Trang chủ
Chỉ Yêu Quỷ Nhãn Vương Phi

Chương 278 Đại kết cục (3)

rong kinh thành, dơ bẩn không chịu nổi, mưa to giàn giụa, nhưng mặc dù trời mưa rất to, nhưng như trước không rửa sạch được mùi máu tràn ngập trong không khí, mà bây giờ, trong thành chết chết, bất tỉnh bất tỉnh, trừ bỏ tiếng mưa rơi rốt cuộc không nghe được bất kỳ thanh âm gì. Vị trí phía nam trong thành, nhìn như trống trải không thôi, trên thực tế, ở trong ánh mắt của người khu Ma nhìn qua cảnh tượng sẽ không đồng dạng như vậy, cảnh tượng như vậy xa xa so với những thi thể này thoạt nhìn còn đáng sợ âm trầm hơn.

Thất Dạ cũng té ở trong vũng máu, mưa rửa sạch trên khuôn mặt hắn trắng bệch mà hắn lại không hề hay biết, hồn phách biến mất hương vị tràn ngập ở bên trong mưa, ở trong này, duy nhất chống đỡ nổi thân mình chỉ có một ‘người’, bên kia đó là Quỷ Tịch, hắn dựa vào nghị lực ngoan cường điều khiển chính mình chống giữ tiếp tục, mưa đánh sâu vào thân thể đơn bạc của hắn thoạt nhìn làm cho người ta vạn phần đau lòng.

Hắn nửa quỳ trên mặt đất, trên sợi tóc mưa không ngừng tích lạc đi xuống, trên tay hắn máu theo chuôi kiếm đi xuống không ngừng chảy xuôi, giống như những hạt trân châu hoa mở ra ở bờ đối diện, giờ phút này, hắn cúi đầu nhìn về phía bãi máu trên mặt đất kia, đây là căn cứ chính xác mà hắn vẫn phấn đấu lưu lại, thấy thế, trên mặt hắn dính đầy vết máu dào dạt hiện lên một ý cười nhợt nhạt, thật tốt, hắn rất rơi xuống, Ngữ Diên ngươi cũng phải chịu đựng, chờ ta, chờ ta tới cứu ngươi, cứu ngươi. . . . . .

Ở bên trong mưa, một hồn phách đi lại tập tễnh khập khiễng hướng cửa thành mà đi, mặc dù từng bước đi của hắn trên mặt đất đều ném ra vết máu thật dài, cho dù mưa cũng rất nhanh liền cọ rửa vết máu này , nhưng ánh mắt hắn vẫn chấp nhất đi lên phía trước . . . . . .

Mà cửa thành, bản thân bốn người đều đã bị trọng thương, Quỷ Vương cũng là như thế, nhưng hắn luyện được yêu thuật lợi hại nhất, loại yêu thuật này bọn họ không hiểu lắm đến tột cùng là cái gì, nhưng mà có thể rõ ràng hiểu biết được, loại yêu thuật này đã nhập ma rồi.

“Ngươi đã không có hứng thú như vậy, ta đành phải tự mình đưa ngươi đi chết!” Quỷ Vương lạnh giọng nhìn về phía Ngữ Diên bị hắn đánh đến hộc máu không mang theo bất cứ tia cảm tình nào nói, tuy rằng hắn rất thích nữ nhân này, nhưng mà nữ nhân cùng quốc gia tất nhiên cái gì nhẹ cái gì nặng hắn có thể suy nghĩ ra, huống chi nữ nhân này vẫn đối với hắn không có chút cảm tình nào.

Ngữ Diên lạnh lùng cười nhìn về phía hắn nói: “Ta chưa bao giờ cầu ngươi lưu tình!” nói xong, nàng nghiêng đầu nhìn nhìn về phía ba nam tử trên mặt đất bị thương so với nàng còn nghiêm trọng hơn, ba người này đều là nàng quen thuộc, lại là đứng đầu tứ kiếm, tất nhiên sinh tử đều đã cột vào cùng nhau.

Không biết tự lượng sức mình, Ngữ Diên vẫn là chậm rãi dựng thẳng kiếm của mình lên, lúc này mưa thong thả nhỏ đi rồi, mưa phùn lạnh như băng kia lưu loát rơi xuống, dường như cùng kiếm chứa hồng quang của nàng dung làm một thể, hai người cách xa nhau hai trượng, Ngữ Diên chỉ là yên lặng nhìn hắn, nhưng lại khẽ cười lên, nụ cười của nàng không có một tia bi ai, giống như một đóa hoa tường vi ở trong mưa nở rộ, tịch mịch, cô độc, xinh đẹp, và đã tràn ngập đề phòng.

