Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con

Chương 66 VÌ SAO LẠI TRỞ VỀ?



Dùng bữa tối xong, Kính Huyên ở phòng khách xem phim hoạt hình một lúc, lại cùng Ninh Quân Hạo đùa giỡn náo loạn một hồi mới cùng bảo mẫu quay về phòng ngủ.

Hoa Ngữ Nông ngồi trên xích đu ở ban công phòng ngủ, hóng những cơn gió phất phơ từ mặt hồ thổi tới, ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng sáng trên cao, trong đầu không ngừng suy nghĩ.

Hai tay Ninh Quân Hạo đút trong túi quần, đứng ở sau lưng cách chỗ cô không xa, yên lặng nhìn bóng dáng cô, trong đầu cũng suy nghĩ hàng vạn hàng nghìn chuyện.

“Vì sao lại trở về?” Rất lâu sau đó, anh mới đi đến phía sau cô, thấp giọng hỏi.

Hoa Ngữ Nông nghe thấy tiếng của anh, cô há miệng thở dốc, lại không biết nên trả lời thế nào mới là tốt nhất.

“Em đã mang thai đứa bé có thể cứu sống Kính Huyên, vì sao còn muốn trở lại tìm tôi làm gì?” Ninh Quân Hạo tiếp tục truy vấn, lần này tiếng của anh cao hơn trước mấy phần.

Hoa Ngữ Nông lại cúi thấp đầu, không lên tiếng.

Ninh Quân Hạo bị sự im lặng của cô chọc tức, anh vòng ra phía trước mặt, nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo cô xuống khỏi xích đu, đứng đối diện với mình. Sau đó, anh chăm chú nhìn gương mặt đã có phần tái nhợt của cô, lạnh lùng nói: “Vì sao em không trả lời vấn đề của tôi? Em cho rằng, đứng trước mặt tôi chỉ cần giữ vững sự im lặng sẽ tốt hơn hay sao?”

Hoa Ngữ Nông cảm giác được cổ tay mình bị anh nắm rất đau, nhưng cô không hề nhíu mày, chỉ chậm rãi ngẩng đầu lên, hai mắt mờ hơi nước nhìn anh nói: “Có lẽ thật sự em không nên trở về, em vốn chỉ muốn cho Kính Huyên một gia đình đầy đủ, thỏa mãn tâm nguyện có cha của con mà thôi, bây giờ nghĩ lại, khi ấy em hiểu mọi chuyện quá đơn giản, vì em quả thật không có tư cách yêu cầu anh phục hôn, sao có thể yêu cầu anh vì con mà phục hôn với em chứ, cho tới lúc này anh cũng chưa từng yêu em…”

“Đây chính là đáp án của em?” Ninh Quân Hạo nhìn Hoa Ngữ Nông, hiển nhiên anh không vừa lòng đối với đáp án này của cô.

“Phải, đây chính là đáp án của em. Em biết mình sai rồi, nhưng anh yên tâm, chờ đứa bé này được sinh ra, em sẽ để nó lại cho anh, còn Kính Huyên, con đã lớn như vậy rồi, em hi vọng chúng ta có thể tôn trọng lựa chọn của thằng bé, để nó tự chọn sẽ đi theo em hay ở lại bên cạnh anh, được không?” Đây là biện pháp giải quyết tốt nhất mà cô có thể nghĩ đến. Đứa trẻ trong bụng vốn dùng để cứu Kính Huyên, nếu nó đã là cốt nhục của Ninh Quân Hạo, cô cũng nguyện ý để con ở lại. Nhưng còn Kính Huyên, cô không thể nào dứt bỏ được, sáu năm qua, nếu không có thằng bé bên cạnh, cô sẽ không thể sống được vui vẻ tích cực đến thế này, cô không muốn mất đi Kính Huyên, cũng tin tưởng Kính Huyên không thể rời xa mình.

“Nhanh như vậy đã nghĩ xong cách xử lí hai đứa con của tôi, xem ra là tôi đã coi thường năng lực ứng biến của em thì phải, cái gì mà muốn cùng tôi phục hôn chứ, đấy cũng chỉ là những lời tùy tiện của em mà thôi.” Đối với việc cô dễ dàng buông tha cho ý định phục hôn của hai người, Ninh Quân Hạo cực kì thất vọng, anh lạnh lùng cất tiếng châm chọc cô.

“Không phải là lời tùy tiện, em thật sự muốn phục hôn cùng anh, chỉ cần anh đáp ứng, em nguyện ý trả bất cứ giá nào. Thế nhưng…em biết anh sẽ không bao giờ đáp ứng, dù sao người anh yêu cho đến bây giờ cũng không phải là em…” Hoa Ngữ Nông vội vàng giải thích.

