Chinh Phục Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng: Ông Xã Trí Mạng Của Tiểu Ma Nữ

Chương 117 Chương 117



"Tổng giám đốc, mời uống cà phê." Lâm Khả Nhi đem ly cà phê nhẹ nhàng đặt lên bàn, nghịch ngợm nói.

Vừa nghe đến âm thanh quen thuộc xinh đẹp này, Đường Chá lập tức ngẩng đầu lên, vui mừng nhìn cô: "Tiểu Khả Nhi, sao em tới rồi?"

Lâm Khả Nhi cong cái miệng nhỏ nhắn, ủy khuất nói: "Người ta nhớ anh thì tới thôi. Anh Chá cũng không nhớ em, cả điện thoại cũng không gọi cho em."

Đường Chá một tay kéo cô vào trong ngực, đặt cô ngồi trên đùi mình: "Tiểu Khả Nhi ngoan, anh Chá sáng sớm hôm nay có cuộc họp dài ba tiếng đồng hồ, vừa mới trở lại. Anh Chá cũng nhớ em, thật đó. Không tin, em sờ tim của anh, nơi đó không phải đang kêu ‘anh nhớ tiểu Khả Nhi’ sao?"

Nói xong, anh còn nắm bàn tay nhỏ bé của Lâm Khả Nhi lên, đặt vào nơi trái tim đang đập thình thịch của anh.

"Không có a." Lâm Khả Nhi cười trộm lắc đầu.

"Tiểu bại hoại!" Đường Chá bất mãn nắm lấy cằm của cô, vô cùng nhiệt tình cắn nuốt cái miệng nhỏ nhắn thơm mùi hoa sơn chi kia.

Thân thể Lâm Khả Nhi lập tức xụi lơ ở trong ngực Đường Chá, cùng chuyển động theo môi lưỡi của anh. Nước bọt ngọt ngào trong miệng hai người dây dưa lẫn nhau, môi lưỡi triền miên, tình yêu cuồn cuộn.

Ngây thơ ngẩng đầu nhìn Đường Chá đang liếm đôi môi khô khốc, Lâm Khả Nhi bê lên ly cà phê, xinh đẹp nói: "Anh Chá, khát nước không? Cho anh uống ngụm cà phê trước này."

"Đứa nhỏ tinh nghịch, em không biết anh khát cái gì sao?" Đường Chá một hớp đem cà phê uống vào, rồi lại nhanh chóng che lại môi của Lâm Khả Nhi, hôn mãi đến khi đôi môi nhỏ kiều diễm như hoa, ẩm ướt dụ hoặc.

"Tiểu Khả Nhi, anh nhớ em, hận không tìm được sợi dây đem em buộc ở bên cạnh anh." Đường Chá tựa trán vào cái trán của Lâm Khả Nhi, vừa thô ráp thở gấp, vừa say mê thấp giọng lẩm bẩm.

"Em cũng thế. Hận không thể đem anh Chá giấu đi, không để cho người phụ nữ khác mơ ước." Hai tay của Lâm Khả Nhi dán lên lồng ngực cường tráng của Đường Chá, thở gấp nỉ non.

Anh Chá của cô thành thục như vậy, cả người cũng tràn đầy hơi thở nho nhã, sức quyến rũ nam tính cực hạn kia không biết làm say mê bao nhiêu cô gái. Nhất là sau khi hôn lễ bị phá hư, càng có thêm vô số phụ nữ không biết xấu hổ tìm đủ mọi cơ hội tới quấn quýt lấy anh.

Nếu không phải anh Chá ý chí kiên định, chỉ sợ sớm đã bị người phụ nữ khác đoạt đi á.

Thật may là, anh Chá cũng yêu cô, bây giờ anh là người đàn ông của Lâm Khả Nhi, là vị hôn phu đã hứa hẹn cả đời với cô.

"Tiểu Khả Nhi, hôm nào đó anh dẫn em về nước, nói xin lỗi với cha em, cũng xin phép cha em cho chúng ta kết hôn." Đường Chá ôm sát bé cưng vào trong ngực, cưng chiều vuốt ve lưng của cô.

"Cha á? Ông ấy đã cắt đứt quan hệ với em rồi, còn có thể để ý đến em sao?" Lâm Khả Nhi bất mãn bĩu môi.

"Là lỗi của anh, nếu không phải lúc ấy anh cự tuyệt cưới em, cha em cũng sẽ không không em. Tin tưởng anh Chá, tất cả anh đều sẽ xử lý tốt. Chờ em tốt nghiệp, anh sẽ tặng cho em một hôn lễ vô cùng xa hoa." Đường Chá trịnh trọng nói.

Anh tuyệt đối không để cho tiểu Khả Nhi đi theo anh mà phải chịu uất ức, Lâm Vũ Mặc đó cho dù khó thuyết phục hơn nữa, anh cũng sẽ giải quyết. Anh muốn tiểu Khả Nhi thật vui vẻ gả cho anh.

Lâm Khả Nhi đột nhiên ôm lấy đầu của Đường Chá, nhiệt tình hôn đôi môi đầy đặn kia: "Anh Chá, anh thật tốt. Tiểu Khả Nhi thật yêu anh."