Cười như vậy, làm cho Quỷ Vương xem ngây người, hắn không nghĩ dưới tình huống như thế, nàng còn có thể cười xinh đẹp như vậy?! Chính là hắn không nghĩ tới, khi hắn giật mình một cái, kiếm quang màu đỏ theo trong tay nàng chảy ra, hắn còn chưa kịp rút kiếm phản kích, một ít sắc đỏ đã đến trước mặt của hắn.

Quỷ Vương lạnh lùng cười, yêu thuật của hắn đã đạt tới đỉnh điểm, tứ kiếm xác nhập đối với hắn mà nói cũng không có thương tổn nhiều hơn, bởi vậy, chuyện này hết thảy trong mắt hắn xem ra chẳng qua là trò chơi mà thôi.

Ba người muốn nhìn lẫn nhau liếc mắt một cái lần thứ hai xông tới, trải qua chiến tranh lâu như vậy bọn họ đã biết đạo hạnh của Quỷ Vương sớm vượt ra khỏi phạm vi bọn họ có thể khống chế, để cho bọn họ lo lắng chính là nhóm bọn họ đều không phát hiện được tử huyệt của hắn ở nơi nào, hắn đến tột cùng trong thời gian ngắn ngủi như thế đã trải qua cái gì? Mới có thể lợi hại như thế?

Thất sắc chi kiếm lại phóng lên cao, kiếm trên không trung hư hư thật thật kéo thành bốn kiếm như bông hoa, như xà phun bình thường, đâm thẳng hướng mi tâm của hắn, một chiêu này, cơ hồ đạt đến tất cả khí lực của bọn họ, mà hắn, lại đáng sợ hơn chính là nhẹ nhàng một chút, nhưng lại biến mất trong hư không rồi! Đợi bọn hắn thu kiếm, lui về phía sau, hắn đã xuất hiện ở mười trượng bên ngoài.

“Đáng chết!” mọi người lớn tiếng mắng một tiếng, lại vọt tới, đao quang kiếm ảnh vẫn chưa ngừng nghỉ, mưa phùn đã từ từ dừng lại xuống dưới, ở thời điểm tứ kiếm còn chưa giao nhau, kiếm khí đã xảy ra va chạm, phát ra một thanh âm “Đinh” một tiếng, cánh kiếm đã bị chấn động thoát ra khỏi tay mọi người, mọi người trong mắt đã tràn ngập khiếp sợ.

“Bổn vương có thể tới nơi này, tất nhiên là có nắm chắc, các ngươi không phải đối thủ của ta!” nói xong, Quỷ Vương vung đao lại bổ tới, tốc độ của hắn là nhanh như vậy, nhanh đến mức làm cho bọn họ cũng không thấy rõ ràng, liền cảm giác được cánh tay một trận đau đớn, cúi đầu, một dòng máu đỏ chảy xuống.

“Thế nào? thực lực của Bổn vương giết chết mấy người chính là chuyện nhỏ!” Quỷ Vương cười đắc ý, vì luyện yêu thuật này, mà hắn đã tiêu phí rất lâu, lão nhân, ngươi không dạy ta thì như thế nào, ta chung quy so với ngươi lợi hại hơn, chung quy muốn dẫm nát chân của ngươi, cho ngươi ở dưới mặt ta mà quỳ lạy!

‘bá’ một tiếng, kiếm trong tay mọi người lại từ mặt đất về tới trong tay của bọn nọ.

“Bổn vương không muốn cùng các ngươi chơi, ta muốn các ngươi hiện tại sẽ chết, lập tức, lập tức!” nói xong, Quỷ Vương xuất khí lực toàn thân lao đến, bốn người suy nghĩ giống nhau, thề sống chết không thể để cho hắn thực hiện được.

