Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Chương 75: Tôi. . . . . Tôi tự làm được (3000)



Đằng Cận Tư thấy cô ngồi yên như tượng gỗ liền nổi giận, không khách khí kéo tay cô lôi vào bồn tắm.

Một tiếng “Soạt” vang lên, nước trong bồn tắm văng ra bốn phía, Lương Chân Chân bị sức lực mạnh mẽ của anh kéo làm cho đứng không vững, chân lại trơn, thân thể nghiêng về trước, vừa vặn ngã vào lồng ngực to lớn của anh, vừa đúng tư thế ôm ấp yêu thương.

Động tác đột ngột này khiến bụng Lương Chân Chân đau dữ dội hơn nữa rồi, cô gắng gượng cắn chặt môi dưới, đôi tay vội vàng tìm kiếm vật chống đỡ muốn đứng dậy, cô không thể ngâm trong nước được, hơn nữa nhu cầu cấp bách của cô bây giờ là băng vệ sinh, hu hu hu. . . . . . .

“Thì ra em vội vã muốn ôm ấp yêu thương sao?” Ngón tay Đằng Cận Tư nâng cằm cô lên, phát hiện trên mặt cô toàn là mồ hôi, nhưng anh không quan tâm, dù sao nhiệt độ trong phòng tắm vốn cao, không khí nóng hấp hơi cả người đổ mồ hôi là chuyện bình thường.

“Rõ ràng là anh kéo tôi.” Lương Chân Chân cực kì hận hành động ác liệt của cái người này, rõ ràng là lỗi của anh ta mà còn gán lên mình, ăn hiếp người ta quá!

“Còn dám mạnh miệng?” Đôi mắt đen của Đằng Cận Tư bắn ra ý lạnh thấu xương, âm thanh rét căm như sương.

Lương Chân Chân dứt khoát quay mặt sang hướng khác không thèm để ý tới anh, không thể nói chuyện tử tế với tên này được, lãng phí vẻ mặt của cô, hơn nữa bây giờ cô thật sự không có tâm trạng cãi vã với anh, cô đau bụng đến mức hô hấp cũng yếu ớt.

Nhưng, hành động này của cô lại chọc giận tên con trai lãnh ngạo ngang bướng nào đó, anh nâng cằm hôn lên môi cô, không biết vì sao, anh đã nghiện cô mất rồi, hôn không đủ, sờ không đủ, muốn không đủ, chỉ ước gì từng giây từng phút giam giữ cô bên cạnh mình.

“Ưm. . . . . .” Giờ phút này Lương Chân Chân hoàn toàn chịu dày vò, bụng dưới co rút, cuộn lại hành hạ cô đau đớn, miệng còn bị người khác niêm phong, thật là khó chịu a!

Nụ hôn của Đằng Cận Tư vội vàng mà mãnh liệt, hàm răng nhẹ nhàng gặm đôi môi anh đào mềm mại của cô bé trong lòng, trải qua kinh nghiệm mấy lần chiến đấu, kĩ thuật hôn môi của anh đã nâng cao rất nhiều, không hề ngốc nghếch kém cỏi như mấy lần vụng về ngang ngược lúc trước nữa, chỉ biết ra sức mút rồi hút.

Hôn rồi hôn, tay anh không kiềm chế được muốn vuốt ve làm da trắng nõn mịn màng của cô, cảm giác đó có thể khiến tâm hồn anh rung động, giống như một loại cổ độc gây nghiện.

Vì nằm trên ngực anh nên váy của cô lật lên thật cao, lộ ra đôi chân thon dài trắng muốt như ngọc, Đằng Cận Tư rất thích tư thế thân mật này, ngón tay anh đắc ý chạy dọc theo bắp đùi của cô chậm rãi đi lên.

“Ưm. . . . . .” Lương Chân Chân giãy giụa thân thể kịch liệt, nhưng người nào đó đang giam giữ miệng cô rất chặt, căn bản không thể thốt lên một lời nào, không còn cách nào khác, cô đành kẹp chặt hai chân lại. Nhưng vẫn không ngăn được ngón tay muốn xâm lấn kia.

Đằng Cận Tư không để ý tới sự vùng vẫy của cô, động tác thành thạo vạch quần lót ra, ngón tay dọc theo nhụy hoa chậm rãi đẩy vào, phát hiện bên trong đã sớm ướt át, không khỏi hôn cuồng dã hơn, thì ra con mèo hoang nhỏ này lại nhạy cảm như vậy, mới hôn môi mà chất lỏng đã chảy ra đầm đìa rồi.