“Bất cứ giá nào sao?” Ninh Quân Hạo hình như đang muốn thử lòng quyết tâm của Hoa Ngữ Nông.

“Đúng, bất cứ giá nào.” Cô gật đầu lần nữa, cảm giác giống như đang giãy dụa trước khi sắp chết vậy.

“Được, vậy hãy để cho tôi nhìn thử xem, thành ý của em có bao nhiêu.” Nói xong, bàn tay to lớn của Ninh Quân Hạo đã nâng mặt cô lên, thô bạo hôn lên đôi môi anh đào của cô.

“Ưm…” Hoa Ngữ Nông hoảng sợ vì động tác bất ngờ của anh, phản xạ có điều kiện co rụt về phía sau. Thế nhưng anh lại không để cho cô chạy thoát, làn môi như có ma lực mút chặt lấy đôi môi cô, nhanh chóng dây dưa không rời.

“Đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi, biểu hiện cho tốt, có lẽ tôi sẽ xem xét đến chuyện phục hôn cùng với em.” Sau khi quấn quít hôn một lúc lâu, cuối cùng anh cũng buông cô ra, ném lại một câu như vậy rồi xoay người bước ra khỏi biệt thự.

Hoa Ngữ Nông đứng dưới ánh trăng, lẳng lặng nhìn bóng lưng anh rời đi, chẳng biết tại sao lại cảm thấy lòng mình đau đớn.

Tại sao bọn họ lại biến thành như vậy? Đây không phải là kết quả mà cô mong muốn, tuyệt đối không phải.

*****

Buổi sáng hôm sau, bên trong phòng làm việc của trưởng phòng quan hệ xã hội, tòa nhà Hoa Đình, Trần Nhược Hồng đang gọi điện thoại, người ở đầu dây bên kia không phải ai khác chính là bà mẹ đẻ mà cô ta không muốn ai biết được, bác Trương.

“Tối qua Quân Hạo có về nhà không?” Cô ta hỏi từ đầu dây điện thoại bên này.

“Có về, còn về sớm hơn mọi hôm nữa, mẹ còn đang thắc mắc sao hôm qua cậu chủ về nhà sớm như vậy.” Bác Trương ở bên kia đáp.

“Vậy anh ấy có nói gì với phu nhân không? Hoặc là sáng nay phu nhân có nói với bà chuyện gì quan trọng không?” Trần Nhược Hồng tiếp tục hỏi.

“Không có, sáng nay lúc ăn điểm tâm, bà chủ chỉ nhắc nhở cậu chủ chuyện chuẩn bị cho bữa tiệc sinh nhật của thôi, để cậu ấy không quên. Cậu chủ cũng không nói gì cả.”

“Xem ra Quân Hạo cũng không có ý định đem chuyện Hoa Ngữ Nông đã trở về nói cho phu nhân, vậy cũng tốt, như thế thì bạn gái trong bữa tiệc sinh nhật của anh ấy nhất định vẫn là tôi. Đến lúc đó, tôi phải để cho mọi người biết được, tôi mới là người phụ nữ của Ninh Quân Hạo, Ninh phu nhân tương lai.” Trần Nhược Hồng nói xong, trong mắt liền tỏa ra ánh sáng tham lam.

“Con nói cái gì? Hoa Ngữ Nông đã trở lại? Sao có thể như vậy? Vì sao cô ấy lại đột nhiên trở về?” Bác Trương nghe thấy chuyện Hoa Ngữ Nông trở về, lập tức khẩn trương hỏi.

“Không biết, bà ở bên đó theo dõi phu nhân và Quân Hạo cho tốt, bất kể họ có hành động gì cũng phải nói cho tôi, tuyệt đối không được để cho bọn họ có cơ hội tái hợp lại.”

“Nhược Hồng, con đừng làm ra chuyện xúc động như bảy năm trước nữa, không phải lần nào cũng may mắn thoát khỏi ánh mắt của người ta đâu.” Bác Trương có chút bất an nói với cô ta.

“Yên tâm, tôi biết nên làm thế nào, giờ cảm tình của phu nhân với tôi đang càng ngày càng tốt, tôi tuyệt đối không thể thất bại trong gang tấc được. Chỉ cần sắp xếp ổn thỏa phía phu nhân, hy vọng làm bà Ninh của tôi liền lớn hơn nữa.”

“Được, đêm nay con có qua dùng cơm không? Ông chủ đã từ Nam Cực trở về, buổi chiều máy bay đến nơi, bà chủ muốn mời khách từ phương xa đến của ông ấy dùng cơm, đến lúc đó hẳn là cậu chủ cũng sẽ quay về.”

“Được, tôi biết nên làm thế nào, cứ vậy đi, tạm biệt.” Trần Nhược Hồng nói xong, trong đầu lại bắt đầu tính kế.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.