Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Chương 238: Thì ra em nhiệt tình như lửa vậy



Thời gian thoáng một cái, rất nhanh đã đến chiều hôm sau, Lương Chân Chân nhìn điện thoại di động một chút, 5 giờ, còn nửa giờ nữa là tan tầm, nghĩ tới việc đợi tới 7 giờ xem diễn nhạc kịch, tâm tình vẫn có chút kích động nho nhỏ.

Nhưng khiến cho cô buồn bực chính là cả ngày Đằng Cận Tư lại có thể không gọi điện hay gửi tin nhắn cho cô, yên tĩnh khiến cho cô có cảm giác: không phải mình nghĩ sai chứ? Có muốn chứng thực lại với anh một chút không? Có phải anh thả bom mình không?

“Chân Chân, tiểu Tịnh, lúc tan tầm các cô có việc gì không? Mấy người chúng ta đi karaoke chứ? Dù sao không xem được buổi nhạc kịch tối nay, phải tìm cho mình một chỗ khác để vui chơi chứ? Chủ nhật ngày mai, có thể tha hồ chơi đùa!” Hoắc Đình Hương đột nhiên bu lại, cười hì hì nói.

“Được! Đã lâu rồi tôi không đi KTV, vừa dịp tối nay buông lỏng một chút, sau đó ngày mai ngủ đến khi tự nhiên tỉnh dậy.” Lâm Tịnh lqd lập tức đưa tay tán thành, cười đến giống như một đóa hoa.

“Ngại quá, tối nay tôi có việc không đi được, nếu không, để ngày khác tôi mời khách?” Vẻ mặt Lương Chân Chân có lỗi, đối với việc đợi đi xem nhạc kịch, cô nghĩ không nên đi rêu rao khắp nơi, sóng gió tặng hoa vừa mới chìm xuống, cô không muốn lại có bất kỳ chỉ trích gì, mọi việc khiêm tốn một chút luôn không sai.

“Có việc… chắc không phải có hẹn hò với bạn trai chứ?” Hoắc Đình Hương cười đến mập mờ, mắt to tròn chuyển quanh, dường như rất hứng thú với chuyện này.

Lương Chân Chân sợ nhất chính là cô ta sôi nổi tám chuyện vô cùng vô tận để tiêu khiển, một khi bị cô ta để mắt tới, chính là vô cùng khó để thoát khỏi, hơn nữa nói không chừng ngay cả một chút xíu chi tiết nhỏ trong cuộc sống cũng bị cô ta bắt được chuôi.

“Không đâu, hẹn gặp bạn thân ăn cơm buổi tối, bình thường mọi người bận rộn làm việc, khó có được chủ nhật để gặp mặt.” Cô chỉ có thể nói lời nói dối có ý tốt.

“À, như vậy hả, vậy tôi chỉ có thể trở về chơi kiếm hiệp tình duyên của tôi rồi, ngày không có đàn ông quả nhiên không thú vị, dieendaanleequuydonn tôi phải hưởng ứng lời kêu gọi của mẹ tôi, để cho bà nhanh chóng thu xếp cho tôi đi xem mắt, ôi… bà đây căm hận lấy chồng!” Hoắc Đình Hương ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng.

Ba người cứ vừa nói vừa cười dọn dẹp đồ chuẩn bị tan tầm như vậy, bởi vì không ở chung một khu, nên tại bến xe bus chia ra, lúc chờ xe, Lương Chân Chân nhận được điện thoại của Thẩm Bác Sinh, bảo chủ nhật ngày mai, muốn cô về nhà ăn cơm tối.

Trong lòng Lương Chân Chân hiểu rõ ràng có một số việc cuối cùng cũng không tránh khỏi, sâu trong lòng cô đã dần dần đón nhận người cha này, chỉ có điều, trở về căn nhà kia, cô vẫn cảm thấy là lạ, rất khó chịu.

Suy nghĩ một chút, sớm muộn cũng sẽ có ngày như vậy, trốn được mùng một cũng không tránh được đêm rằm.

“Dạ, được.” Câu trả lời của cô khiến cho Thẩm Bác Sinh vui vẻ không thôi, mong đợi nhiều năm như vậy, cô con gái nhỏ cuối cùng cũng đồng ý về nhà, dĩ nhiên là trong lòng kích động không dứt, bữa tối ngày mai nhất định phải vui vẻ hòa thuận.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Bên trong phòng làm việc của tổng giám đốc tầng sáu mươi tám tòa cao ốc tập đoàn Đế Hào tư, Đằng Cận Tư khoa chân múa tay ký một văn kiện cuối cùng, khép tài liệu lại, lấy hai tờ vé khách quý VIP trong ngăn bàn ra, đứng dậy đi ra ngoài.

