Trang chủ

Chồng Yêu Là Quỷ

Chương 230-5



Cũng may Đường Đũng cũng đi theo chúng tôi về kí túc, canh giữ bên cạnh chúng tôi. Xác thực mà nói là canh giữ bên cạnh tôi, tôi vốn không muốn nói chuyện nhiều với anh ta nhưng hiểu viết về hồn tích lại quá ít, thừa lúc Tô Mộc ngủ tôi liền hỏi Đường Dũng về cấp bậc của hồn tích.

Dựa theo truyền thuyết về Chung Quỳ, Diêm Vương gặp mặt còn phải nể ba phần, như vậy thì thực lực của Chung Quỳ hẳn cùng với Diêm Vương không chênh lệch lắm, cũng phải là cấp bậc quỷ vương. Trong trường học mới nuôi thành hồn tích hẳn sẽ không lợi hại như vậy, có lẽ cũng chỉ là cấp bậc lệ quỷ, như vậy thì cũng không chênh lệch với Tô Mộc nhiều, nếu như thật sự gặp hồn tích thì có phải cũng đánh ngang tay.

Đường Dũng nghe tôi phân tích liền bật cười một cái, đưa tay xoa đầu tôi: “Dương Dương ngốc nghếch của anh, cấp bậc của hồn tích không phải giống như vậy, mà giống như người sống thấy quỷ. Cho dù là quỷ vừa mới sinh đã có thể khiến con người sợ tè ra quần, quỷ sợ hồn tích so với người sợ quỷ còn gấp trăm lần. Loại sợ đó phát ra từ nội tâm, cũng chỉ Tô Mộc là lệ quỷ mới dám nói ra hai tiếng hồn tích, nếu quỷ thông thường nghe tới chữ ‘tích’ thì trong lòng đã thấy run lên ba lần.”

“Hả? Vậy tình cảnh Tô Mộc bây giờ không phải rất nguy hiểm sao? Nếu Tô Mộc sợ hồn tích như vậy, hồn tích đối với con người không có ác ý, vậy tại sao anh ấy còn bảo tôi không được rời anh ấy nửa bước? Rồi tại sao anh lại biết có người ở chỗ này nuôi hồn tích?” Tôi thấy mù mờ trong đầu, làm sao cũng không nghĩ ra.

Đường Dũng thấy tôi hỏi liên tiếp nhiều vấn đề như vậy liền toét miệng cười một tiếng lộ ra hàm răng trắng sáng rất bắt mắt: “Dương Dương, em hỏi hơi nhiều rồi. Em cũng biết Long Phù bọn anh sẽ tính phí khi giải đáp cho mọi người, những câu trả lời này anh đều có thể giải đáp cho em nhưng em cũng không thể để anh trả lời không công đi, làm sao cũng phải có chút gì đó…”

Vừa nói Đường Dũng đã cười hề hề lại gần, nói: “Dương Dương tốt bụng của anh, em đồng ý với anh một chuyện, hai mươi ngày nữa em cùng anh đi Thái Lan đón tiểu tử thối Diệu Diệu kia về. Anh bỏ mặc nó ngây ngốc ở Thái Lan hai mươi ngày, đến lúc đó trở về nhất định nó sẽ không vui, chỉ cần em nguyện ý cùng anh đi Thái Lan, coi như là tiện thể đi du lịch thì anh sẽ đem toàn bộ những gì anh biết nói cho em.”

Đi Thái Lan?

Tôi theo bản năng đưa mắt nhìn Tô Mộc một cái, đi Thái Lan đón Diệu Diệu tất nhiên tôi không có ý kiến gì, nhưng cái này cũng cần phải có sự đồng ý của Tô Mộc. Huống chi bây giờ anh ấy gặp phải hồn tích, tình hình lại nguy cấp thế nào còn chưa rõ, tôi sao dám tùy tiện đồng ý với Đường Dũng, liền nói: “Cùng anh đi Thái Lan cũng không phải không thể, nhưng để tôi đi xa một chuyến mà anh chỉ phải mở miệng trả lời mấy vấn đề đơn giản như vậy sao? Dù sao Tô Mộc đang gặp nguy hiểm nên tôi sẽ không đi đâu cả, nếu anh thật sự muốn tôi cùng với anh đi Thái Lan thì phải nghĩ biện pháp giải quyết chuyện hồn tích, đảm bảo Tô Mộc bình an vô sự.”

Tôi vừa nói xong thì Đường Dũng lườm tôi một cái, bĩu môi cái: “Dương Dương, em đi theo Tô Mộc học xấu, mới một tháng không gặp đã biết trả giá. Được, chuyện hồn tích này anh sẽ giúp Tô Đoàn cùng nhau giải quyết, em liền sớm chuẩn bị visa, đến lúc đó đi với anh một chuyến.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.