Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Chương 21 Không được nộp tiền bảo lãnh



Edit: Minh mập

Beta: Phong Vũ

Cố Học Văn vùi mình trong văn phòng chuyên tâm xử lí văn kiện, công việc của anh vừa nhiều lại vừa chẳng nhẹ nhàng gì. Thời gian cứ thế trôi qua, chớp mắt một cái đã đến giờ tan tầm. Cửa bị gõ hai tiếng, sau đó là Cường Tử ló đầu vào nhìn quanh phòng.

Cậu ta cẩn thận nhìn nét mặt anh rồi mới nói: “Sếp”

“Có việc gì?”

Cường Tử đi vào, trên tay là một xấp tài liệu. Đặt xấp giấy lên bàn Cố Học Văn, cậu ta nói:

“Sếp, đây là biên bản thẩm tra. Mấy tên đàn ông bị bắt ở ktv đã mời luật sư tới, nói là có người nộp tiền bảo lãnh cho bọn họ.”

Cái tên họ Hứa kia ở thành C cũng có chút địa vị, là hắn gọi luật sư tới yêu cầu được nộp tiền bảo lãnh.

“Nộp tiền bảo lãnh?” Cố Học Văn dừng bút một chút: “Không cho nộp tiền bảo lãnh, giam mấy người đó 15 ngày.”

“Nửa tháng?” Cường Tử sửng sốt, nhưng theo như luật quy định thì nộp tiền bảo lãnh là có thể tại ngoại: “Sao lại không được nộp tiền bảo lãnh ạ?”

“Cưỡng bức không thành hoặc là mua bán dâm” giọng Cố Học Văn lãnh khốc: “Tùy tiện lấy một cái làm lý do là được rồi”

“Hở?” Cường Tử còn đang thắc mắc, chợt trong đầu hiện ra cảnh vừa nãy, hay là: “Sếp, sếp biết cô gái kia sao? Cô ấy là bạn sếp hay là hai người…”

Mắt Cố Học Văn lạnh băng đảo qua người Cường Tử, Cường Tử liền đem nửa câu còn lại nuốt vào bụng, dù có tò mò đến chết đi được, cậu ta cũng không dám mở miệng ra hỏi (minhmap: a Cường, lá gan của a có vẻ to nhỉ?????)

Cười gượng hai tiếng, cậu ta nhẹ nhàng đi ra. Xoay người chạy thật nhanh, vốn còn muốn nhắc nhở Cố Học Văn, cô gái kia còn đang bị thẩm vấn, mà hình như sếp không muốn nhắc đến cô ta, aizz xem ra là mình nhiều chuyện rồi.

Cường Tử đi rồi, cả văn phòng lại chìm trong sự yên ắng vốn có. Cố Học Văn xoa xoa mi tâm, ngả người dựa vào ghế. Tuy rắng anh bắt được ba tên, nhưng bản thân anh cũng biết kẻ đứng sau ba tên đó là ai – mà tên đó đến giờ vẫn chưa có động tĩnh gì.

Bị tịch thu 5kg hàng trắng, với tên đó mà nói không phải là một tổn thất nhỏ, nhưng mà sao hắn vẫn bình chân như vại. Cố Học Văn thật sự nóng lòng muốn bắt được tên cầm đầu này.

Tiếp tục cúi đầu chuyên tâm làm việc, đợi đến khi Cố Học Văn ngẫng đầu lên lần nữa thì trời đã tối. Xoay xoay cái cổ đã cứng ngắc, đứng lên làm vài động tác thể dục cho giãn gân cốt, liếc đồng hồ thấy đã 10h, chẳng trách anh lại cảm thấy đói.

Cầm lấy áo khoác trên ghế, đứng dậy rời đi.

Lên xe, vừa mới lái ra khỏi cổng sở cảnh sát, anh đột nhiên nhớ tới một việc. Xe chậm lại một thoáng rồi lại vút đi.

Tả Phán Tình ghé vào bàn, cô đang muốn la hét, muốn đánh người, thậm chí còn muốn ném bom khủng bố cái cục an ninh này, aizo, thật đáng tiếc giấc mơ chỉ là giấc mơ (minhmap: kekekeke), hiện giờ cô đang bị trói chặt trên ghế, động còn chẳng động được chứ đừng nói đến ném bom.

Kêu nửa ngày cũng chẳng ai thèm liếc lấy một cái, cổ họng cô đau rát, cả người cô đều nhức nhối, giọng nói thì khàn cả đi, đúng là ép người quá đáng mà.

Cô điên mất thôi, cô quyết định nếu mà cô thoát được ra ngoài thì ngày nào cô cũng đến cục an ninh kiện cái sở cảnh sát này. Đúng là một đám người xấu xa, không chịu điều tra kĩ càng mà đã giam giữ người, thật là tức chết mà.

Nheo mắt nhìn không gian tối đen trước mặt mình, cô lại bắt đầu nguyền rủa cái tên bắt cô đến sở cảnh sát, đúng là đồ lưu manh giả danh tri thức. (minhmap: chị à sao lại nói a thía!!!!)

Phạm nhân cũng là người mà, cũng cần ăn uống chứ, nhốt cô cả ngày, một miếng cơm cũng chưa được ăn, một miếng nước cũng chưa được uống L. Tối rồi mà mấy người đó chẳng nói chẳng rằng, đem cô nhốt vào đây. Cô cảm thấy vừa mệt, vừa đói, vừa khát. Miệng đau, thân thể cũng đau, cái phòng này lại chẳng có một tí ánh sáng nào.

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, Tả Phán Tình bật dậy, đập xuống bàn: “Thả tôi ra, các người là đồ xấu xa, thả tôi ra ngoài, các người bắt người vô cớ, thả tôi ra….”

Cửa mở ra, đèn trên đầu vụt sáng, ánh sáng bất ngờ chiếu vào làm cho Tả Phán Tình lóa cả mắt…

Sa: Hum nay chủ nhật các tình yêu có vui vẻ không? bạn Sa thì mệt gần chết, vốn định đăng chương này từ sớm nhưng hôm nay nhà phun thuốc muỗi, muỗi thì chưa thấy con nào die mà bạn đã bị phê thuốc nằm bẹp dí trên giường rùi.

—oOo—

Hết chương 21


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.