Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con

Chương 88 THẮT CÀ VẠT



Đúng rồi, bây giờ cô đang mang thai, còn chưa đến ba tháng, vẫn trong thời gian nguy hiểm.

Ninh Quân Hạo chậm rãi tỉnh táo lại, di chuyển thân thể đang đè trên người cô, nặng nề nằm xuống ngay bên cạnh.

Tầm mắt đã khôi phục sự bình tĩnh dừng tại nửa thân trên trần trụi của cô, trải qua một phen gây sức ép, làn da vốn hoàn hảo đã xuất hiện từng dấu hôn rải rác, trên ngực và bụng còn có nhiều chỗ nổi lên như bệnh sởi.

Làn da mẫn cảm!!! Trong đầu anh đột nhiên nhớ đến ngày tân hôn của hai người, bởi vì phải mặc váy áo truyền thống mà cả người cô bị phát ban đỏ.

Cúi đầu nhìn quần áo trên người mình, anh lập tức hiểu rõ nguyên nhân khiến cô dị ứng, lập tức đứng dậy đi vào phòng tắm, cầm một chiếc khăn tắm sạch ném lên trên người cô rồi sau đó xoay người đi ra ngoài cửa.

Hoa Ngữ Nông nhìn thấy bóng lưng anh rời đi, trong lòng có chút cảm xúc khó hiểu, cô chậm rãi đứng dậy, dùng khăn tắm bọc lấy thân thể mình rồi đi vào phòng tắm.

… …

Khi cô tắm rửa xong, quấn khăn tắm định đi ra khỏi phòng thì bỗng nhớ tới váy của mình đã bị Ninh Quân Hạo xé rách, không còn mặc được nữa, khiến cô có chút khó xử.

Cô phải ra khỏi phòng thế nào đây?

Mở cửa phòng tắm, cô bước ra ngoài liền nhìn thấy trên ga giường hỗn loạn có đặt một chiếc váy của mình.

Dựa vào dáng vẻ nhăn nhúm của nó, trực giác nói cho cô biết, bộ váy này chắc chắn bị người ta tiện tay ném lên trên giường.

Là anh đã lấy váy cho cô sao?

Có lẽ vậy, bởi nếu là người hầu trong nhà, nhất định sẽ gấp váy ngay ngắn đặt ở trên giường.

Hoa Ngữ Nông gần như có thể tưởng tượng ra nét mặt của anh khi ném chiếc váy lên giường, nhất định anh sẽ cau mày, vẻ mặt không kiên nhẫn.

Nghĩ đến đây, nét mặt của cô không tự giác hiện ra một nụ cười bình thản.

Có lẽ, anh cũng không hề chán ghét cô giống như những biểu hiện bên ngoài, cô lặng lẽ an ủi mình như vậy.

Sau khi thay váy, cô chuẩn bị rời khỏi phòng thì cửa lại bị người ta đẩy vào.

Người bước đến không phải ai khác, chính là Ninh Quân Hạo. Chỉ thấy lúc này trên người anh mặc áo tắm, tóc vẫn chưa khô hẳn, vài sợi vẫn còn vương trên trán.

Tầm mắt anh lãnh đạm nhìn Hoa Ngữ Nông đã thay xong váy, cô cũng nhìn thấy anh, hơn nữa cũng biết anh đã tắm ở trong căn phòng cách vách rồi mới quay lại.

Ánh mắt hai người tiếp xúc với nhau, Hoa Ngữ Nông lập tức nhanh chóng dời tầm mắt của mình.

Ninh Quân Hạo đi lướt qua người cô, bước tới bên cạnh tủ quần áo, mở cửa ra, bắt đầu thay đồ.

Hoa Ngữ Nông đứng yên tại chỗ một lúc, phát hiện không khí lúc này có chút xấu hổ, vì vậy xoay người nhặt chiếc váy ban nãy bị Ninh Quân Hạo xé rách lên, đưa lưng về phía anh nói: “Em…Đi ra ngoài trước…”

Ninh Quân Hạo không để ý tới cô, chỉ im lặng mặc quần, thay áo sơ mi, sau đó thắt cà vạt.

Hoa Ngữ Nông thấy anh không để ý tới mình, cũng không định nói gì thêm, chỉ quay đầu lại nhìn anh một cái liền chuẩn bị rời đi.

Có điều, khi cô nhìn thấy anh cau mày, dùng sức lôi kéo chiếc cà vạt trên cổ thì liền không nhịn được muốn tiến đến giúp đỡ.

