Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng

Chương 67: Bạch thiếu gia và Vân Song Chỉ



Quý Nghiên rời khỏi nhà họ Phượng, ngồi trên xe, Bạch Thắng nắm tay cô, khẽ cau mày. "Sao lạnh vậy?"

"Em không sao." Quý Nghiên nói.

Lần này cũng không có chống cự anh đụng vào.

Sau một lát, cô nói: "Tiểu Bạch, tại sao Tư Ngọc lại bị nhiễm bệnh?"

Bạch Thắng có chút dừng lại.

Cô nhận ra sớm hơn anh dự tính.

Hô hấp của Quý Nghiên nhất thời hơi chậm lại, quả nhiên. . . . . .

"Cũng không phải vô tình bị nhiễm có đúng không?" Giọng nói của cô dính vào chút cảm xúc.

Bạch Thắng lẳng lặng nói: "Chú Joy nói lúc cô ấy bị đưa vào chỗ cách ly thì đã mắc bệnh được ba bốn ngày rồi, tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n cơ thể của mình tự mình biết, cũng không có khả năng muộn như vậy mới phát hiện. Anh đã cho người điều tra, cô ấy đã từng tiếp xúc với người bệnh."

Lời như vậy bị anh hời hợt nói ra lại như một quả boom nặng ký, hung hăng đánh vào trong đầu Quý Nghiên.

Cô bất khả tư nghị nói: "Nói cách khác, Tư Ngọc muốn . . . . ."

Tự sát.

Hai chữ này cô không nói ra miệng.

Nhưng cô biết Bạch Thắng hiểu ý của cô.

"Có thể nói là như vậy."

"Tại sao?" Quý Nghiên nghĩ không ra, nếu như cô ấy thật sự có suy nghĩ coi thường mạng sống của mình thì vẫn còn rất nhiều cách khác, hoàn toàn không cần phải phí sức đi một vòng lớn như vậy. Nhưng nếu như không phải là như vậy thì những biểu hiện và lời nói kỳ quái trước khi đi kia lại không giải thích được.

Bạch Thắng nhàn nhạt nhắc nhở. "Phượng Vi Nhiên."

Quý Nghiên trong nháy mắt giống như được thông suốt, lập tức hiểu ra.

Cô ấy là vì Phượng Vi Nhiên.

Nếu như Phượng Vi Nhiên biết Vu Tư Ngọc tự sát thì chắc chắn anh ta sẽ không chấp nhận nổi. Còn có thể sẽ tự đổ toàn bộ trách nhiệm lên người mình, anh ấy sẽ cảm thấy là do mình hại Vu Tư Ngọc mất đi đứa bé, lại đánh mất quyền làm mẹ, khiến cho cô nản lòng thoái chí mới dẫn đến đường cùng. Đến lúc đó, chắn chắn anh ấy sẽ bất chấp tất cả mà đuổi theo tìm cô ấy. . . . . .

Vì vậy, để có thể làm cho anh ấy tiếp tục sống thật tốt mà cô ấy tình nguyện một mình chịu nhiều khổ sở, chịu nhiều ốm đau hành hạ. Dù đến giây phút cuối cùng cô ấy vẫn cứ suy nghĩ cho anh ta, nghĩ hết mọi cách bảo vệ anh toàn diện.

Quý Nghiên nhất thời có chút khó có thể tiêu hóa sự thật này, cô bi thương nhắm mắt lại.

Hai người kia. . . . . . Hai người kia. . . . . .

"Có thể tạm thời đừng về nhà hay không?" tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Một hồi lâu, Quý Nghiên mở mắt ra, giọng hơi vô lực. "Em muốn đến một nơi."

Bạch Thắng nhìn cô, sâu thẳm trong đôi mắt có nhàn nhạt dịu dàng. Môi mỏng khẽ mở, mát lạnh nói: "Được."

Từ trước đến giờ anh không hề từ chối yêu cầu của cô, Bạch Thắng nói với tài xế một câu, xe liền lập tức xoay đầu lại, đi tới chỗ cô nói.

Quán lẩu.

Quý Nghiên gọi một nồi lẩu cay, sau đó bắt đầu xem thực đơn. Trước kia cô cũng thường ăn lẩu, đối với món ăn đã rất quen thuộc, mười mấy giây sau liền gọi không ít món ăn. Quý Nghiên đưa thực đơn cho Bạch Thắng, để cho anh xem thử có muốn bổ sung gì hay không.

Bạch Thắng lắc đầu một cái. "Được rồi."

"Anh có thể ăn cay không? Em thấy bình thường anh không ăn cay." Quý Nghiên gọi nhân viên phục vụ tới chọn món, sau đó quay đầu hỏi Bạch Thắng.

