Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Chương 52 Vô Giáo Dục



Edit : Minh mập

Beta : Phong Vũ

Tả Phán Tình chần chừ, tên khốn kiếp nào đó thật sự là không chờ cô

Cô bước lững thững trong sân, sau khi vòng vo qua hai hành lang, đầu óc cô liền quay cuồng, chỗ nào cũng giống nhau, đều có những song gỗ, sau khi đi qua đi lại, cô liền đứng im ở chỗ đó.

Tên Cố Học Văn chết tiệt kia, thật là không có tí galant nào, chờ cô một chút thì chết ai sao??

Mới định theo đường cũ mò về thì đột nhiên cô nghe thấy tiếng nói chuyện từ căn phòng gần mình nhất.

“Mệnh lệnh trong này là như thế nào? Sao anh lại không nói cho tôi biết” Một giọng nữ mang theo vẻ tức giận, giọng nói nghe thật quen tai.

“Không phải bây giờ cô đã biết rồi sao?” Giọng nói âm trầm, bình tĩnh, không mang theo cảm xúc vang lên: “Đi thôi, ăn cơm.”

“Tôi không ăn.” Giọng nữ càng gay gắt: “Tôi bị anh chọc tức đến no luôn rồi. Rõ ràng anh biết là tôi không thể rời Bắc Đô. Anh làm như vậy là có ý gì?”

“Không có ý gì cả, cô thích thì đi theo tôi tới thành phố C, nếu cô không muốn thì ở lại Bắc Đô, tôi không ép”.

“Không ép? Ý của anh là, hai chúng ta ở riêng sao? Ý của anh chính là như vậy sao? Anh muốn tránh mặt tôi sao?”

“Cô thích nghĩ thế nào thì nghĩ, tôi nói, cô có thể theo tôi rời khỏi Bắc Đô.”

Im lặng một hồi, giọng nữ sắc sảo lại vang lên.

“Cố Học Võ, anh không phải người. Tôi nói cho anh biết, anh đừng tưởng làm như vậy thì tôi sẽ đồng ý ly hôn. Tôi sẽ không ly hôn đâu, anh đừng tốn công nữa.”

Cố Học Võ! A! cái tên này, Tả phán Tình ngạc nhiên che miệng lại. Đột nhiên cô phát hiện ra mình đã nghe được chuyện không nên nghe rồi!

Lặng lẽ bước ra phía sau, chuẩn bị chạy đi thì cửa đột nhiên bật mở. Một người phụ nữ bước ra, liếc Tả Phán Tình một cái liền sững người, ‘đây không phải là người lúc cô vừa tới đã mắng cô là “Nhà quê” sao?’

Người phụ nữ xinh đẹp bước ra, trên khuôn mặt sắc sảo ấy tràn đầy vẻ tức giận, nhìn thấy Tả Phán Tình đứng đó, lại càng tức giận liếc cô một cái.

“Đúng là vô giáo dục, dám nghe lén người khác nói chuyện, không biết bố mẹ cô dạy dỗ cô như thế nào?”

“Tôi không có.” Không đợi tả Phán Tình giải thích, người phụ nữ đó đã đi lên, đưa tay đẩy Tả Phán Tình: “Cô còn dám nói không có? Thế cô đứng ở đây làm gì? Rõ ràng là nghe lén.”

Tả Phán Tình mất đà, loạng choạng bước về phía sau hai bước, thân thể ngã vào một ***g ngực ấm áp, đôi tay vững chãi đỡ lấy cô, giúp cô tránh khỏi một màn đo đất. Quay đầu, là Cố Học Văn

“Em làm gì ở đây?” Ngữ khí của Cố Học Văn có vài phần lạnh lẽo, bàn tay to nhanh chóng giữ lấy thắt lưng cô.

“Tôi, tôi bị lạc đường.” Tả Phán Tình nhìn thấy anh ta nhẹ nhàng thở hắt ra, chỉ dám ngước lên nhìn anh chứ không dám nhìn người phụ nữ phía sau mình.

“Hừ, nhà quê đúng là nhà quê. Một chút lễ phép cũng không có.” Kiều Tâm Uyển trừng mắt với cô, giọng nói không có một chút nể nang nào: “Không có việc gì làm, chạy đến góc tường nghe lén, thật không biết xấu hổ.”

“Tôi, tôi không có.” Tả Phán Tình ngẩng đầu, nhìn Cố Học Văn, không biết vì sao cô không muốn anh nghĩ mình là loại người không biết xấu hổ đó. “Tôi chỉ vừa khéo đi qua thôi.”

“Đi thôi, đi ăn cơm” Cố Học Văn không muốn đôi co, kéo tay Tả Phán Tình nhanh chóng rời đi. Kiều Tâm Uyển tức giận nhìn bọn họ.

“Sao? Muốn chạy à? Cô vẫn chưa xin lỗi tôi đâu đấy.”

Tả Phán Tình cắn môi. Người phụ nữ kia thật là đanh đá, rõ ràng là cô ta đẩy mình mà? Tôi còn chưa tính sổ với cô đâu đấy!

Trong lòng có chút không thoải mái, theo bản năng thân thể cô trong lòng Cố Học Văn có chút rụt lại. Vẻ mặt của anh không thay đổi, chỉ là trên miệng anh hình như còn vương lại một nụ cười, có vẻ như anh không muốn chuyện này kết thúc quá nhanh.

Hết chương 52


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.