Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Chương 28 Anh Ấy Là Bạn Trai Của Con



Edit: Wynnie

Beta: Sa & Phong Vũ

“Ư ư ư ư.” Miệng Tả Phán Tình bị bịt lại kêu không thành tiếng, trong lòng quýnh lên, cô nhấch chân đá vào giữa hai chân Cố Học Văn.

Cố Học Văn nghiêng người qua né, tránh được đòn tấn công của cô, bàn tay khẽ nới lỏng: “Đừng kêu. Điện thoại của cô còn dùng được.”

Hai nhân viên phục vụ đã đi tới trước mặt bọn họ.

“Tiên sinh, ngài–” hai nhân viên phục vụ vừa định nói gì đó, ánh mắt Cố Học Văn lạnh lùng quét qua, hai người kia liền rụt cổ, liếc nhìn nhau rồi bỏ chạy lấy người.

“Anh, cái tên khốn này. Các người đừng đi mà, báo cảnh sát giúp tôi với. Để cảnh sát bắt hắn lại.” Tả Phán Tình quát xong, lại nhớ tới người đàn ông này cũng là cảnh sát. Oán hận trong lòng càng sâu thêm: “Khốn kiếp.”

Phục vụ đi rồi, Cố Học Văn lui ra sau một bước. Tả Phán Tình cũng không dễ dàng bỏ qua như vậy, vươn tay lần nữa, bám chặt hơn vào tay anh.

“Tôi cho anh biết, điện thoại của tôi cho dù vẫn còn dùng được, anh cũng đừng hòng bỏ đi.

Anh là tên khốn . Anh bắt tôi, giam giữ tôi. Hại tôi chịu đau đớn mấy ngày, tôi nói rồi, nếu để cho tôi gặp lại anh, nhất định tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua.”

“Buông tay.” Cố Học Văn không muốn so đo với phụ nữ, tính đẩy tay cô ra, nhưng lại xem thường trình độ ngang tàng của Tả Phán Tình, tay cô càng bám chặt hơn,khư khư ôm lấy tay anh không chịu buông. “Mơ đi. Tôi còn lâu mới buông. Tôi cho anh biết, chuyện này tôi

nhất định không để yên, tôi quyết không bỏ qua.”

“Buông tay.” Giọng Cố Học Văn lạnh thêm vài phần: “Tôi nói cô buông tay cô có nghe không?”

“Tôi không buông.” Vẻ mặt Tả Phán Tình kiến quyết: “Hôm nay tôi phải tính sổ rõ ràng với anh.”

“Đủ rồi.” Cố Học Văn khẽ gầm lên, nhìn thấy hai nhân viên phục vụ vừa rồi quay đầu lại, dường như thật sự muốn báo cảnh sát,nhíu mày: “Tôi đền điện thoại cho cô là được chứ gì?

Cô buông ra.”

“Ơ hay. Anh muốn đền,thì tôi phải lấy sao? Tả Phán Tình cười lạnh: “Hiện tại tôi lại không muốn anh đền điện thoại nữa. Tôi muốn anh dùng cách khác bồi thường cho tôi.”

“…..”

Không đợi Cố Học Văn kịp phản ứng,Tả Phán Tình liền túm lấy tay anh đi về phía gian phòng: “Nói cho anh biết, mặc kệ tôi nói cái gì, anh cũng không được nói bất cứ câu nào,nghe rõ chưa?”

Cô tính rồi, nếu phải kết giao cùng người thô kệch trong quân ngũ do cha mẹ sắp đặt, chi bằng cô dàn xếp trước. Tuy rằng tên Cố Học Văn này nhân phẩm không ra làm sao cả, nhưng ngoại hình cũng tạm coi được. Lợi dụng anh ta một chút cũng không sao.

“Nếu cô còn không buông,tôi sẽ ra tay đó.” Cố Học Văn làm sao có thể để cô gái này quấy rối cơ chứ? Muốn khống chế cô, thật ra rất đơn giản.

“Anh đánh tôi đi, anh đánh đi…” Tả Phán Tình quay sang trừng mắt, liếc anh một cái: “Nếu anh dám động thủ, tôi lại kêu lên là anh sàm sỡ. Sẽ khiếu nại lên cấp trên của anh, đại náo thành phố C, đến lúc đó xem anh xử lý như thế nào.”

Cố Học Văn trầm mặc,thực ra có thể dể dàng vung tay cô ra, thế nhưng lúc này cô đang đứng rất gần anh, mùi hương thoang thoảng ngửi được ở phòng thẩm tra ngày đó lại lần nữa mãnh liệt bay vào mũi.

Nhẹ nhàng,không phải mùi nước hoa, nhưng ngửi vào khiến anh cảm thấy rất dễ chịu.

Gần như vậy, nhìn nghiêng mặt cô vẫn có chút tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo chút đắc ý. Ánh mắt cô rất sáng, lúc này lại lóe chút hào quang. Tia sáng ấy làm cho Cố Học Văn không thể nào đẩy Tả Phán Tình ra được.

Anh không biết cô muốn anh làm gì, mãi đến khi đi tới phòng trà lúc nãy mẹ vào, trong

mắt Cố Học Văn hiện lên chút kinh ngạc. Muốn nói gì lại thôi, nhìn Tả Phán Tình đẩy cửa phòng, kéo anh vào trong.

Trong phòng,bốn người lớn đang nhắc những chuyện lúc còn trẻ, trò chuyện rất vui vẻ. Đột nhiên thấy hai người xuất hiện, câu chuyện ngừng lại ,ánh mắt đều tập trung nhìn sang.

Tả Phán Tình cũng không nhìn hai người lớn khác, chỉ kéo Cố Học Văn đến bên cạnh ba mẹ của mình, vẻ mặt hoan hỉ.

“Ba, mẹ. Con nói với hai người, mặc kệ hai người sắp xếp cho con xem mặt với ai, con cũng không đồng ý. Bởi vì con đã có bạn trai, chính là anh ấy. Anh ấy là bạn trai con, Cố Học Văn.”

“…”

“…”

“…”

“…”

—oOo—

Hết chương 28


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.