Quán này trước kia cô đã từng ăn, vị cay rất dồi dào, đưa mắt nhìn vào nồi lẩu cay chính là một mảnh đỏ au, cực kì dễ xem. Nếu như bỏ một cây rau cải màu xanh vào nấu chín thì lúc gắp ra chắc chắn cũng sẽ biến thành màu đỏ. Trình độ này, thật không phải đùa giỡn, người không thể ăn cay khẳng định sẽ không chịu nổi.

Bạch Thắng: "Em vui vẻ là được rồi."

"Anh vui hay không cũng rất quan trọng mà." Quý Nghiên bật thốt lên.

Bạch Thắng cong môi, tâm trạng rõ ràng để lộ chút vui vẻ. Thong thả ung dung nói: "Thỉnh thoảng thay đổi khẩu vị cũng không tồi."

Quý Nghiên gật đầu, được rồi.

Món ăn lục tục được bưng lên bàn, thật ra thì Quý Nghiên cũng chẳng có bao nhiêu khẩu vị, chỉ là muốn trút sầu một hồi. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Ăn cay có thể kích thích vị giác, sau đó dời đi sự chú ý của mình, làm cho cô tạm thời quên những chuyện không vui kia.

Cô còn nhớ rõ lúc học cấp 2, cô và Vu Tư Ngọc cũng thường thừa dịp không có tiết học chạy đi ăn lẩu, lần nào cũng gọi thức ăn đầy bàn, dù là ăn không hết, nhưng chỉ cần nhìn thôi cũng đã cảm thấy rất sảng khoái. Sau đó trong làn khói nóng lượn lờ, hai người đều là vừa mãnh liệt tưới nước sốt cay, vừa tiếp tục ăn, thêm nước ngọt nữa là vừa trọn vẹn no bụng, nhưng thường thường là uống nhiều hơn ăn, họ không cam lòng, cho nên ngồi yên nghỉ ngơi một hồi lại tiếp tục ăn nữa.

Có một lần trâu bò nhất, thật sự đã ăn no căng bụng, nhưng lại còn rất nhiều món ăn chưa động tới, hơn nữa ngày đó trời vẫn còn sớm, cho nên họ liền để hết đồ đạc lại trong tiệm, còn mình thì chạy ra bên ngoài đi bộ mười mấy phút, chờ hơi tiêu hóa một chút rồi trở về lại tiếp tục ăn, làm nhân viên phục vụ nhìn đến trợn mắt há mồm.

Nhớ lại chuyện cũ, Quý Nghiên không nhịn được nhếch môi cười cười.

Cô coi nó như chuyện hài kể cho Bạch Thắng nghe, trong đó cường điệu miêu tả lúc ấy vẻ mặt như ăn phải ruồi của những nhân viên phục vụ kia buồn cười đến cỡ nào.

Bạch Thắng giúp cô nấu xong lẩu rồi gắp vào trong bát, không chút để ý nói: "Vậy sau đó quy định của tiệm này có thắt chặt hơn không?"

"Không biết nữa." Quý Nghiên bĩu môi." Sau khi Quý Nhu trở về, em cũng không còn ghé qua tiệm này nữa."

"Lần sau anh sẽ đi với em." Anh bổ sung. "Nếu như chỗ này không bị sụp tiệm."

"Được, nhận tiện, ở trên đường dành riêng cho người đi bộ. Lần trước em trở về thì thấy vẫn còn, mấy cửa hàng bên kia đều rất ít bị dỡ bỏ, bình thường đều hoạt động rất lâu."

Cô cầm lấy một cọng thun, tùy ý cột tóc vào sau ót, bắt đầu ăn.

Vừa không ngừng nói với bản thân, quên chuyện Vân Song Chỉ, quên chuyện Vân Song Chỉ đi, nó đã sớm qua rồi, quan trọng là tương lai. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Tương lai người ở bên cạnh anh, là cô, không phải Vân Song Chỉ. Chỉ cần anh còn để ý đến cô thì cô sẽ không có lý do để lùi bước.

Cô không đến nỗi không làm được chút chuyện này vì anh.

Quý Nghiên tò mò hỏi: "Lúc còn nhỏ anh có chuyện gì buồn cười không?"

Mấy chuyện bất ngờ gì đó là cô thích nhất!

Hơn nữa khi bé mỗi người hẳn là đều có vài chuyện cực phẩm như vậy chứ?

Cô vô cùng hứng thú với chuyện này của Bạch Thắng.

Loại chuyện làm hỏng hình tượng của mình này làm sao Bạch thiếu gia có thể làm, có điều vì có thể làm cho bà xã vui vẻ nên anh nhẹ nhíu mày lại. "Chuyện lão đại có tính hay không?"

Âm hiểm như vậy sao?

Quý Nghiên giựt giựt khóe miệng. "Anh kể thử xem."

Bạch Thắng: "Khi còn bé mấy người bọn anh từng bị ném vào trong biển rèn luyện kỹ năng sinh tồn, có xảy ra chút chuyện bất ngờ, lão đại bị trần truồng thấy hết."

