Cố Học Văn xuống xe trước, Tả Phán Tình theo sau anh vào một quán trà ven đường.

“Mua thứ này làm gì vậy?” Tả Phán Tình có chút nghi hoặc: “Anh thích uống trà sao?”

“Ông nội thích.” Cố Học Văn nói xong, gọi nhân viên cửa hàng đem đến một chiếc hộp đựng quà, thanh toán xong. Đem chiếc hộp nhét vào tay Tả Phán Tình.

“Cầm đi.”

“Sao tôi phải cầm?” Tả Phán Tình nhìn chiếc hộp trên tay anh, không phải đặt trên xe cũng được sao.

Cố Học Văn chỉ nhìn cô liếc mắt một cái, ra khỏi cửa hàng, lên xe.

“Này.” Tả Phán Tình theo sau anh bước lên xe, ôm hộp quà trên tay: “Không cần mua quà biếu cho ba mẹ anh sao?”

“Không cần.”

Lát sau, anh chuyên tâm lái xe, căn hộ của Cố Học Văn cách khách sạn cũng không xa, rẽ qua hai ba con phố là tới nơi.

Tới nơi cũng đã mười giờ sáng, Cố Thiên Sở đã dậy từ sớm. Nhìn thấy hai vợ chồng Cố Học Văn tới liền tỏ vẻ rất vui mừng.

Cố Học Văn khẽ huých vào eo Tả Phán Tình, Tả Phán Tình lúc này mới nhớ ra trên tay còn mang theo hộp quà.

Miệng mấp máy định mở lời, Cố Học Văn đã lên tiếng trước cô.

“Ông nội. Đây là chút quà nhỏ Phán Tình mua tặng ông.”

“Người đến là tốt rồi, cần gì phải quà cáp.” Cố Thiên Sở hài lòng gật đầu, nhận lấy hộp quà trên tay Tả Phán Tình: “Phán Tình, cám ơn con.”

Tả Phán Tình hơi thất thần, hộp trà này rõ ràng là Cố Học Văn mua, cô chẳng qua chỉ cầm hộ mà thôi. Ánh mắt liếc nhìn Cố Học Văn, đột nhiên hiểu ra được vì sao anh lại muốn cô cầm nó.

Thu lại tầm mắt, trong lòng có một cảm giác rất lạ lùng. Cố Học Văn, rốt cuộc anh có ý tứ gì?

“Ba, để bọn nhỏ lại đây ngồi cái đã.” Trần Tĩnh Như đã pha sẵn một ấm trà ngon, lúc sáng sớm còn gọi phục vụ khách sạn mang điểm tâm đến. Cố Thiên Sở cùng hai cha con Cố Chí Cường cũng ngồi xuống.

Tả Phán Tình đứng ở bên cạnh Cố Học Văn, đang định ngồi xuống, Trần Tĩnh Như liền kéo tay cô lại, ngồi bên cạnh bà.

“Phán Tình, đã ăn sáng chưa? Có đói bụng không?”

“Con đã ăn rồi ạ .” Tả Phán Tình có chút không được tự nhiên: “Mẹ, mọi người đã dùng bữa sáng chưa ạ?”

“Đã ăn từ sớm rồi.” Trần Tĩnh Như rất vừa lòng nhìn Tả Phán Tình: “Trước tiên ăn chút điểm tâm lót dạ đã, lát nữa chúng ta xuống dưới lầu ăn cơm.”

Tả Phán Tình chỉ cười, không biết nói gì.

Ánh mắt nhìn trong phòng, ngoại trừ Cố Thiên Sở và vợ chồng Cố Chí Cường, thì không thấy những người khác.

“Bác trai và bác gái đâu ạ?”

“Hai bác ngày hôm qua cũng khá mệt mỏi, vẫn còn đang nghỉ ngơi.” Trần Tĩnh Như cầm lấy ấm trà trên bàn rót một tách cho Tả Phán Tình, Tả Phán Tình sửng sốt một chút, nhanh chóng đưa tay.