Cô nhanh chóng xoay người, đi tới trước mặt anh, chậm rãi giơ tay lên, muốn giúp anh thắt lại cho cẩn thận.

Ngay tại khoảng khắc cô đưa tay đến cổ áo, ánh mắt sắc bén của anh liền dừng lại trên gương mặt cô, khiến cô sợ đến mức thoáng chần chừ.

“Em…Giúp anh thắt nó lại cho tốt…” Cô thật cẩn thận mở miệng, giống như sợ sẽ chọc giận anh.

Ninh Quân Hạo vốn muốn định từ chối, nhưng chẳng biết tại sao lại không làm vậy, chỉ tùy ý để bàn tay nhỏ bé của cô linh hoạt và thành thạo giúp anh thắt lại cho thoải mái, sau đó còn sửa cổ áo lại cho anh, ngón tay khéo léo nhẹ nhàng vuốt phẳng rồi hài lòng nói: “Được rồi.”

Nhưng mà, động tác của Hoa Ngữ Nông không hề khiến nét mặt của Ninh Quân Hạo dịu đi chút nào, ngược lại, anh càng xem thường mở miệng nói: “Xem ra mấy năm nay không hề thiếu đàn ông để em thắt cà vạt giúp nhỉ, động tác thuần thục như thế.”

“A…” Hoa Ngữ Nông sửng sốt vì lời anh nói, rất nhanh sau đó, cô liền phản ứng kịp, thì ra anh đang muốn khích bác mình, cô ảm đạm cười nói: “Trước khi mắc bệnh Kính Huyên vẫn đến nhà trẻ bình thường, nhà trẻ của con mỗi tuần đều cần mặc áo sơ mi thắt cà vạt, cho nên…”

“Không ai muốn nghe em giải thích!” Ninh Quân Hạo nghe xong lời cô nói, cặp mày vốn nhíu chặt rõ ràng thoáng thả lỏng, nhưng giọng điệu vẫn cứ không kiên nhẫn như cũ.

Thấy vậy, Hoa Ngữ Nông cũng không nói thêm nhiều, chỉ yên lặng nhìn anh rồi xoay người đi đến cửa.

Bước ra ngoài, cô thở dài một hơi, trong lòng bắt đầu lo lắng, loại tình huống như này, có lẽ mới chỉ là bắt đầu mà thôi, sau này, cô nên đối mặt với anh mỗi giây mỗi phút như thế nào đây?

Khi cô xuống lầu thì Kính Huyên cũng đã rời giường, đang ngồi trước bàn chờ ăn điểm tâm.

Thấy Hoa Ngữ Nông xuống lầu, cậu bé lập tức hưng phấn hô: “Mẹ, chào buổi tối…”

Hoa Ngữ Nông nghe vậy, thầm toát mồ hôi, nói: “Là chào buổi sáng mới đúng.”

“Mẹ, ông bà nội nói ăn sáng xong sẽ đưa con đi công viên giải trí chơi cả ngày đấy, mẹ có đi cùng chúng con không?” Kính Huyên híp mắt cười nhìn Hoa Ngữ Nông, vẻ mặt chờ mong nói.

Nghe vậy, nét mặt của Hoa Ngữ Nông có phần chững lại, tầm mắt nhìn về phía Ninh Húc Đông và Dương Thải Phân ngồi một bên, sau đó nói: “Nhưng mà, trưa nay chúng ta hẹn gặp mặt với bà ngoại rồi…”

“Hoãn lại đi, gặp mặt kiểu đó không phải đi lúc nào cũng được sao? Hôm nay tôi và ông nội thằng bé muốn dẫn nó đi công viên giải trí để chơi đùa, nghe thằng bé nói, nó đã rất lâu rồi chưa đi chơi, không biết cô làm mẹ kiểu gì nữa, chẳng mang con đi đến đó chơi đùa.” Dương Thải Phân ngay cả liếc mắt nhìn cô cũng không màng, lạnh lùng nói.

(Momo: ném đá Không muốn làm hỏng nhã hứng của mọi người, nhưng thật sự tớ rất anti bà già này đấy --. *** nhà bà, cái lý do đó mà cũng nói ra được --)

“Nhưng…” Hoa Ngữ Nông cắn cắn môi dưới, đang muốn mở miệng giải thích liền bị Dương Thải Phân ngắt lời: “Cô không cần nhưng mà, cứ quyết định như vậy đi, cô gọi điện thoại cho mẹ mình, bảo bà ấy lần sau gặp mặt. Khó có lúc Kính Huyên vui vẻ như vậy, sao có thể để thằng bé mất hứng được chứ!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.