"Ế?" Vậy cũng quá đơn giản rồi đi!

Quý Nghiên rất có hứng thú hỏi: "Vậy anh ấy đã gặp chuyện gì bất ngờ?"

Dưới sự dò hỏi của Quý Nghiên, Bạch Thắng chậm rãi kể lại sự cố hôm đó. Lại nói ngày đó mấy người bọn họ ở trong biển, kết quả không cẩn thận bơi đến khu biển sâu, gặp một con cá mập lớn. Y Phù Tô, Bạch Tinh, Y Nhân khi đó đều còn nhỏ, Phù Tô che chở Bạch Tinh, còn Bạch Thắng, Y Tịch Nhược và Mẫn Y Hàm vừa lúc đi vòng qua đằng sau tấn công con cá mập lớn, dưới tình thế gấp rút Y Nhân chỉ có thể nắm lấy Mẫn lão đại thật chặt không thả. Mẫn lão đại cả người trên dưới chỉ có một cái quần bơi, nắm chỗ khác sẽ hạn chế hành động của anh, vì vậy Y Nhân từ phía sau nắm lấy quần xi-líp của anh, kết quả trong quá trình bơi lội, quần của Mẫn lão đại cứ như vậy hoa hoa lệ lệ bị cô ấy tuột xuống. Lúc ấy mấy bé củ cải (ngây thơ) chỉ một lòng cố gắng bảo vệ tánh mạng, cũng liền không có chú ý quá nhiều, đợi đến lúc gần lên bờ, Mẫn lão đại mới phát hiện có gì đó không đúng, có thứ gì đó lướt qua dưới người anh, trực tiếp đụng phải tiểu Thần Thần của anh. Anh ngụp đầu vào trong nước nhìn, rất tốt rất mạnh mẽ, nhưng không thấy quần.

Người nào đó từ nhỏ đã mặt than liền nhất thời hoa hoa lệ lệ đen lại, ánh mắt lạnh lẽo chết người, toả ra một loại cao quý lạnh lùng nhìn về phía Y Nhân, em gái Y Nhân rất vô tội ngước mắt lên nhìn qua biển rộng mênh mông, quần bơi đã sớm không biết trôi đi đâu. Lúc ấy trên bờ có rất nhiều người, Mẫn lão đại hoàn toàn không lên bờ được, bất đắc dĩ, Phù Tô và Bạch Tinh chạy đến chỗ hai người nam nữ đang trình diễn "ấy ấy" thuận tay lấy cái quần tới đây.

Mẫn lão đại thích sach sẽ, nếu không phải là thật sự không có cách nào khác thì anh chết sống cũng không chịu mặc chung cái quần của một người không quen biết, còn lại là đồ sát người. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Chỉ là lấy dáng người trẻ con của anh cũng vốn không mặc được cái quần kia, mặc vào cũng có thể trực tiếp rớt xuống, Bạch Tinh giúp anh cột một cái nút thắt mới miễn cưỡng ổn định. Chỉ là nhìn thế nào cũng thấy rất tức cười, chuyện này Mẫn lão đại là vô cùng nhục nhã, sau này nếu người nào dám nhắc lại thì anh quyết giết hết.

Quý Nghiên: ". . . . . ."

Cô đang tưởng tượng thay khuôn mặt tàn khốc của Mẫn lão đại khi còn bé thành khuôn mặt bé trai ngây thơ nhưng lại ra vẻ thâm sâu như một ông già, chắc chắn là rất dễ thương.

Hiển nhiên là một công (công trong đam mĩ) kiêu ngạo khó chịu nha.

Thật là muốn xem thử quá.

"Dì đã quay hình lại đoạn chuyện đó rồi, bây giờ trong máy vi tính của Y Nhân hẳn là vẫn còn lưu." Bạch Thắng hời hợt nói.

Quý Nghiên: ". . . . . . Cho nên lúc đó ba mẹ anh, bọn họ đều ở đó sao?"

Bạch Thắng: "Dĩ nhiên."

Quý Nghiên: ". . . . . ."

Không phải bình thường ba mẹ sẽ lập tức giúp một tay tìm cái quần cho con mình mặc vào sao? Bọn họ không chỉ có khoanh tay đứng nhìn, mà còn mang theo vài phần nhàn hạ thoải mái ở một bên chụp hình. Có ba mẹ khác hẳn người thường như vậy, Mẫn lão đại thực đáng thương!

Thật kỳ quái là anh ấy lại không có đi tiêu huỷ đoạn video kia.

Thấm thoát, thức ăn cũng bị giải quyết không còn lại bao nhiêu, bọn họ ra khỏi phòng ăn. Mới vừa đi mấy bước, đột nhiên, Bạch Thắng che bụng, đau đến cong người lại.

