Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con

Chương 55 TRIỀN MIÊN



Ninh Quân Hạo nghe thấy lời cô nói, liền tiện tay đóng cửa phòng phía sau lại, nương theo ánh sáng mờ hắt vào từ bên ngoài cửa sổ thủy tinh, bước tới chiếc giường.

Hoa Ngữ Nông nghe được tiếng bước chân của anh, cô chui đầu ra khỏi chăn một cách thật cẩn thận, phát hiện anh không hề bật đèn, hơn nữa cửa phòng cũng đã đóng lại, trong lòng liền bình tĩnh thêm một chút.

Lúc Ninh Quân Hạo đi đến bên giường, anh không hề vội vã nằm xuống đó mà chỉ đứng từ trên cao nhìn vào gương mặt không rõ hình dáng trong bóng đêm kia một lúc lâu, sau đó mới thản nhiên mở miệng nói: “Cô định sẽ làm gì để thỏa mãn tôi đây?”

Nghe vậy, trong lòng Hoa Ngữ Nông khẽ run lên một chút, cô ngồi dậy tách khỏi chăn, di chuyển cơ thể mình tới gần, quỳ gối trước người anh, sau đó nâng tay định giúp anh cởi áo khoác.

Ninh Quân Hạo vẫn không nhúc nhích, để mặc cho bàn tay nhỏ bé run run của cô tùy ý di động trên người mình, cởi bỏ từng chiếc quần áo một.

Lúc giúp anh cởi bỏ dây lưng, khuôn mặt bị vùi trong bóng đêm của cô nóng đến mức không sao tưởng tượng được, cô hoàn toàn không dám nghĩ nếu bây giờ đèn phòng bật sáng lên, liệu mình có thể xấu hổ tung người qua cửa sổ thủy tinh kia, trực tiếp rơi xuống lầu hay không nữa.

Sau khi không khác biệt lắm, cởi hết được quần áo trên người anh, bàn tay bé nhỏ của cô mới chậm rãi chuyển đến phần gáy, ôm lấy thân thể anh, sau đó đem đôi môi anh đào của mình dịu dàng dán lên bờ môi ấm áp ấy.

Ninh Quân Hạo vốn không thích bị những người phụ nữ hôn, ít nhất là bảy năm qua, trước khi gặp được cô gái tên “Munday” này, anh chắc chắn không cho phép bất kỳ người phụ nữ nào hôn lên môi mình, chẳng qua anh không nghĩ tới trong một khoảnh khắc khi cô gái này chạm lên môi anh, cảm giác lại không hề tệ lắm, khiến bàn tay định đẩy cô ra của anh dừng lại trong không khí.

Kỹ thuật hôn của Hoa Ngữ Nông cũng không được tốt lắm, chính xác mà nói, là thật sự kém, cho nên khi môi lưỡi của cô cắn mút loạn xạ trên miệng Ninh Quân Hạo, kiên nhẫn của anh cũng đã sắp bị rút hết sạch sẽ rồi.

“Đây là thứ mà cô nói sẽ thỏa mãn tôi? Một cô nàng ngay cả hôn còn không biết cách…”Anh dùng tiếng nói trầm khàn thốt lên, sau đó mạnh mẽ đẩy ngã cô xuống giường, thân mình cũng nhanh chóng đè lên.

“Để tôi dạy cô hôn môi phải là như thế nào.” Nói xong, anh lập tức che lại cái miệng nhỏ nhắn hơi mở ra vì kinh ngạc của cô, đầu lưỡi nhẹ nhàng đẩy hàm răng, trong nháy mắt đã linh hoạt tiếp xúc với chiếc lưỡi thơm tho mà mẫn cảm bên trong.

Hoa Ngữ Nông bị kỹ thuật hôn thành thạo của anh làm cho choáng váng, thiếu chút nữa mê muội cả đầu óc, quên đi mục đích đen tối mình đã mang lên giường, trong cơn hoảng hốt, cô giống như đang được quay trở về bảy năm trước đây, khi ấy cô vẫn còn là vợ của anh, bọn họ ở trong phòng tân hôn, không chút kiêng dè điên cuồng yêu thương lẫn nhau.

Nụ hôn khiêu khích và trêu chọc của Ninh Quân Hạo nhanh chóng khiến cho thân dưới của Hoa Ngữ Nông trở nên ướt át. Cô có chút khó chịu giãy dụa thân thể mình, giống như muốn anh cho cô nhiều hơn, dịu dàng nhiều hơn, ân ái và an ủi nhiều hơn.