Một canh giờ sau

‘phác ~~~~’

Chiến tranh quá mức kịch liệt làm cho hai bên đều ngã xuống mặt đất đau xót không thôi, mà vừa rồi vì bảo hộ nữ tính duy nhất, Sở Thiên đã bị Quỷ Vương đánh hai chưởng, làm cho hiện tại hai mắt mơ hồ đau đớn không thôi, mà ba người bọn hắn cũng chưa ngưòi nào tốt hơn, ba ngày ba đêm đánh nhau sớm đã làm cho bọn họ mỏi mệt không chịu nổi, nay có thể kiên trì, chính là cái gọi một cỗ khí liều mạng, nếu không, mấy người bọn hắn đã sớm ngã xuống, mà Quỷ Vương so với thể lực của bọn họ tốt hơn, vài ngày dây dưa hắn nhìn qua giống như là thiếu niên tinh lực dư thừa vĩnh viễn cũng không biết mỏi mệt.

“Hoàng thượng ngươi có khỏe không?” Ngữ Diên lo lắng nhìn hướng Sở Thiên hỏi.

Hắn lắc đầu, tỏ vẻ không có việc gì, nhưng trên thực tế mọi người đều biết tình trạng lẫn nhau, nhưng không ai nhả ra kêu mệt.

“Đi chết đi!” đột ngột một tiếng, Quỷ Vương thừa dịp bọn họ nói chuyện với nhau giờ khắc này, quay người một cái xuất ra khí lực dánh vào Ngữ Diên, Sở Hạo thấy thế liền xoay người đẩy Ngữ Diên ra đem một chưởng này kiên quyết nhận lấy.

‘phác’ kết cục, tất nhiên là thấy máu trọng thương lại càng trọng thương.

Quỷ Vương thấy thế chậm rãi đứng dậy cười vô cùng là vui vẻ, là hắn biết hắn ta sẽ cứu nàng, nếu một chưởng này đánh vào trên người Sở Hạo có lẽ hiệu quả không tốt như vậy, nhưng bọn hắn bị uy hiếp dường như cũng là nàng, tựa hồ cũng muốn bảo hộ nàng, như vậy, hắn biết nói làm sao, chỉ cần mỗi một chưởng, từng chiêu toàn bộ đánh vào nàng, có lẽ sẽ nhiễu loạn chiêu thức của bọn hắn, nghĩ đến đây, hắn nói làm liền làm, lại bào chế đúng cách phương pháp như vậy, tất nhiên mỗi một chiêu đều không giống nhau, lại đối phó với đối tượng đều là giống nhau, Mộng ngữ Diên!

“Đê tiện. . . . . .” Một khắc Sở Thiên hoàn toàn ngã xuống mặt đất kia bò không dậy nổi, hắn từ trong kẽ răng cố ra hai chữ này.

Quỷ Vương cười, “Đê tiện thì như thế nào, để có thể giết chết các ngươi, chuyện tình đê tiện ta cũng có thể làm ra, ha ha, nhưng mà làm cho ta không nghĩ tới là, uy hiếp ba người nam nhân các ngươi đều là nàng, Mộng Ngữ Diên a, ngươi cũng thật có mị lực!” lời của hắn dường như mang theo một nửa cười nhạo.

“Sở Hạo ngươi thế nào? Phượng Ly Ca ngươi có khỏe không? Hoàng thượng ngươi. . . . . .” Bọn họ mỗi một lần bảo hộ nàng, đều nhận lấy trọng thương, mà nàng lại bởi vì bọn họ mỗi một lần đều tránh thoát hắn làm hại, nàng biết hắn cố ý, nhưng mà bọn họ lại nghe không rõ lời của nàng, nàng nói, để cho hắn đến đây đi, giết chết nàng cũng không sao cả, không cần thay nàng che nữa, nhưng mà bọn họ lại khư khư cố chấp, nay, ba người bị thương trọng bò không dậy nổi giờ khắc này, cảm giác tội ác của nàng không ngừng tăng lên.

“Ngữ Diên, ngươi nhớ kỹ, mặc kệ ngươi làm cái gì, chỉ cần ngươi cần, chúng ta cũng sẽ ở bên cạnh ngươi, không rời khỏi ngươi, cho dù là chết” Phượng Ly Ca kiên định nói, nhân sinh tự cổ thùy vô tử (xưa nay có ai là không chết đâu) đâu?! Mà giờ khắc này cũng chỉ có một mình hắn bị vây giữa thanh tỉnh, Sở Thiên cùng Sở Hạo sớm mồ hôi đầm đìa có chút lâm vào trạng thái hôn mê.