Quý Nghiên cả kinh, vội vàng vịn anh lại. "Tiểu Bạch, anh làm sao vậy? Bao tử bị đau sao?"

Ai ngờ đảo mắt Bạch Thắng lại đứng thẳng lên, như không bị sao cả. Cười nói: "Không sao."

Quý Nghiên không tin. "Sắc mặt của anh thật không tốt, nhìn qua không có chút nào là giống như không sao. Tiểu Bạch, đừng cậy mạnh, nói cho em biết, anh không thoải mái đúng không?"

Anh mỉm cười, sắc mặt mang theo hơi bất đắc dĩ. "Hình như có hơi đánh giá cao nó."

"Nó?" Quý Nghiên nghe như rơi vào trong sương mù. "Ai?"

"Không sao, đi thôi."

Anh nắm tay cô lên xe, nhìn qua tất cả đều bình thường. Quý Nghiên làm thế nào cũng không yên tâm, tầm mắt vẫn rơi vào trên người Bạch Thắng, kết quả xe vừa mới chuẩn bị khởi động, trên mặt anh liền dần dần biến sắc.

Bạch Thắng đưa tay che bụng, sắc mặt khổ sở, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Quý Nghiên bị giật mình, xem ra anh rất khó chịu, cả người thật giống như bị rút đi tất cả sức lực. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Quý Nghiên cầm tay anh, tay của anh thật lạnh, cả người có chút run rẩy, co quắp.

Lòng Quý Nghiên cũng theo đó co rút một trận, đau đớn dữ dội. Sắc mặt cô liền lập tức trắng bệch, cuống quít ôm chầm lấy anh. "Tiểu Bạch, như vậy không được, chúng ta đi bệnh viện, lập tức đi bệnh viện."

Rồi cô nói với tài xế: "Đi bệnh viện, nhanh lên chút."

Quý Nghiên chưa từng thấy bộ dạng này của Bạch Thắng, chưa từng có. Anh quá mạnh mẽ, bất cứ lúc nào anh cũng luôn là tồn tại mạnh mẽ như vậy. Dù ở trước mặt cô lúc nào cũng thường có vẻ dịu dàng yên tĩnh, nhưng từ trước đến giờ anh đều là lấy tư thái mạnh nhất xuất hiện. Hơn nữa loại mạnh mẽ này cũng không phải biểu tượng, anh thật là mạnh mẽ từ trong xương tuỷ.

Quý Nghiên đương nhiên cho là anh phải có một cơ thể rất khỏe mạnh, huống chi anh còn được rèn luyện từ nhỏ, lại lớn lên ở trong hoàn cảnh gia đình như vậy. Cô chưa bao giờ nghĩ tới, anh cũng có lúc lại lộ ra bộ dạng ốm yếu như vậy.

"Có phải anh bị thương không?" Quý Nghiên đau lòng không biết nên làm thế nào cho phải, nói rồi định cởi quần áo của anh, xem thử có bị thương hay không.

Với tính chất công việc của anh thì rất dễ làm cho cô sinh ra hoài nghi như vậy, Quý Nghiên lo lắng anh bị thương lại gạt mình.

Bạch Thắng khó chịu tựa vào trên vai cô, vẫn đang chảy mồ hôi lạnh như cũ, anh tóm lấy tay cô đang muốn cởi quần áo anh, lắc đầu một cái. Giọng khàn khàn nói: "Bệnh cũ. . . . . . Đau bụng. . . . . . Sẽ tốt lên nhanh thôi. . . . . ."

"Tại sao lại đau bụng? Có phải bởi vì mới vừa ăn cay hay không? Anh có còn khó chịu chỗ nào nữa không? Tiểu Bạch, trông anh thật sự rất tệ. Nếu có chuyện gì nhất định đừng gạt em có được không?" Quý Nghiên sắp khóc, trái tim đau đớn mạnh thắt lại, không biết phải làm thế nào để xoa dịu được sự khó chịu của anh, thiếu chút nữa rơi nước mắt.

Cô mới vừa mất đi Vu Tư Ngọc, nếu như Bạch Thắng lại xảy ra chuyện gì thì chắc chắn cô không chịu nổi.

Bạch Thắng nhắm hai mắt, không nói gì. Rất khó chịu, bộ dạng rất yếu ớt. Quý Nghiên ôm anh thật chặt, đột nhiên nhớ lại lần ở Washington, cô tới ngày (bị kinh), đau đến chết đi sống lại. Anh cũng là ôm cô như vậy, nói vậy chẳng phải lúc đó anh cũng có tâm trạng giống cô bây giờ sao? tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Đau lòng, khó chịu, lại không thể chia sẻ với đối phương, nếu như có thể thì cô tình nguyện chuyển hết khổ sở trên người anh lên người mình. Nhưng cô lại không làm được gì cả, chỉ có thể ôm lấy anh thật chặt.