Nhưng, dần dần anh cảm thấy có cái gì đó không đúng, cảm giác trơn trượt này không giống như trước kia.

Đột nhiên, khóe miệng lại nếm phải một vị mặn, nhanh chóng thấm vào đáy lòng anh, dâng lên một tia cảm giác khác thường, anh mê mẩn không muốn buông đôi môi ngọt ngào của cô, mới phát hiện gương mặt cô đầy nước mắt, trên trán đầy mồ hôi hột, sắc mặt tái nhợt như tuyết. truyện mới nhất chỉ có tại Doc Truyen . o, r ,g

Ngón tay anh chợt rút ra, không ngờ lại phát hiện một vòng màu đỏ bao xung quanh, con ngươi đột nhiên thu hẹp lại, trên mặt tràn ngập nghi ngờ và khó hiểu, đây là máu?

Chẳng trách cảm giác ướt át vừa nãy không bình thường, còn tưởng là. . . . .

Nhưng tại sao cô lại chảy máu?

Nhìn lại sắc mặt cô lần nữa, trắng bệch giống như cương thi, đúng là không phải giả vờ, chẳng lẽ, cô đau bụng thật? Không lừa anh?

Lại còn có cả máu đỏ tươi như thế này, hình như là. . . . . . Kỳ sinh lý mỗi tháng của phụ nữ?

Anh hơn cứng ngắc, nhất thời lúng túng không biết nên làm thế nào.

“Đau quá. . . . . .” Lương Chân Chân vừa thừa nhận mình đau đớn, vừa cảm thấy uất ức không chịu nổi, mình tới dì cả mẹ rồi mà tên ác ma này cũng không bỏ qua cho mình, còn đưa tay vào. . . . . . Nơi đó, đúng là đồ xấu xa!

“Đau chỗ nào?” Giọng Đằng Cận Tư không tự chủ trở nên dịu dàng, nhìn bộ dạng cô khổ sở như vậy, căn bản anh không thể hung hăng được.

“Đau bụng. . . . . . Hu hu. . . . . .”

Lương Chân Chân đau đến nỗi toàn bộ sức lực như bị hút cạn, nước ấm càng ngày càng lạnh, bụng dưới sưng lên càng lúc càng mãnh liệt, mồ hôi lạnh như từng đợt sóng liên tiếp ập tới, khiến cô không thể nào chống đỡ nổi.

Trước kia mỗi lần đau đớn như vậy cô đều nằm lăn lộn trên giường, nắm ga giường thật chặt mượn một chút ngoại lực để giảm bớt phần khổ sở này, cả người giống như nằm trong hầm băng, khiến cô run lẩy bẩy, thậm chí có lúc cô còn nôn mửa, người không biết còn tưởng cô đang có tiểu bảo bảo nữa!

Đằng Cận Tư không để ý đến lời Lê Tử dặn đi dặn lại cả trăm lần: hai ngày này tay phải không được để thấm nước, tuyệt đối không được làm gì cả.

Cánh tay phải bị băng bó như cái bánh chưng của anh không chút do dự thả xuống nước, ôm cô bé đau đến tái mặt lên, vội vội vàng vàng đi ra ngoài, về phương diện này anh không có kinh nghiệm, đương nhiên không biết nên xử lý như thế nào, nhìn cô đau đớn đến nỗi gương mặt nhỏ nhắn cũng vo thành một nắm, mà mình thì không làm được gì, loại cảm giác này thật là cực kì kinh khủng!

“Người ở tầng dưới, là cô đó! Mau lên đây.” Anh ôm Lương Chân Chân cả người ướt nhẹp đứng ở hành lang lầu hai, ánh mắt sắc bén chăm chú nhìn một nữ giúp việc trong phòng khách, giọng điệu ra lệnh nói.

Sau khi phát sinh sự kiện ở phòng ăn, nữ giúp việc càng kính sợ thiếu gia nhà mình hơn mấy lần, giờ phút này lại nghe thấy giọng nói hung hăng của anh, cả đám sợ đến mức tay chân mềm nhũn, người bị gọi kia đang nơm nớp lo sợ bước lên lầu.

“Đằng thiếu, ngài dặn dò gì ạ?” Nữ giúp việc cúi đầu nói.

“Phụ nữ. . . . . Mấy ngày chảy máu đó xử lý như thế nào?” Khuôn mặt lạnh lùng u ám của Đằng Cận Tư hiếm khi đỏ ửng lên.

