Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con

Chương 97 THUỐC DƯỠNG THAI



Đối với kết quả này, Hoa Ngữ Nông cũng không ngoài ý muốn, cô không định bức bách bà ta quá gấp gáp làm gì, vì vậy liền tiếp tục chăm chú dùng cơm của mình, không nói chuyện thêm nữa.

Sau khi ăn xong, cô đi dạo tản bộ trong hoa viên cho tiêu cơm, rồi đi tắm nắng, lại thấy vợ chồng Ninh Húc Đông ăn mặc chỉnh tề bước tới, hình như đang muốn đi ra ngoài.

“Bố, mẹ, hai người muốn đi đâu vậy?” Bước đến trước mặt họ, cô nhìn vào chiếc xe đang đỗ lại, hỏi.

“Đi câu cá cùng mấy người bạn cũ thôi, không cần chờ chúng ta về ăn cơm trưa đâu.” Ninh Húc Đông nói xong liền cùng Dương Thải Phân đi về phía cửa.

Hoa Ngữ Nông nhìn theo bóng lưng của họ, chỉ nói một câu chúc hai người đi vui vẻ.

Tiếp đó, cô đang định xoay người trở về phòng thì nhìn thấy bà Trương đang cầm điện thoại đứng trong phòng khách, vẻ mặt rất khẩn trương.

Cô bước nhanh vào trong phòng, vẻ mặt nửa cười nửa không nhìn bà ta nói: “Bà Trương, bà đang định gọi điện cho ai vậy?”

“Ối…Cô chủ, tôi…tôi vừa mới có một cuộc điện thoại thôi…” Bà Trương bị tiếng nói bất ngờ của Hoa Ngữ Nông làm cho giật mình, nhưng rất nhanh sau đó đã khôi phục sự tự nhiên, đáp lại.

Hoa Ngữ Nông gật đầu, mỉm cười với bà ta, sau đó nhấc chân đi lên lầu, chuẩn bị trở về phòng.

Thế nhưng, cô vừa mới đi vài bước đã nghe thấy bà Trương đứng sau lưng mình nói: “Cô chủ, cái đó…Ông chủ và bà chủ trưa nay không ăn cơm nhà, cô có muốn đến công ty tìm cậu chủ dùng bữa không?”

Hoa Ngữ Nông nghe vậy, cảm thấy trong lòng trầm xuống, hiểu rõ ý tứ trong lời nói của bà ta, cô liền hơi nhíu mày, quay đầu đáp lại: “Sao? Bởi vì chỉ có mình tôi ở nhà nên lười chuẩn bị hả?”

“Cô chủ…Tôi không có ý đó…” Bà Trương không ngờ Hoa Ngữ Nông trước giờ luôn dịu dàng lại có thể nói ra những lời cay nghiệt như vậy, vội vàng lên tiếng giải thích.

“Hôm nay tôi không muốn ra khỏi nhà, chỗ nào cũng không muốn tới, chuẩn bị cơm trưa xong thì kêu người lên lầu gọi tôi.” Nói rồi, Hoa Ngữ Nông liền để lại cho bà Trương một bóng lưng hoàn mỹ, bước lên lầu.

Hoa Ngữ Nông đương nhiên không quên nội dung buổi trò chuyện giữa hai người mà mình vô tình nghe lén được trong hoa viên tối qua, Trần Nhược Hồng rõ ràng đã tỏ vẻ hôm nay nhất định phải bắt bà Trương nghĩ cách dụ cô ra khỏi nhà, có lẽ, cô ta muốn dùng cách thức cũ để đối phó với cô trên đường.

Có điều, cô bây giờ đã không phải là Hoa Ngữ Nông ngây thơ khờ dại của bảy năm trước nữa rồi.

Trở lại phòng, cô đi đến ghế salon trước cánh cửa sổ sát đất, vùi người vào trong thật thoải mái xong liền cầm điện thoại lên gọi cho Kính Huyên, hỏi chuyện ở nhà bà ngoại của thằng bé.

Kính Huyên nhận điện thoại, giọng nói cực kỳ phấn khởi.

“Mẹ, con muốn ở nhà bà ngoại thật lâu cơ, mẹ đồng ý với con đi…”

Hoa Ngữ Nông nghe vậy, sau gáy liên tục đổ mồ hôi, thằng bé này cũng dễ dàng có mới nới cũ quá thôi. Cô cố ý làm bộ hơi khó khăn nói: “Nhưng mà, nếu vậy thì ông bà nội, còn có ba mẹ nữa, sẽ rất nhớ con, làm sao bây giờ?”