Bạch Thắng được đưa vào phòng cứu cấp.

Quý Nghiên gọi điện thoại cho Ứng San, lúc bọn họ chạy tới thì cô đang ngồi ở trên hành lang dài, ôm đầu gối, căng thẳng chờ tin tức.

Ứng San gọi cô một tiếng, Quý Nghiên ngẩng đầu, trong ánh đèn trắng mờ thấy được mấy khuôn mặt quen thuộc.

Ứng San hỏi thăm tình hình, Quý Nghiên kể lại tất cả mọi chuyện, bao gồm cả chuyện bọn họ đi ăn lẩu cay.

Ứng San trầm ngâm.

Y Mạt Thuần nhìn mấy đứa cháu bên cạnh một chút, nhíu mày nói: "Mấy đứa không có nói chuyện Thắng bị bệnh bao tử cho con bé biết sao?"

Y Nhân: "Con tưởng là anh Hàn Niệm đã nói rồi."

Hàn Niệm: "Con tưởng là Bạch Tinh nói."

Mẫn Luyến Y: "Con tưởng là một trong bọn họ đã nói với cô ấy."

Y Mạt Thuần: ". . . . . ."

Quý Nghiên kinh ngạc nói: "Tiểu Bạch bị bệnh bao tử sao?"

Y Mạt Thuần gật đầu. "Ừ, hơn nữa rất nghiêm trọng, phải điều dưỡng thật tốt, nếu không rất dễ phát bệnh. Hôm nay lúc thằng bé đi ra ngoài không có ăn cái gì, lại bụng rỗng ăn nhiều đồ ăn cay như vậy, không phát bệnh mới là lạ."

Trái tim Quý Nghiên quặn đau, sự tự trách như sóng biển mãnh liệt đánh tới, trong nháy mắt bao phủ lấy cô.

Vấn đề thật sự là ở món lẩu, cô sớm biết bình thường anh không ăn cay, cô cho là anh không thích ăn, không ngờ lại là không thể ăn. Anh bị bệnh bao tử rất nghiêm trọng, tại sao anh có thể bị bệnh bao tử chứ? Tin tức này quá mức đánh thẳng vào tinh thần cô rồi.

Từ nhỏ Bạch Thắng được chăm sóc kĩ càng lớn lên, gia đình hòa thuận, người nhà cũng rất chú ý phối hợp dinh dưỡng, ăn uống rất lành mạnh, hơn nữa còn có vườn rau tự trồng. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Nghĩ thế nào cũng không cảm thấy có khả năng bị mắc loại bệnh bao tử này. . . . . . Sớm biết như thế, lúc ấy cô nên ngăn cản anh, không để cho anh động đũa.

Quý Nghiên cực kỳ hối hận, anh biết rõ tình trạng cơ thể của mình, nhưng lại còn làm như không có chuyện gì xảy ra cùng cô ăn nhiều đồ cay như vậy, anh bị điên rồi sao? !

Một giọt nước mắt rơi vào trên mu bàn tay, lại là ấm nóng, Quý Nghiên kinh ngạc, lau mặt một cái, mới phát hiện ra mình đang khóc.

"Là bác sơ sót, nên sớm nói cho con biết mới phải." Ứng San mở miệng, không có chút ý trách cô.

Y Mạt Thuần nói: "Đừng lo lắng, trước kia thằng bé còn bị trúng sáu phát súng vào người còn chưa chết, cho nên chút ốm đau này vẫn có thể chịu nổi, nhiều lắm là đau vài tiếng liền hết chuyện."

Cái gì mà gọi là nhiều lắm là đau vài tiếng liền hết chuyện chứ?

Dì à dì xác định dì và tiểu Bạch thật sự có quan hệ máu mủ sao?!

Mà không phải là nhận lầm thân thích?

Cũng không lâu sau, bác sĩ bước ra, quả thật như Y Mạt Thuần nói, dạ dày của anh đã bị bệnh rất nghiêm trọng, nhất định phải điều dưỡng cho thật tốt. Không thể ăn bất cứ thức ăn có tính kích thích nào nữa, phải ăn đủ ba bữa, phối hợp dinh dưỡng hợp lý.

Về phương diện này thì Mẫn Luyến Y là người trong nghề, Quý Nghiên quyết định về sau mỗi ngày đều phải nhín chút thời gian học tập cô ấy.

Nhất định phải điều dưỡng cho dạ dày của Bạch Thắng tốt lên, không thể để cho anh bị phát bệnh lần nữa.

Nhìn cũng rất khổ sở.

Giây phút giường bệnh được đưa ra ngoài thì Ứng San và Quý Nghiên liền bằng tốc độ nhanh nhất đi tới, lo lắng nhìn người nằm ở trên kia. Da anh vốn đã trắng, nay lại bệnh như vậy, nên càng trắng đến dọa người, Quý Nghiên đau lòng không dứt.

