Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Chương 30 Làm Con Sợ Rồi Sao?



Edit: Minh mập

Beta: Sa & Phong Vũ

“Phán Tình, con cũng thật là.” Tả Chính Cương cũng không dấu nổi vui mừng: “Con có bạn trai cũng không nói cho ba biết. Nếu sớm biết con và Học Văn qua lại, ba cũng không cần phải sắp xếp buổi xem mắt hôm nay.”

“Đúng vậy.” Ôn Tuyết Phượng nhìn Tả Phán Tình nhẹ nhàng cười. Ánh mắt bà chuyển sang xem xét Cố Học Văn, ánh mắt như là mẹ vợ tương lai nhìn con rể, bà càng nhìn lại càng thấy hài lòng: “Mấy ngày trước cô có xem qua ảnh của cháu, bộ dạng rất lịch sự tuấn tú, nhưng hôm nay gặp mặt mới thấy người thật còn đẹp hơn trong ảnh nhiều, đúng là đi một ngàn dặm mới có thể tìm thấy, không thể chê vào đâu được.”

“Chị quá khen rồi!” Khuôn mặt Trần Tĩnh Như tươi như hoa nở: “Tôi thấy Phán Tình cũng rất tốt, xinh đẹp lại lễ phép, tôi chấm rồi đấy, Phán Tình nhất định phải là con dâu tôi.”

“Nếu hai đứa nhỏ đã yêu nhau, thì chúng ta mau chóng bàn chuyện hôn sự sớm một chút đi, mọi người thấy thế nào?” Tả Chính Cương vui vẻ, đi luôn vào việc chính.

“Được, được” Cố Chí Cường mang thần thái nghiêm nghị của một quân nhân, tuy rằng ông trấn tĩnh, không biểu hiện nhiều trên mặt, nhưng đáy mắt thì ánh lên ý cười: “Để tôi về nói với ông nội của Học Văn, rồi chúng ta mau chóng định ngày.”

“Cứ quyết định như vậy đi!”

Nói qua nói lại, bốn vị đại nhân thảo luận sôi nổi, Tả Phán Tình vài lần muốn mở miệng đều bị các vị trưởng bối ngăn lại. Cô đành rối rắm ngồi nghe ba mẹ hai bên bàn luận nhiệt tình, rốt cuộc nghe đến hai chữ định ngày mới giật mình tỉnh lại.

“Định, định ngày? Định ngày gì vậy ạ?” Không phải mọi người đều nghĩ cô muốn như vậy chứ?

“Con bé này có phải vui quá rồi không. Định ngày đương nhiên là ngày kết hôn của con và Học Văn rồi.” Ôn Tuyết Phượng nghĩ Tả Phán Tình đang quá đỗi vui mừng: “Xem ngày sớm một chút, năm sau là mẹ có thể được lên chức làm bà ngoại rồi.”

“Khụ, khụ..” Tả Phán Tình bị sặc nước miếng, ánh mắt đảo qua hai vị đại nhân đang ngồi đối diện, Cố Chí Cường – trên người khoác bộ quân phục, ngũ quan của Cố Học Văn có vài phần giống ông.

Lại nhìn Cố Học Văn, lúc này anh ta còn ra vẻ trấn tĩnh được, hay thật đấy! Tả Phán Tình giật mình, nếu cô còn không nhận ra thì quả là ngu ngốc

“Chú, dì hai người là ba mẹ của Học Văn ạ?” Tả Phán Tình cảm giác trên đầu mình đang có một đám quạ đen bay qua.

Tả Phán Tình đột ngột lên tiếng, khiến cho Trần Tĩnh Như cùng Cố Chí Cường đối mặt nhìn nhau, Trần Tĩnh Như kéo tay Tả Phán Tình.

“Sao vậy? Làm con sợ rồi sao? Con đừng lo lắng, mọi người trong nhà đều rất tốt bụng, cũng rất dễ chung sống.”

“Dạ không, cháu…” bây giờ cô mới phát hiện, mình đã làm ra một chuyện ngu ngốc đến cỡ nào. Ánh mắt cô liếc về phía Cố Học Văn, thấy anh ta ngồi ở vị trí ngoài cùng kia từ đấu đến cuối không hé răng một lời, làm như chuyện này không liên quan gì đến anh ta vậy.

Anh, anh ta, anh ta, có ý gì đây? Anh ta đã sớm biết đối tượng xem mắt là cô nên mới cố ý chạy ra ngoài toilet chặn mình.

Tả Phán Tình chỉ thấy trong đầu mình như đang diễn ra một trận quần ma loạn vũ (rối tung beng), tức không để đâu cho hết cô đứng bật dậy chỉ tay vào Cố Học Văn.

“Anh, anh, anh cố ý đúng không? Anh đã biết trước rồi có phải không? Có phải không hả?”

Giọng của cô có phần kích động, khiến cho cha mẹ hai bên đều giật mình, nhìn nhau ngơ ngác, Cố Học Văn nhìn cô trầm mặc, khi anh cùng cô bước vào phòng anh mới biết được người hôm nay anh xem mắt lại chính là cô.

Cô không để cho anh nói tiếng nào, liền kéo tay anh đến trước mặt ba mẹ nói anh là bạn trai cô, khiến anh và ba mẹ đều bị cô làm cho giật mình.

Anh lập tức hiểu ra ý đồ của cô muốn dùng anh làm bia đỡ đạn. Trong lòng lại dấy lên một cảm xúc khó tả, không biết gọi tên nó là gì.

Nhìn thấy cô phát hiện mình là người cùng cô xem mắt, đến bây giờ tinh thần anh mới khôi phục lại, Cố Học Văn im lặng, chỉ nhìn cô nhướn nhướn mày. Ánh mắt anh ra hiệu với cô:

“Là tự cô kéo tôi vào mà”.

—oOo—

Hết chương 30


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.