"Anh cũng yêu em!" Đường Chá đoạt lấy quyền chủ động, tiếp tục kéo dài nụ hôn này.

Tia lửa nhiệt tình càng đốt càng cháy lớn, Đường Chá chỉ cảm thấy trong cơ thể có ngọn lửa điên cuồng thiêu đốt, anh không để ý đây là phòng làm việc, bàn tay đem đồ trên bàn gạt toàn bộ xuống đất, rồi đặt tiểu Khả Nhi lên trên bàn.

"Bà xã, anh muốn yêu em!" Nói xong, Đường Chá không đợi Lâm Khả Nhi trả lời, liền ôm lấy hông của cô, đem toàn bộ nhiệt tình trút xuống thân thể tiểu Khả Nhi.

Xé rách quần lót nơi hạ thân của Khả Nhi, bàn tay của Đường Chá lập tức xoa nhẹ vườn hoa rậm rạp của cô, trong tiếng rên rỉ của cô, đem vật to lớn của chính mình đẩy vào bên trong cơ thể cô.

Bởi vì Đường Chá đột nhiên tiến vào khiến hành lang nhỏ hẹp của Khả Nhi mãnh liệt co rút lại, từng cỗ dịch lỏng phun ra, dính ướt vật khổng lồ của Đường Chá.

"Kẹp chặt anh, dùng sức kẹp chặt, bà xã, cảm giác này thật là tuyệt!" Đường Chá hôn Khả Nhi nóng bỏng, lồng ngực cứng rắn dùng sức chen lấn nơi đẫy đà non mềm của cô, từng cái mãnh liệt tiến vào hoa tâm mềm mại của cô.

"Ưhm… a… anh Chá" Khả Nhi không tự chủ cũng hướng tới anh, bị cảm giác xa lạ này xâm chiếm.

"Anh ở đây, Khả Nhi" anh lần nữa hôn đôi môi ngọt ngào này, thắt lưng ra sức vận động, va chạm nơi mềm mại của cô đồng thời cũng đánh tan tất cả lý trí của cô.

"A… a… a" không chịu nổi nhiều vui thích hơn, Khả Nhi ghì chặt lồng ngực Đường Chá, vô dụng thở gấp rên rỉ.

Đường Chá đột nhiên lật người Lâm Khả Nhi lại, từ phía sau lần nữa xông vào trong cơ thể Khả Nhi, bằng tư thế thân mật yêu cô. Bàn tay của anh mò về phía trước, nắm lấy hai bên ngực non mềm của cô ở trên bàn xoa tới xoa lui, ra sức vuốt ve nhào nặn.

"Anh Chá không nên quá sâu" Khả Nhi vô dụng nằm trên mặt bàn, cảm thụ vật to lớn của anh Chá ở trong vườn hoa của mình không ngừng cày cấy.

"Chúng ta cùng tới thiên đường!" Anh gia tăng sức lực, càng thêm cuồng dã ra vào vườn hoa xinh đẹp kia, mỗi một lần đều tiến thẳng đến chỗ sâu nhất của cô.

Tốc độ của Đường Chá càng ngày càng nhanh, sức lực cũng càng ngày càng nặng, đến cuối cùng, thân thể Khả Nhi chỉ có thể đong đưa theo tiết tấu của anh. Khi cô mất khống chế thét chói tai, anh điên cuồng lại thô lỗ xé nuốt cô.

Nhiệt độ trong phòng càng lúc càng cao, chỉ nghe được tiếng Lâm Khả Nhi thở gấp không ngừng vang lên.

Từng tiếng gầm nhẹ, như tuấn mã chạy điên cuồng, từng tiếng thở gấp, như giọng hát khẽ ngâm nga.

Tiếng đàn đẹp đẽ kèm theo khúc giao hưởng vui sướng ở trong phòng tấu lên, cho đến rất lâu sau đó, tất cả mới yên tĩnh lại.

"A ——!"

"Ưmh ——!"

Hai người đồng thời phát ra tiếng rên rỉ thỏa mãn, lúc sau cùng chạy nước rút, Đường Chá hưng phấn mang theo Khả Nhi đạt được cảm giác hoa mỹ, bắn vào trong cơ thể cô mầm móng nóng rực mà nồng nặc.

"Ông xã, anh thật hư." Nằm ở trong ngực Đường Chá, Lâm Khả Nhi nũng nịu cong cái miệng nhỏ nhắn.

"Ai bảo anh đụng phải em. Chỉ cần vừa thấy được em, anh chỉ muốn biến thành sói xám lớn." Đường Chá đắc ý chau mày.

Thân thể của anh đã bị cấm dục mấy chục năm rồi, trước khi gặp được Lâm Khả Nhi, anh không biết khoái hoạt vì điều gì, cũng không biết quan hệ lưỡng tình tương duyệt lại mê người như thế.

Sau khi gặp được tiểu Khả Nhi, anh mới biết anh hạnh phúc cỡ nào, thân thể của anh mọi lúc đều muốn đẩy cô ngã, hung hăng đoạt lấy cô.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.