Y tá đẩy giường đi tới phòng bệnh, mọi người cũng đuổi theo, Quý Nghiên đột nhiên nghe thấy tiếng Mẫn Luyến Y gọi: "Nghiên Nghiên."

Cô nghi ngờ quay đầu lại, cô gái ôn hòa nói: "Chị có lời muốn nói với em."

Ở nhà họ Y, người Quý Nghiên giao thiệp nhiều nhất chính là Mẫn Luyến Y. Cô ấy rất thường có mặt ở nhà, không chỉ đẹp người mà tính tình cũng rất dịu dàng, là loại người thuộc dạng rất lý trí dịu dàng, tạo cho người khác cảm giác rất gần gũi. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Gần như cái gì cô ấy cũng hiểu, cô gái ấy là loại nhạt như nước, thơm như cúc, tinh khiết như sen, ở trên người cô ấy có thể thấy được khí chất thiên kim thuộc về thế giới nhà giàu chân chính đỉnh cấp thế giới.

Cô ấy tựa như một tác phẩm nghệ thuật được truyền thừa ngàn năm, đẹp đến thoát tục!

Cô gái như vậy, thế gian khó tìm.

Họ ngồi trong một quán cà phê ở gần bệnh viện, Quý Nghiên hỏi: "Có chuyện gì vậy chị?"

Mẫn Luyến Y nói: "Em có muốn biết chuyện của Vân Song Chỉ và Thắng hay không?"

Quý Nghiên sững sờ, không khỏi có chút ngoài ý muốn. "Tại sao chị lại hỏi như thế?"

Thoạt nhìn cô ấy cũng không phải là người thích tám chuyện.

Ứng San gọi cô một tiếng, Quý Nghiên ngẩng đầu, trong ánh đèn trắng mờ thấy được mấy khuôn mặt quen thuộc.

Ứng San hỏi thăm tình hình, Quý Nghiên kể lại tất cả mọi chuyện, bao gồm cả chuyện bọn họ đi ăn lẩu cay.

Ứng San trầm ngâm.

Y Mạt Thuần nhìn mấy đứa cháu bên cạnh một chút, nhíu mày nói: "Mấy đứa không có nói chuyện Thắng bị bệnh bao tử cho con bé biết sao?"

Y Nhân: "Con tưởng là anh Hàn Niệm đã nói rồi."

Hàn Niệm: "Con tưởng là Bạch Tinh nói."

Mẫn Luyến Y: "Con tưởng là một trong bọn họ đã nói với cô ấy."

Y Mạt Thuần: ". . . . . ."

Quý Nghiên kinh ngạc nói: "Tiểu Bạch bị bệnh bao tử sao?"

Y Mạt Thuần gật đầu. "Ừ, hơn nữa rất nghiêm trọng, phải điều dưỡng thật tốt, nếu không rất dễ phát bệnh. Hôm nay lúc thằng bé đi ra ngoài không có ăn cái gì, lại bụng rỗng ăn nhiều đồ ăn cay như vậy, không phát bệnh mới là lạ."

Trái tim Quý Nghiên quặn đau, sự tự trách như sóng biển mãnh liệt đánh tới, trong nháy mắt bao phủ lấy cô.

Vấn đề thật sự là ở món lẩu, cô sớm biết bình thường anh không ăn cay, cô cho là anh không thích ăn, không ngờ lại là không thể ăn. Anh bị bệnh bao tử rất nghiêm trọng, tại sao anh có thể bị bệnh bao tử chứ? Tin tức này quá mức đánh thẳng vào tinh thần cô rồi.

Từ nhỏ Bạch Thắng được chăm sóc kĩ càng lớn lên, gia đình hòa thuận, người nhà cũng rất chú ý phối hợp dinh dưỡng, ăn uống rất lành mạnh, hơn nữa còn có vườn rau tự trồng. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Nghĩ thế nào cũng không cảm thấy có khả năng bị mắc loại bệnh bao tử này. . . . . . Sớm biết như thế, lúc ấy cô nên ngăn cản anh, không để cho anh động đũa.

Quý Nghiên cực kỳ hối hận, anh biết rõ tình trạng cơ thể của mình, nhưng lại còn làm như không có chuyện gì xảy ra cùng cô ăn nhiều đồ cay như vậy, anh bị điên rồi sao? !

Một giọt nước mắt rơi vào trên mu bàn tay, lại là ấm nóng, Quý Nghiên kinh ngạc, lau mặt một cái, mới phát hiện ra mình đang khóc.

"Là bác sơ sót, nên sớm nói cho con biết mới phải." Ứng San mở miệng, không có chút ý trách cô.

Y Mạt Thuần nói: "Đừng lo lắng, trước kia thằng bé còn bị trúng sáu phát súng vào người còn chưa chết, cho nên chút ốm đau này vẫn có thể chịu nổi, nhiều lắm là đau vài tiếng liền hết chuyện."