“Mẹ. Để con.”

Rót ba chén trà cho ba vị trưởng bối, tiếp đến là Cố Học Văn, cuối cùng mới rót cho mình. Trần Tĩnh Như nhìn cô rất hài lòng, cười không ngớt, liếc mắt nhìn Cố Học Văn một cái.

“Học Văn à. Con không có ngày nghỉ, không thể đi hưởng tuần trăng mật. Thế nên hai ngày tới con hãy ở bên cạnh Phán Tình cho tốt, buổi chiều nay chúng ta sẽ quay về.”

“Dạ?” Tả Phán Tình sửng sốt một chút: “Mẹ, sao mọi người không ở thêm vài ngày nữa hẳn đi?”

“Không được.” Trần Tĩnh Như liếc mắt nhìn Cố Chí Cường: “Ba của con có việc trong quân đội. Ông nội của con ở Bắc Đô còn có người chăm sóc. Hơn nữa, người trẻ tuổi các con thích tự do. Chúng ta không muốn quấy rầy thế giới riêng của hai đứa.”

Tả Phán Tình không biết phải nói gì. Kết hôn xong cũng không phải ở chung với ba mẹ chồng, chuyện này khiến cho cô thật sự thở phào nhẹ nhõm.

Cho dù Trần Tĩnh Như và Cố Chí Cường đối xử với cô rất tốt, thế nhưng phải ở chung với họ khiến cô cảm thấy áp lực. Dù sao cuộc hôn nhân này cô cũng không biết có thể duy trì bao lâu. Đến lúc đó sẽ không biết phải giải thích như thế nào.

Mấy người ở trong phòng hàn huyên cả buổi. Đợi tới giờ ăn trưa cả nhà Cố Chí Cương cũng tới đông đủ. Chào hỏi với bác cả xong, ánh mắt cô nhìn Cố Học Võ dừng lại một chút, nhìn thoáng qua hình như anh ta nghỉ ngơi không tốt, phía dưới mắt có quâng thâm mờ nhạt.

Kiều Tâm Uyển vẫn không xuất hiện, Tả Phán Tình rất ngạc nhiên. Anh ta và Kiều Tâm Uyển chẳng phải có quan hệ hay sao.

“Học Võ à.” Trần Tĩnh Như nhìn Cố Học Võ, tựa như đang nhìn con trai mình: “Con cũng được điều đến thành phố C rồi. Về sau hai anh em các con có thể chiếu cố cho nhau ta cũng yên tâm hơn một chút.”

“Dạ vâng ạ.” Cố Học Võ khẽ gật đầu, ăn được nửa bữa cơm, Tả Phán Tình đi toilet, sau khi ra tới sảnh chờ thì bắt gặp Cố Học Võ đang gọi điện thoại ở trong góc.

Giọng nói không lớn không nhỏ, Tả Phán Tình vừa vặn nghe thất rất rõ ràng.

“Kiều Tâm Uyển, cô điên đủ chưa? Nếu như cô không muốn đến thành phố C thì cứ ở lại Bắc Đô, nếu cô dám để cho ba cô ra mặt lệnh cho tôi quay về Bắc Đô. Tôi sẽ ly hôn với cô.”

“Phải, tôi nuôi tiểu tam đấy thì sao? Cô không phục à. Cô cũng nên ra ngoài tìm một người khác đi. Tôi không quan tâm.”

Tiểu Tam? Tả Phán Tình che miệng, vẻ mặt khó tin, Cố Học Võ đột nhiên xoay người lại, lập tức nhìn thấy khuôn mặt khiếp sợ của Tả Phán Tình.

Hàng lông mày lạnh lùng nhíu lại, anh ta bước vài bước đã tới trước mặt Tả Phán Tình: “Cô nghe lén tôi gọi điện thoại?”

Hết chương 81


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.