Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Chương 42 Tôi cấu, tôi cấu, tôi cấu cấu cấu…



Edit: Wynnie

Beta: Phong Vũ

Không đợi Tả Phán Tình thu tay lại, Cố Học Văn đã nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, đặt lên môi hôn một cái.

Mắt sáng khẽ nhấc, sâu sắc đánh vào nội tâm cô: “Phải vậy mà.”

Cám giác ấm áp trên mu bàn tay, khiến cho nét mặt Tả Phán Tình cứng lại. Mở trừng hai mắt, tay kia đưa qua muốn gỡ tay Cố Học Văn ra.

“Đáng ghét, ba mẹ đang ở đây, anh đừng như vậy mà–”

Cúi đầu thẹn thùng, móng tay không dấu vết cắm vào mu bàn tay Cố Học Văn: “Người ta xấu hổ lắm.”

Dê xồm chết tiệt. Tôi cấu, tôi cấu, tôi cấu cấu cấu.

“Khụ khụ.” Cố Chí Cường lại không nén được giận: “Học Văn, chú ý một chút.”

Trần Tĩnh Như trong bụng vui mừng rốt cuộc cũng có người làm cho con trai bà trở lại như bình thường rồi.

“Tuyết Phượng, chị cũng đừng để ý, thẳng Học Văn này bình thường cũng không như vậy đâu, đây đều do nó thích Phán Tình nhà anh chị quá đó thôi.”

“Không sao không sao.” Ôn Tuyết Phượng hòa giải: “Thanh niên không phải đều vậy sao? Tôi thấy thời gian không còn sớm nữa. Chúng ta đi ăn cơm thôi. Chính Cương đã đặt chỗ ở nhà hàng rồi.”

“Vâng”. Trần Tĩnh Như đứng lên, nhìn tay Cố Học Văn cùng Tả Phán Tình đang nắm lấy nhau: “Học Văn, con đi xe của con chở Phán Tình nhé, người lớn chúng ta trên đường còn muốn tán gẫu một chút.”

“Dạ.” Cố Học Văn nghe lời, kéo tay Tả Phán Tình đứng lên, nhìn trên mu bàn tay có vài vết ấn của móng tay, đôi mắt âm trầm khó đoán: “Vợ chưa cưới yêu quý, chúng ta đi thôi.”

Không biết xấu hổ, ai là vợ chưa cưới của anh?

Mắt hiện lên một tia khinh thường, nhưng khóe môi Tả Phán Tình lại nhếch lên nét cười rất ngọt ngào.

“Dạ.”

Bộ dáng ân ái của hai người làm các vị trưởng bối vui vẻ, trong lòng có chung nhận định rằng hôn sự này thật tốt đẹp.

……….

Thành phố C, khách sạn Lệ Tinh.

Trong gian phòng, sau khi các vị trưởng bối đều ngồi xuống, Tả Phán Tình chủ động ngồi bên cạnh Cố Học Văn, vẻ mặt dịu dàng.

“Học Văn, anh ăn cái này đi.” Đem một miếng cá gắp vào chén Cố Học Văn: “Vừa rồi phục vụ nói cá mới bắt hôm nay, còn rất tươi đó.”

“Cám ơn.”

Cố Học Văn nhìn cô, vẻ mặt không có biểu tình gì.

“Cái này cũng vậy nè.” Tả Phán Tình lại gắp cho anh một con tôm: “Nghe nói là vận chuyển bằng đường hàng không đến, anh ăn thử đi.”

“Nhìn xem. Người ta vẫn nói con gái rất giỏi ngoại giao. Quả nhiên là như vậy.” Tả Chính Cương phía bên kia bàn tròn rất vui vẻ vì con gái cuối cùng không còn cáu kỉnh nữa, ông cứ nghĩ đây là do sau khi cô “không cẩn thận” làm Cố Học Văn bị thương nên có tâm ý bồi bổ: “Con gái lớn như vậy, nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa từng gắp đồ ăn cho tôi.”

“Ba.” Tả Phán Tình không thuận theo dẫm chân, lộ ra vẻ thẹn thùng. Dáng vẻ đó lại làm cho các trưởng bối một trận cười khẽ.

“Học Văn à.” Trần Tĩnh Như càng lúc càng vừa lòng: “Con không nên để cho một mình Phán Tình chăm sóc con, con là đàn ông, cũng phải biết chăm sóc Phán Tình có biết không?”

“Không sao ạ.” Tả Phán Tình trách móc cướp lời Cố Học Văn: “Anh ấy vẫn như vậy, con quen rồi.”

“Vậy là con không đúng rồi.” Trần Tĩnh Như bên cạnh lộ ra vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Học Văn, con không biết chăm sóc người khác như vậy, chẳng trách Phán Tình cáu gắt với con.

“Dạ.” Cố Học Văn cũng không phản bác, tay ở dưới bàn ăn đã đặt lên đùi Tả Phán Tình khẽ vuốt ve.

“Ôi–” Tả Phán Tình thu giọng thật nhỏ, ánh mắt trừng Cố Học Văn, ánh mắt thâm thúy của anh nhiễm vài phần bỡn cợt: “Sau này, anh sẽ chăm sóc em thật tốt.”

Sa: Hum nay 3 chương liền nhé, hi vọng các nàng đã bớt thòm thèm. Chương sau hai anh chị tiếp tục dương cung bạt kiếm, cam đoan với các nàng sẽ rất phấn khích, các nàng cùng đón đọc nhé.

—oOo—

Hết chương 42


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.