“Không cần nói nữa, ta không thích nghe, ta nói cho ba người các ngươi biết, ai cũng không thể chết, các ngươi đều chết hết, như vậy ngoài thành các dân chúng còn lại tất nhiên đều sẽ tử vong, các ngươi chẳng lẽ sẽ không đau lòng sao? Cho nên lên tinh thần bảo vệ quê hương!” Ngữ Diên kiên định nói, tiếp theo nàng nhìn Quỷ Vương trong mắt không hề khiếp đảm, có chính là ngẩng đầu ưỡn ngực kiên định.

“Không sai, tuy rằng ngươi nửa người nửa xà, nhưng nử tử như ngươi vậy ta vẫn yêu thích, nếu không ngươi suy nghĩ đi theo ra, ngươi hầu hạ thật tốt, có lẽ ta sẽ tính toán cho ngươi sau này thành quỷ!” bộ dáng Quỷ Vương hiện tại chính là muốn xem kịch vui .

“Ngươi. . . . . . Nằm mơ sao? Bổn vương. . . . . . Còn chưa có chết đâu, có ta ở đây một ngày, ngươi liền mơ tưởng động vào một cọng tóc gáy của nàng!” Sở Hạo trong mơ màng gian nan mở mắt ra, hắn cắn chặt khóe môi từng chữ từng câu nói, tiếp theo hắn một tay chống đỡ mặt đất chậm rãi đứng lên, nhưng nhịn hai chân quá mềm yếu căn bản không thể đứng lên, thử vài lần đều thất bại.

“Ha ha, nằm mơ, ngươi còn có cái gì có thể đánh đồng cùng bổn vương đây? Ngươi không nhìn hai người chung quanh ngươi, bọn họ với ngươi giống nhau, toàn bộ đều phế đi, phế đi hiểu không? Ách, ta đang suy nghĩ, trước tiên giết ai đó!” hắn vừa nói một bên làm hình dáng chống má nghĩ nghĩ.

“Muốn giết cứ giết ta!” Ngữ Diên liền đứng ra vươn ra hai tay không hề sợ hãi nói.

“Giết ngươi? Đó là tất nhiên, nhưng, xem ra ngươi dường như đã không còn thể lực gì theo ta đấu rồi, ta đây, thích xem thống khổ, nếu không như vậy, ta trước hết giết bọn họ rồi giết ngươi như thế nào?” Hắn biến thái cười cười, vì ý tưởng của chính mình mà kiêu ngạo không thôi.

“Còn có ta nữa!” chợt đột nhiên, phía sau Quỷ Vương truyền đến một thanh âm kiên định, mọi người ngước mắt nhìn lại, đang nhìn đến người người nào đó phía sau, đôi mắt càng thêm ảm đạm, Quỷ Tịch đã bị thương thành bộ dáng này còn tới làm gì? Chịu chết sao?

“Quỷ Tịch? Ngươi tới đây làm cái gì? Đi nhanh lên a” Ngữ Diên liền lớn tiếng ồn ào, tên ngu ngốc này, cũng đã bị thương nặng như thế rồi, còn chạy tới làm gì?

“Nương tử, ta tới nhìn ngươi a, ta nói rồi còn muốn kết hôn với ngươi nữa!” Quỷ Tịch đột nhiên cà lơ phất phơ cười cười, Ngữ Diên nghe thấy vậy cái mũi cay cay, nàng biết hắn đích thị là sợ nàng nguy hiểm cố ý chạy tới, kẻ ngu này còn muốn lừa nàng sao?

“Ách, lại một đứa nữa không sợ chết, nhưng, ngươi đã không còn khả năng để chết, đối với ngươi mà nói, chính là hồn phi phách tán nha!” Quỷ Vương nhìn về phía hắn chậm rãi nói.

“Cho dù là hồn phi phách tán, ta cũng sẽ không cho ngươi thương tổn nàng!” Quỷ Tịch chậm rãi đứng thẳng người một tư thế thề sống chết bảo hộ Ngữ Diên.

“Tốt lắm, ta thành toàn cho ngươi!” nói xong, hắn đánh một chưởng qua, Quỷ Tịch nháy mắt liền dời đi, tiếp theo hắn cắn chặt răng lao đến, Ngữ Diên thấy thế không khỏi lo lắng không thôi, nàng hoàn toàn có thể thấy được Quỷ Tịch bị nguy hiểm cỡ nào, hắn sao có thể dính vào chứ?