“Xem ra cô cũng không tốt được như những gì mình nói…” Ninh Quân Hạo cảm giác được người phụ nữ dưới thân đã động tình, khóe miệng không khỏi nở một nụ cười châm chọc, đồng thời thân thể cũng chậm rãi biến hóa. Không ngờ, thân thể anh cũng đã có phản ứng.

Thật đúng là buồn cười, anh thế mà lại có cảm giác với một người phụ nữ kỹ xảo non nớt này, thậm chí mình còn không biết bộ dạng cô ta trông như thế nào nữa.

Bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve khuôn ngực đầy đặn của cô, không thể không nói, người phụ nữ dưới thân tuy rằng có dáng vóc nhỏ xinh, nhưng bộ ngực lại cực kỳ tròn trịa, sờ lên có cảm giác tốt vô cùng.

“A…” Hoa Ngữ Nông bị anh trêu đùa đến suýt chút mất mạng, hai bàn tay gắt gao đan vào nhau phía sau lưng anh, kéo thân thể anh lại gần chính mình.

“Muốn sao?” Anh thấp giọng trêu đùa bên tai cô.

“Uhm…” Cô ngượng ngùng gật đầu, nhẹ giọng đáp lời.

Ninh Quân Hạo nghe được đáp án của cô rồi, liền vươn tay sờ phía đầu giường, giống như đang tìm kiếm cái vật gì đó.

Hoa Ngữ Nông biết anh đang tìm áo mưa, vì thế lập tức che miệng dùng thanh âm cực thấp nói: “Em có uống thuốc, cho nên không cần áo mưa cũng không sao đâu…”

Ninh Quân Hạo không nghĩ tới cô sẽ chủ động yêu cầu mình không cần áo mưa, đã không còn gì băn khoăn nữa, động tác của anh liền không hề tạm dừng, nháy mắt tách hai chân của cô ra, động thân một cái, thân thể của hai người liền chặt chẽ kết hợp làm một.

“A…” Cảm giác căng đầy kia thỏa mãn đến mức Hoa Ngữ Nông thở phào một tiếng, có cảm giác dường như tế bào khắp cơ thể đều đang run rẩy theo từng cử động của anh.

Hai người kết hợp đầy ăn ý, cùng nhau đi lên đỉnh khoái hoạt…

Một buổi tối này, bọn họ không ngừng có được lẫn nhau, thẳng cho đến khi vầng trăng lưỡi liềm treo bên ngoài cửa sổ dần dần biến mất, thay vào đó là tia nắng ban mai ánh sắc hồng.

Trời vừa sáng, Hoa Ngữ Nông bất ngờ bừng tỉnh từ trong giấc mộng đẹp, cô biết mình không thể ở lại. Tro bụi xám nếu không rời đi đúng thời gian liền sẽ mau chóng bị vùi lấp, mà cô cũng vậy, nhất định phải rời đi trước khi mặt trời lên, biến mất trước khi anh tỉnh lại.

Tầm mắt dịu dàng rơi vào gương mặt của người đàn ông nằm trên giường, anh vẫn luôn đẹp trai, mê người như vậy, chỉ có điều đã sớm không còn thuộc về riêng cô nữa.

“Quân Hạo, cám ơn anh!” Cô ghé vào bên tai anh im lặng nói, sau đó nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má anh, khẽ vén chăn lên, rời khỏi lồng ngực ấm áp ấy…

**** Đường phân cách YD (ý dâm)******

Khi Ninh Quân Hạo tỉnh dậy phát hiện chỉ có một mình nằm trên giường, trong chốc lát, anh bỗng có chút mất mác trong lòng.

Người phụ nữ tối hôm qua, hình như không giống với những người đàn bà mà bình thường anh vẫn hay tiếp xúc, trên người cô ấy, giống như có một điều gì đó rất quen thuộc.

Vì sao lại như vậy?

Anh bỗng giật mình nhận ra bản thân đang nghĩ về người phụ nữ tối qua, Ninh Quân Hạo cảm thấy mình thật buồn cười, nghĩ bụng, nếu để Lâm Tuấn Hiền biết được anh đang nhớ về người phụ nữ xa lạ ấy, nhất định anh ta sẽ cười đến rụng răng mất.

Đứng dậy mặc quần áo, anh đi ra khỏi phòng, rời khách sạn giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.