Cái gì mà gọi là nhiều lắm là đau vài tiếng liền hết chuyện chứ?

Dì à dì xác định dì và tiểu Bạch thật sự có quan hệ máu mủ sao?!

Mà không phải là nhận lầm thân thích?

Cũng không lâu sau, bác sĩ bước ra, quả thật như Y Mạt Thuần nói, dạ dày của anh đã bị bệnh rất nghiêm trọng, nhất định phải điều dưỡng cho thật tốt. Không thể ăn bất cứ thức ăn có tính kích thích nào nữa, phải ăn đủ ba bữa, phối hợp dinh dưỡng hợp lý.

Về phương diện này thì Mẫn Luyến Y là người trong nghề, Quý Nghiên quyết định về sau mỗi ngày đều phải nhín chút thời gian học tập cô ấy.

Nhất định phải điều dưỡng cho dạ dày của Bạch Thắng tốt lên, không thể để cho anh bị phát bệnh lần nữa.

Nhìn cũng rất khổ sở.

Giây phút giường bệnh được đưa ra ngoài thì Ứng San và Quý Nghiên liền bằng tốc độ nhanh nhất đi tới, lo lắng nhìn người nằm ở trên kia. Da anh vốn đã trắng, nay lại bệnh như vậy, nên càng trắng đến dọa người, Quý Nghiên đau lòng không dứt.

Y tá đẩy giường đi tới phòng bệnh, mọi người cũng đuổi theo, Quý Nghiên đột nhiên nghe thấy tiếng Mẫn Luyến Y gọi: "Nghiên Nghiên."

Cô nghi ngờ quay đầu lại, cô gái ôn hòa nói: "Chị có lời muốn nói với em."

Ở nhà họ Y, người Quý Nghiên giao thiệp nhiều nhất chính là Mẫn Luyến Y. Cô ấy rất thường có mặt ở nhà, không chỉ đẹp người mà tính tình cũng rất dịu dàng, là loại người thuộc dạng rất lý trí dịu dàng, tạo cho người khác cảm giác rất gần gũi. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Gần như cái gì cô ấy cũng hiểu, cô gái ấy là loại nhạt như nước, thơm như cúc, tinh khiết như sen, ở trên người cô ấy có thể thấy được khí chất thiên kim thuộc về thế giới nhà giàu chân chính đỉnh cấp thế giới.

Cô ấy tựa như một tác phẩm nghệ thuật được truyền thừa ngàn năm, đẹp đến thoát tục!

Cô gái như vậy, thế gian khó tìm.

Họ ngồi trong một quán cà phê ở gần bệnh viện, Quý Nghiên hỏi: "Có chuyện gì vậy chị?"

Mẫn Luyến Y nói: "Em có muốn biết chuyện của Vân Song Chỉ và Thắng hay không?"

Quý Nghiên sững sờ, không khỏi có chút ngoài ý muốn. "Tại sao chị lại hỏi như thế?"

Thoạt nhìn cô ấy cũng không phải là người thích tám chuyện.

Mẫn Luyến Y nhàn nhạt nói: "Không phải cô ta tới tìm em sao?"

Quý Nghiên kinh ngạc nhìn cô ấy.

"Thật ra thì em cũng đừng để ý cô ta nói cái gì." Mẫn Luyến Y nói tiếp. "Giữa Thắng và cô ta đã không còn bất kỳ khả năng gì nữa."

"Tại sao?" Quý Nghiên không nhịn được hỏi.

Giọng của Mẫn Luyến Y hết sức khẳng định.

Cô ấy chậm rãi nói: "Bởi vì ngay từ lúc bắt đầu, chuyện của bọn họ đã vốn chỉ là một cái bẫy."

Dưới ánh mắt ngạc nhiên của Quý Nghiên, đoạn chuyện cũ kia được kể ra liên tục. "Lúc Thắng 19 tuổi bị người ám sát, là Vân Song Chỉ đã cứu cậu ấy. Sau khi hai người ở chung một chỗ thì Thắng vẫn giữ cô ta ở bên người, vả lại còn mang vào Cục Quốc An. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Khi đó dượng đang dần dần giao quyền to của Cục Quốc An vào trong tay cậu ấy, mỗi ngày cậu ấy đều có rất nhiều chuyện bận rộn, Vân Song Chỉ liền lẳng lặng chờ ở một bên, đọc sách. Cô ta là người rất im lặng, không thích nói chuyện, cho dù đối mặt Thắng thì cũng chỉ là nhàn nhạt. Nhưng lại chăm sóc cậu ấy rất tốt, nấu cơm cho cậu ấy, giúp cậu ấy xử lý cuộc sống thường ngày, có thể nói là cẩn thận. Cho nên dù thời gian đó Thắng rất bận rộn, nhưng sắc mặt lại vẫn rất tốt. Sau đó Vân Song Chỉ cũng có được sự tán thành của trên dưới Cục Quốc An, bao gồm cả dì (Ứng San)."

