Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Chương 12 Cô Bị Sa Thải Rồi



Edit: Na

Beta: Phong Vũ

Lý Mỹ Bình đứng đó, ánh mắt đảo qua hai người đang đứng trong phòng. Bộ dạng cô ta tuy xinh đẹp nhưng có phần nham hiểm.

“Các người đang làm gì vậy?”

Chương Kiến Nguyên thấy Lý Mỹ Bình đi vào, rất nhanh liền buông tay. Đi tới trước mặt Lý Mý Bình chỉ vào Tả Phán Tình.

“Mỹ Bình! Em đến thật đúng lúc. Cô ta chỉ là một trợ lí thiết kế, vì muốn làm thiết kế chính thức mà quyến rũ anh.”

“Có chuyện đó sao?” Lý Mý Bình vừa rồi thấy rõ ràng hai tay Chương Kiến Nguyên ôm lưng Tả Phán Tình, còn tay Tả Phán Tình để trước ngực hắn.

“Đúng vậy! Đúng vậy!” Chương Kiến Nguyên một mực khẳng định, nói tiếp: “Mỹ Bình, người anh yêu nhất là em, anh tuyệt đối không bao giờ làm chuyện có lỗi với em, em phải tin anh chứ.”

Lý Mý Bình không nhìn hắn, ánh mắt chuyển đến Tả Phán Tình thầm đánh giá, cũng không tệ lắm, là một phụ nữ xinh đẹp. Vẻ mặt cô ta lạnh lùng, đột nhiên cô ta bước lên một bước, giơ tay tát vào má trái Tả Phán Tình.

Tả Phán Tình ôm mặt, trừng mắt nhìn lại cô ta: “Cô dựa vào cái gì mà đánh tôi?”

“Dựa vào cái gì?” Lý Mỹ Bình hừ lạnh một tiếng: “Dựa vào chuyện cô dụ dỗ người đàn ông của tôi.”

“Tôi không có.” Tả Phán Tình căm hận nhìn Chương Kiến Nguyên: “Loại đàn ông hèn hạ này, chỉ có cô mới yêu thôi, tôi chả thèm dụ dỗ anh ta.”

Câu này vừa nói ra, vẻ mặt Chương Kiến Nguyên và Lý Mỹ Bình liền biến sắc, nhất là Chương Kiến Nguyên: “Mỹ Bình, em phải tin tưởng anh. Cô ta vì không được anh để ý nên cố ý ở trước mặt em chia cắt tình cảm của chúng ta. Em ngàn vạn lần đừng mắc mưu của cô ta. Người anh yêu nhất là em, em phải tin tưởng anh.”

“Em đương nhiên tin tưởng anh.” Sáng sớm hôm nay lúc cô ta và Chương Kiến Nguyên tay trong tay bước vào công ty đã có người xì xào bàn tán. Lý Mỹ Bình không bao giờ cho phép chuyện như thế này xảy ra.

“Cô, bị sa thải!”

“Cái gì?” Tả Phán Tình trợn mắt nhìn đôi cẩu nam nữ: “Tôi làm sai chuyện gì? Cô có quyền gì mà đuổi việc tôi?”

Cô còn muốn ở lại công ty này xem Chương Kiến Nguyên rốt cuộc sẽ như thế nào, sao cô cứ như thế này mà ra khỏi công ty được?

“Cô dụ dỗ cấp trên, tôi đương nhiên có quyền đuổi việc cô.” Lý Mỹ Bình chỉ tay ra cửa: “Bây giờ thì cút ra ngoài mau, tôi không muốn nhìn thấy cô.” Cô ta không cho phép người phụ nữ có khả năng uy hiếp tình cảm của mình ở lại công ty.

“Cô…” Tả Phán Tình hít sâu, cố gắng nén giận để không chửi đôi cẩu nam nữ đang đứng trước mặt này, cô xoay người bước ra ngoài. Nghỉ việc thì nghỉ việc, dù sao cô cũng không muốn ở lại nơi này.

Chương Kiến Nguyên nhìn Tả Phán Tình bước ra khỏi cửa thì đột nhiên chặn cô lại. Hành động của hắn cũng khiến Lí Mỹ Bình khó hiểu, đang định mở miệng hỏi thì Chương Kiến Nguyên đã nói trước.

“Tả Phán Tình, cô đi thì đi nhưng không được phép mang theo bất kỳ giấy tờ gì của công ty, kể cả tài liệu trong máy tính của cô. Tất cả đều là tài sản của công ty.”

Cuối tuần trước hình như hắn đã thấy bản thảo thiết kế của Tả Phán Tình trong ngăn kéo của cô. Bây giờ sao hắn có thể để cô mang theo những thứ đó đi được chứ?

“Chương Kiến Nguyên, anh còn chút liêm sỉ nào không?” Tả Phán Tình bị chọc tức điên lên, bản thiết kế này là của cô, dựa vào cái gì mà không cho cô mang đi?

Tả Phán Tình tức giận tới nghẹt thở. Lý Mỹ Bình nhìn cô cùng Chương Kiến Nguyên tranh luận phải trái. Trước giờ cô ta cũng chưa bao giờ để Tả Phán Tình trong mắt nên trực tiếp gọi bảo vệ kéo cô ra khỏi công ty.

Cứ như vậy, cầm ba tháng tiền lương thôi việc, Tả Phán Tình bước khỏi trang sức Lí thị đã gắn bó hai năm.

—oO0—

Hết chương 12


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.