Trong chốc lát nữ giúp việc còn chưa kịp phản ứng, sững sơ nhìn chủ nhân trước mặt, cái gì mà mấy ngày chảy máu đó? từ Doc Truyen . o r g

Lương Chân Chân vùi đầu trong ngực Đằng Cận Tư nghe anh nói thế liền xấu hổ hai má đỏ bừng, lo lắng động đậy, trong lòng cực kì khinh bỉ câu hỏi của anh vô cùng, đúng là lão đại quê mùa! Không tế nhị chút nào hết.

“Nói mau!” Đằng Cận Tư không nhịn được gầm nhẹ, phải hỏi chuyện này anh cảm thấy rất khó chịu, anh đường đường là tổng giám đốc Tập đoàn Đế Hào Tư lại đi hỏi một nữ giúp việc vấn đề này? Cũng chỉ tại cô bé cứng đầu cứng cổ này!

“Thưa. . . . . Nên uống nhiều nước, tốt nhất là nước đường đỏ, còn nữa, bây giờ Lương tiểu thư cần phải tắm nước nóng, cởi đồ ướt trên người, thay quần áo khô.” Nữ giúp việc sửng sốt một hồi lâu mới phản ứng kịp “Mấy ngày chảy máu” là có ý gì, đỏ mặt giải thích.

“Mau mang một ly nước đường đỏ lại đây.” Đằng Cận Tư nghĩ tới câu “Bây giờ Lương tiểu thư cần phải tắm nước nóng, cởi đồ ướt trên người” liền xoay người đi vào phòng tắm.

“Thả tôi xuống, anh. . . . . . Làm gì vậy?” Lương Chân Chân vùi trong ngực anh yếu ớt nói, nhận ra anh đang đi về phòng tắm, không khỏi sốt ruột.

“Không phải nên tắm nước nóng sao?” Đằng Cận Tư cực kì khó chịu phản ứng kích động của cô, đã đau đến thế còn không an phận, đúng là con mèo hoang nhỏ khó thuần phục!

“Tôi. . . . . . Tôi tự làm được.” Giọng Lương Chân Chân nhỏ như tiếng muỗi, một nửa là vì thân tể suy yếu, một nửa là vì xấu hổ, cô mới không cần ác ma tắm với mình, ngộ nhỡ, đột nhiên thú tính của anh ta bộc phát, không khống chế được thì mình phải làm thế nào?

Ánh mắt lạnh thấu xương của Đằng Cận Tư liếc cô một cái, cô bé này lại không ngoan rồi!

Bước chân của anh vẫn không dừng lại, sải bước đi tới phòng tắm, Lương Chân Chân bị anh cường thế uy hiếp, chỉ đành ngoan ngoãn câm miệng, cơn đau bụng truyền tới khiến đầu óc cô hỗn loạn, đành để mặc cho anh định đoạt.

Khi nước nóng chạm vào da thịt Lương Chân Chân mới cảm thấy ấm áp một chút, nhưng cô thật sự không quen trần truồng trước mặt ác ma. Đúng là không biết xấu hổ a~~

Đôi mắt xinh đẹp hơi khép lại, mặc cho anh tự mình xoay sở, cô không lên tiếng cũng không phản kháng, giống như một con búp bê người gỗ.

Dù sao bây giờ toàn thân cô không còn chút sức lực nào, yếu ớt không nhấc nổi một cánh tay, làm gì còn sức giãy giụa, mà thân thể hoang tàn này đã bị ác ma nhìn N lần, nhìn thêm một lần nữa cũng không chết người, nghĩ thông suốt một chút đi.

Cô thoải mái, nhưng Đằng Cận Tư thì không dễ chịu chút nào, vừa nãy giúp cô cởi quần áo phía dưới liền có phản ứng rồi, làn da mềm mại thơm tho trắng như tuyết. Yên lặng mê hoặc mình, nhất là hai trái anh đào đẫy đà tròn trịa, thật kích thích giác quan của anh.

Hô hấp bỗng dưng dồn dập, bàn tay rất muốn đưa ra nắm lấy, sau vài lần đấu tranh mãnh liệt, vẫn đặt tay lên bụng cô, nhẹ nhàng xoa bóp, ép mình không được nhìn, không được nghĩ nữa. Mời các bạn đọc tại Doc Truyen . o r g để có chương mới nhanh nhất

“Ưm, không. . . . . . Không cần, tôi. . . . . . Tôi buồn ngủ.” Giọng Lương Chân Chân run run.
Truyện convert hay : Tiêu Dao Du

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.