“Vậy mọi người cùng đến nhà bà ngoại ở đi, chỗ của cụ có nhiều socola lắm lắm ấy, còn cực kỳ ngon nữa…Cụ bảo sẽ xây cho con một công viên trò chơi ở trong vườn hoa, mẹ, mẹ đến đây chơi đi…” Kính Huyên không hề nao núng nói.

“Thôi, con nhớ chăm sóc cụ cho tốt, để cụ vui vẻ, còn phải nghe lời bà ngoại nữa, không được nổi cáu, biết không?” Hoa Ngữ Nông biết Hoa Thương Hải rất thích Kính Huyên, nhưng lại không ngờ ông thích đến mức đồng ý xây cả công viên trò chơi trong nhà nữa, trong lòng cô bỗng thấy rất cảm động.

“Con biết rồi, mẹ, con cúp điện thoại trước đây, bà ngoại đang làm bánh cookie cho con và ông ngoại đấy.” Nói rồi, Kính Huyên không đợi Hoa Ngữ Nông nói chào tạm biệt đã đặt điện thoại xuống.

Nghe thấy tiếng ‘tút tút’ truyền tới từ đầu kia điện thoại, cô bỗng thấy rất buồn cười.

Ngồi trên ghế salon một lúc, cô cảm thấy có phần mệt mỏi, liền ngủ thật say.

Trong giấc ngủ, cô có một giấc mơ rất đáng sợ, cô mơ thấy mình bị lạc trong rừng rậm, sau đó không cẩn thận trúng phải bẫy của thợ săn, bên trong bẫy toàn là rắn, cảm giác lạnh lẽo như băng bao phủ toàn thân khiến cô sợ tới mức hét thất thanh chói tai, cuối cùng bừng tỉnh.

Cô vừa mở mắt liền thấy trước mặt mình có một gương mặt phóng to, mà chủ nhân của nó không phải ai khác, chính là bà Trương.

Bị bà Trương doạ sợ, cô lập tức hỏi: “Bà ở đây làm gì?”

Bà Trương thấy Hoa Ngữ Nông đã tỉnh liền lui người, đứng trước mặt cô, cúi đầu nói: “Cô chủ, đây là thuốc dưỡng thai mà bà chủ dặn bác sĩ kê đơn cho cô, tôi đã sắc cẩn thận rồi, cô mau uống nhân lúc còn nóng đi.”

“Thuốc dưỡng thai?” Hoa Ngữ Nông nhìn theo hướng bà ta chỉ, quả nhiên thấy trên bàn đặt một chén thuốc Đông y đen tuyền.

“Đúng vậy, bởi vì lúc trước bác sĩ nghe nói về tình trạng thân thể cô nên đã kê cho cô một đơn thuốc dưỡng thai có dược tính ôn hoà, cô hãy dùng lúc còn nóng.” Nói rồi, bà Trương bưng bát thuốc đến trước mặt Hoa Ngữ Nông.

Có điều, đối với những món đồ mà bà Trương đưa tới, nhất là thuốc, sao cô có thể dễ dàng bỏ qua được.

Sau khi ngửi thấy mùi thuốc đông y nồng đậm, cô lập tức nhíu mày, làm bộ như muốn nôn, chạy vội vào nhà vệ sinh.

Bà Trương nhìn theo bóng lưng cô, ánh mắt trở nên đờ đẫn.

Nôn khan một lúc trong nhà vệ sinh xong, Hoa Ngữ Nông mới đi ra ngoài, cũng không tới gần bà Trương nữa, chỉ bịt mũi, tỏ vẻ ghét bỏ nói: “Tôi không ngửi được vị thuốc Đông y kia, bà mau mang đi đi, tôi không uống đâu…”

“Nhưng…Đây là bà chủ dặn dò…” Bà Trương hình như đang định dùng Dương Thải Phân đến doạ cô giống như lúc ban đầu cô mới bước vào nhà họ Ninh vậy.

“Mẹ muốn tôi uống thuốc cũng là vì đứa trẻ trong bụng tôi thôi, giờ tôi cứ ngửi thấy mùi thuốc này liền buồn nôn, ngược lại còn tổn hại thân thể, ảnh hưởng đến khẩu vị ăn uống, tôi nghĩ nếu mình không uống nó thì bà ấy cũng không trách cứ đâu.” Hoa Ngữ Nông kiên quyết cự tuyệt, cô đã hạ quyết tâm sẽ không uống thuốc rồi.

Nghe vậy, bà Trương liền dùng ánh mắt cổ quái nhìn cô, giống như đang nhìn thấy một người lạ mặt vậy.

“Còn chuyện gì nữa sao?” Hoa Ngữ Nông bị ánh mắt chăm chú của bà Trương làm cho sợ hãi, không khỏi ngẩng đầu, dùng ánh mắt cao ngạo liếc nhìn bà ta nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.