"Nhưng đang lúc tình cảm của bọn họ tốt nhất thì tình hình Cục Quốc An lại ngày càng sa sút. Lúc đầu chỉ là hành động gì cũng rất giống như bị người nắm rõ, lần nào cuối cùng cũng đều là thất bại. Tiếp đó tài liệu cơ mật bị trộm, nhưng hệ thống phòng ngự lại không có bất kỳ dấu vết bị người xâm nhập. Tất cả mọi người bắt đầu ý thức được, trong tổ chức xuất hiện nội gián. Đó là khoảng thời gian mà Cục Quốc An căng thẳng nhất từ trước tới nay, tổng bộ tiến vào tình trạng báo động toàn diện cấp một, thần kinh tất cả mọi người đều căng thẳng, sau đó tên nội gián kia bị tra ra, là một nam sinh trong tổ tình báo. Tất cả mọi người đều cho là nguy cơ đã qua, chỉ có một người, ông ấy nói trùng độc thật sự vẫn còn ở trong tổ chức, vẫn chưa bị loại bỏ đi. Người kia gọi là Trục Nguyệt, là chú của Thắng, đồng thời cũng là quân sư. Ông ấy nghi ngờ Vân Song Chỉ, nhưng mặc kệ ông ấy nói thế nào với Thắng thì Thắng cũng không tin, cậu ấy tuyệt đối tin tưởng bạn gái của mình, vậy mà thực tế lại làm cho cậu ấy hoàn toàn thất vọng."

"Đó là ở một lần trong khi đang hành động tiêu diệt một băng nhóm xã hội đen, Cục Quốc An lần nữa bị người bán đứng, ngay cả kế hoạch tác chiến của bọn họ cũng bị đối phương biết rất rõ ràng. Bọn xã hội đen tạo thành một vòng vây, vây nhốt bọn Thắng vào trong đó, chuẩn bị đập tan một lượt. Một phe là lực lượng quân sự mạnh nhất nước ta, một phe còn lại là tổ chức xã hội đen tiếng tăm lừng lẫy, hỏa lực của hai bên đều rất mạnh mẽ. Nhưng xét về thực lực mà nói thì Thắng là có niềm tin tuyệt đối chiến thắng trở về. Nhưng em biết kết quả lần đó là gì không? Đội ngũ Cục Quốc An toàn quân bị diệt, có chừng ba người còn sống, ngay cả Trục Nguyệt, cũng hy sinh trong chiến dịch lần đó. Đây là lần chiến dịch thảm thiết nhất trong lịch sử của Cục Quốc An."

"Không chỉ có thua một cuộc chiến đáng lẽ sẽ thắng chắc mà còn phải trơ mắt nhìn đồng đội ngày xưa từng người một ngã xuống trước mặt mình, loại đau khổ này, không phải người thường có thể thừa nhận nổi. Sau khi cậu ấy trở về, máu me khắp người, trong mắt không có chút thần thái nào, làm cho mọi người giật nảy mình. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Cảm giác giống như một người máu sống sờ sờ đứng ở trước mặt vậy, vô cùng rung động. Đó cũng là lần đầu tiên chị thấy Thắng có dáng vẻ âm u như thế. Cậu ấy tự giam mình ở trong phòng, ba ngày ba đêm không gặp người. Vậy mà không đợi cậu ấy hoàn hồn bước ra từ trong bi thương thì lại có một quả bom nặng ký khác nhẫn tâm đập tới cậu ấy. Dì tra ra được, lần này người bán tin tức hành động của bọn họ chính là Vân Song Chỉ, Thắng thế nào cũng không muốn tin. Nhưng chứng cớ xác thật, trong lúc nhất thời nhiều người tức giận khó dằn, tất cả mọi người đau buồn tức giận yêu cầu giết Vân Song Chỉ. Dưới áp lực nặng nề, Thắng rơi vào tình trạng giãy giụa kịch liệt."

"Ai ngờ lúc này, Vân Song Chỉ lại thừa nhận tất cả. Cô ta chính là do Ngôn Quyết phái đến nằm vùng bên cạnh Thắng, cố ý đến gần cậu ấy, chính là vì muốn lấy được thông tin cơ mật của Cục Quốc An. Trước tài liệu, bao gồm tất cả những hành động kia, đều là cô ta liên hợp với tên nam sinh trong tổ tình báo cùng nhau làm. Hơn nữa chính miệng cô ta còn nói cho Thắng biết, cho tới giờ, người cô ta yêu vẫn luôn là Ngôn Quyết."
Truyện convert hay : Manh Bảo Giá Lâm: Ngọt Sủng Thần Bí Thê

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.