Trang chủ
Chồng Yêu Là Quỷ

Chương 203

“U a! Lạc Dương quả thật là nơi đầm rồng hang hổ, ngay cả lang yêu cũng xuất hiện. Dương Dương! Lang yêu kia không phải là tìm ngươi chứ?” Giao tiên híp mắt cười một tiếng, nó mới nuốt yêu hạch của hồ yêu, mặc dù vẫn chưa tiêu hóa hoàn toàn nhưng bây giờ yêu khí đã tăng vọt, toàn thân dâng trào chiến ý, nghe bên ngoài có lang yêu không chỉ không sợ mà thậm chí còn có chút hưng phấn.

Tôi gật đầu một cái, sau đó suy nghĩ một chút lại lắc đầu: “Cũng không biết có phải không, bây giờ có khi lang yêu là tìm tới ông. Ngày hôm nay khichúng tôi muốn mua bút lông sói vô tình bị lộ ra Ngọc Tắc, lúc ấy hắn muốn cả bộ, thậm chí còn muốn động tay chân. Nhưng không biết vì sao hắn lại đổi ý dùng bút lông sói đổi lấy tám viên Ngọc Tắc khác, cho chúng tôi mang về viên Ngọc Tắc chứa hồ yêu. Bây giờ lang yêu đuổi tới nhất định là muốn cướp hồ yêu trong Ngọc Tắc!”

Lúc đang nói thì Tô Đoàn đã đập cửa hai cái rôi xông vào, khẩn trương nhìn tôi: “Bà Hai, lang yêu đuổi tới, ông Hai hiện đang bế quan không thể nghênh chiến, bây giờ cháu liều mạng đưa bà chạy trốn!”

Nói xong cậu ấy nắm lấy cổ tay tôi định xông ra ngoài.

Nhưng cậu ấy vừa mở cửa thì hành lang đã xông tới một mùi chó nồng nặc, hai con sói khổng lồ không biết từ khi nào xuất hiện trong hành lang, đầu bọn chúng thậm chí còn lớn hơn hồ yêu, đôi mắt tam giác hung ác hiện lên màu xanh, nhe nanh gầm gừ nhìn chúng tôi, khóe miệng còn chảy ra nhớt rãi sền sệt.

Tôi cũng bị dọa sợ không nhẹ, thật khó có thể tưởng tượng hai con sói to lớn kia có quan hệ thế nào với ông già kia.

“Dương Dương, lui về sau! Ông nội Giao tiên đây đang buồn rầu vì một bụng đầy yêu khí còn không có cách nào tiêu hóa, bọn chúng từ đâu lại đưa tới cửa, chờ ông đây lột da chó sói làm áo khoác cho Dương Dương của ta!” Giao tiên vọt tới đứng chắn trước mặt tôi cùng Tô Đoàn, sau đó người nó biến to ra gấp mấy lần khiến hành lang hết sức chật chội.

Hai con sói khổng lồ kia hiển nhiên không nghĩ tới ở đây còn có xà yêu thất hạch, thấy Giao tiên thì lông toàn thân bọn chúng dựng đứng lên, đối với Giao tiên nhe nanh gầm gừ nhưng đuôi của bọn chúng không tự chủ cong lên.

Tôi từ bé đã từng nuôi chó, khi chó sợ lỗ tai sẽ hơi lui về sau, cái đuôi cũng cong lên. Chó sói mặc dù không phải là chó nhà nhưng cũng là họ hàng thân cận, rất nhiều phản ứng sinh lý giống với nhau.

Tôi liền nhanh trí nói to với Giao tiên: “Giao tiên, ông vừa mới nuốt bốn viên yêu hạch của hồ yêu, công lực tăng nhiều, bây giờ lại có hay lang yêu tới, chờ ông đem yêu hạch của bọn chúng nuốt hết có phải sẽ cố thể hóa thành rồng không?”

“Cũng không còn cách bao nhiêu đâu.” Giao tiên đáp một lời, lời còn chưa dứt nó đã há to cái miệng như chậu máu nhào tới hướng hai con lang yêu kia.