Bí Mật Của Cô Vợ Tổng Giám Đốc

Chương 79: 79: Minh Châu Tìm Giúp Đỡ






Sau vài ngày điều trị, rốt cuộc tình trạng của Minh Châu cũng đã khá hơn.

Trong buồng bệnh trật trội, bệnh nhân và bác sĩ nờm nượp ra vào.

Đây là phòng chấn thương ngoại của bệnh viện đa khoa thành phố.

Những người đang điều trị ở đây đa số là bị tai nạn, duy chỉ có cô ta là bị bạo hành đến chấn thương mà thôi.

Minh Châu nằm im một góc, chùm kín chăn lên đầu để tránh ánh mắt tò mò của mọi người.

Tuy không phải tất cả bọn họ đều biết mặt và bàn tán về cô ta, nhưng chuyện ầm ĩ liên quan đến cậu hai nhà họ Vũ thì cũng khá nhiều người quan tâm, còn kèm theo vô số câu chuyện mang tính giải trí đi kèm nữa, thế nên tiếng xấu của Minh Châu đã như một loại bệnh độc nguy hiểm lan ra rất nhanh chóng.

Mặt cô ta ê buốt vô cùng khi có người nhắc đến tên mình.

May là cũng chẳng ai nhận ra nhân vật chính đang có mặt ở đây.

Một mình tự nhập viện, tự làm tất cả mọi chuyện không có người chăm sóc, lại hứng chịu lời bàn tán rèm pha của mọi người khiến cho tâm trạng của Minh Châu vì tủi hờn mà mỗi lúc một nóng giận.

Đến cả tiếng kêu o o của cái quạt trần ngay giữa phòng bệnh cũng khiến cô ta cảm thấy khó chịu.

Nỗi tức giận bị dồn nén trong lòng chẳng khác gì một ngọn núi lửa sắp bùng phát muốn phun ra mất rồi.

Càng nghĩ Minh Châu càng căm hận Gia Ly.

Cô ta cũng không hiểu nổi vì sao tối hôm đó lại xảy ra cơ sự đấy.

Đến tận bây giờ, cả người cô ta khi nhớ tới những vết thương trên cơ thể do hai gã đàn ông và Dũng gây ra, vẫn còn run rẩy sợ hãi vô cùng.


Không chỉ thế, sau đó Quốc Dũng đã bắt cô ta về rồi cho người hành hạ cô ta hết một ngày một đêm, đến khi cô ta hoàn toàn ngất đi không thể gọi tỉnh mới được đưa đến đây và vứt lại.

Minh Châu co người vòng tay ôm lấy cơ thể đau nhức, nước mắt lặng lẽ rơi, lát sau cũng yên ổn ngủ.

***

“Bùm, bùm, bùm!” Tiếng đập cửa liên tiếp vang lên.

Bác Đào cau mày đặt bát cơm xuống nói với bà Lam Anh.


“Bà cố ăn thêm chút cháo nữa, tôi đi ra xem là ai mà vô ý thức như thế.”

“Ừ!” Bà Lam Anh gật nhẹ đầu cũng đặt chiếc thìa xuống nhìn theo bóng lưng của bác Đào.

Minh Châu trong bộ quần áo bệnh nhân không thèm quan tâm tới ánh mắt hiếu kỳ của những người hàng xóm xung quanh nhà họ Trần, đôi tay cô ta cứ liên tiếp vỗ mạnh vào cánh cổng, ánh mắt còn dáo dác sợ hãi liếc nhìn về phía con đường sau lưng.

Thấy bác Đào đi ra cô ta lập tức mếu máo gọi: “Bác Đào ơi cứu mạnng...!Cứu cháu với, cho cháu vào, bọn chúng sẽ giết cháu mất.”

Bác Đào nhìn gương mặt vốn ưa nhìn của cô ta vào lúc này vì bị đánh đã biến dạng ghê gớm.

Những mảng filler bị trôi bên dưới da tạo lên ụ lớn ụ nhỏ đọng máu ứ.

Dù là người từng trải, nhìn thấy nhiều thứ gớm ghiếc, nhưng gương mặt này phải nói là ám ảnh bác ấy nhất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.