“Cẩn thận!” Ngữ Diên xông đi lên bắt đầu hỗ trợ, nhưng trong lúc vô tình bị Quỷ Vương làm tổn thương cánh tay, một màn như vậy làm cho Quỷ Tịch tức giận không thôi, càng dùng sức đi chém giết, Quỷ Vương nguyên bản chẳng quan tâm đến năng lực của hắn, ai biết tiểu tử này tự dưng lại thế này đột nhiên bộc phát ra tiềm năng cùng tức giận lớn như thế, sau vài hiệp cầm thanh kiếm đâm vào bờ vai của hắn, một kiếm này, làm cho hắn đau đớn không thôi, chỉ nghe thấy hắn dữ tợn hét lớn một tiếng, tay trái đem Ngữ Diên hung hăng đá đến mặt đất, tay phải quăng Quỷ Tịch rơi xuống đất, một giây sau, tay phải nắm chặt kiếm đối với quỷ Tịch đã muốn suy yếu ngã xuống mặt đất vô lực đánh trả vọt tới.

“Không cần a. . . . . .” Ngữ Diên quỳ rạp trên mặt đất vươn tay lớn tiếng kêu rên.

“Nha đầu ngốc, bảo trọng. . . . . .” Quỷ Tịch nhìn về phía nàng thê thảm cười, hắn đã không còn khí lực rồi, giờ khắc này, hắn chung quy cũng phải rời đi, như vậy cũng tốt, ít nhất hắn tận lực, tận lực. . . . . .

“Tránh ra ——” chợt đột nhiên, Phượng Ly Ca không biết từ nơi nào xông ra, tiếp theo mạnh mẽ đem hắn đẩy, cái đẩy này làm cho Quỷ Tịch thân mình suy yếu hoàn toàn ngã trên mặt đất, ngủ mê đi, mà một kiếm liền mạnh mẽ đâm vào bên ngực trái của Phượng Ly Ca, máu nháy mắt nhiễm đỏ kiếm Quỷ Vương, Phượng Ly Ca nhìn về phía Ngữ Diên đột nhiên cười cười, tiếp theo hắn dường như khó khăn dặn “Hãy sống tốt, không cần chết!” Mỗi một chữ hắn nói ra, trên hàm răng tuyết trắng kia đều chảy ra máu.

‘bá’ một tiếng, Quỷ Vương bực dọc kéo thanh kiếm ra, lần này hắn đã dốc hết sức khí dùng gần tám phần, điều này làm cho Phượng Ly Ca căn bản không có cơ hội ở mở miệng nói ra một câu, liền trực tiếp ngã thật mạnh trên mặt đất, giờ khắc này, trừ thanh âm hắn ngã xuống phát ra tiếng nặng nề, trong trời đất, không có thanh âm nào.

‘ta gọi là Hoa trạch loại còn ngươi?’

‘Mỹ Dương Dương ngươi cũng thật đáng yêu’

‘mặc kệ ngươi làm cái gì, ta cũng sẽ ở bên cạnh ngươi không rời’

Vang lên bên tai thanh âm của phượng Ly Ca thản nhiên, giống như mùi dược thảo thản nhiên trên người hắn. . . . . . Một màn kia cảnh tượng di động ở trước mắt nàng chợt lóe lên. . . . . . Hắn ôn nhu như vậy. . . . . . Tiếng cười giống như thiên sứ. . . . . . Mặc kệ nàng gặp được nguy hiểm gì, hắn cũng sẽ hết sức hỗ trợ, hắn cũng không hỏi vì sao. . . . . . Hắn sẽ không giống Quỷ Tịch lời ngon tiếng ngọt như vậy, sẽ không giống Sở Hạo thời khắc kề cận nàng như vậy, nhưng hắn vẫn một mực yên lặng lặng yên canh giữ ở bên cạnh nàng, vẫn luôn là. . . . . .

“Không ——-” giờ khắc này, nàng đột nhiên cảm thấy dạ dày đau đớn, ngũ tạng lục phủ đảo cùng một chỗ giống như bị người gắt gao nắm bắt, nàng cúi gập thắt lưng từng giọt mồ hôi lạnh xông ra, đau. . . . . . Đau quá. . . . . .