“Nam Cung, lái xe tới nhà hát lớn.”

“Vâng.” Nam Cung Thần lập tức đuổi theo, “Cậu chủ, ngài còn chưa ăn tối.”

“Đi trước rồi nói, tối nay có phải bên trong nhà hát lớn sẽ đông nghẹt người?” Đằng Cận Tư nhíu mày hỏi.

“Ơ… khả năng tương đối lớn, cần… dọn dẹp thích hợp sao?” Nam Cung Thần biết cậu chủ luôn không thích nơi quá náo nhiệt, cũng giống như ba năm trước đây khi cậu chủ và Lương tiểu thư hẹn đi xem phim, đều hưởng thụ phòng VIP riêng.

“Không cần.” Đằng Cận Tư vuốt vuốt chân mày, anh biết nai con không thích cố ý, nếu không anh sẽ đặt bao hết, đặc biệt biểu diễn vì cô, đáng tiếc, anh không thể làm vậy.

Nam Cung Thần không nói gì nữa, cậu chủ vì Lương tiểu thư, cái gì cũng bỏ ra! Ông trời phù hộ, người có tình sẽ thành thân thuộc đi!

Cửa nhà hát lớn, Lương Chân Chân ôm hộp Popcorn lớn ở đó ăn, ngước đầu nhìn chung quanh, tên đàn ông khốn kiếp! Sẽ không thả bom cô chứ! Sao còn chưa tới?

Gửi một tin nhắn qua: Chẳng lẽ anh quên mất ngày hôm qua đã nói gì à?

Liền có trả lời lại rất nhanh: Thì ra nai con đã không kịp chờ đợi muốn gặp anh à! Ngoan, trên đường hơi kẹt xe, nhiều nhất mười phút nữa.

Không biết xấu hổ! Người nào không kịp chờ đợi muốn gặp anh chứ! Tôi lo lắng anh tới chậm làm trễ thời gian biểu diễn! Quá tự luyến! Lương Chân Chân nói xấu trong lòng, hàm răng dùng sức cắn Popcorn, coi nó là đối tượng làm hả giận.

Mắt thấy mười phút đã qua, Lương Chân Chân vẫn không thấy bóng dáng của tên đàn ông nào đó, dieendaanleequuydonn cô đã ăn xong một hộp Popcorn rồi, không ăn cơm chiều chính là đói! Định đi tới siêu thị nhỏ bên cạnh mua gì đó lấp đầy bụng, vừa đi qua liền liếc thấy hai bóng người quen thuộc: Tống Tử Quân cùng Trình Hiểu Nhàn!

Hai người đó tay trong tay thân mật đi tới bên này, rất dễ nhận thấy là cũng tới đây mua đồ ăn! Vẻ mặt Lương Chân Chân đau khổ âm thầm lẩm bẩm một câu: Oan gia ngõ hẹp! Sau đó khẽ nghiêng người qua, để cho dòng người che chắn cho mình, nhưng cố tình vừa vặn lại chính là Đằng Cận Tư xuất hiện.

Cho nên, tình thế trước mắt cô rất bất lợi, nếu như cô cứ đứng bất động như vậy để Đằng Cận Tư tới đây gọi cô, dĩ nhiên sẽ bị Tống Tử Quân tên vô lại đó phát hiện, đến lúc đó anh ta bắt được nhược điểm của mình rồi, không được! Tuyệt đối không được! Đầu tiên cô phải né tránh bọn họ mới được, chờ sau khi bọn họ đi thì đi vào.

Ngay sau đó chen vào giữa dòng người, bước nhanh về phía Đằng Cận Tư, không nói lời nào liền cầm cánh tay anh kéo lqd đến bên trong một con hẻm nhỏ, có thể do đi quá nhanh, tim của cô vẫn nhảy loạn đập “Thình thịch”, không hề để ý tới mình còn cầm tay một người đàn ông, càng xem nhẹ khoảng cách giữa hai người lúc này.

“Nai con, thì ra em nhiệt tình như lửa vậy? Vội vã kéo anh đến hẻm nhỏ không người như thế, không phải là muốn…” Mặc dù Đằng Cận Tư không hiểu, nhưng anh rất thích được cô cầm tay, càng vui mừng khi gần cô như thế, suýt nữa cắn lỗ tai cô mà nói, toàn bộ hô hấp nóng rực gần như phả lên lỗ tai cô, giọng nói mê hoặc đến cực điểm.

Lương Chân Chân lập tức kịp phản ứng, vội vàng hất tay của anh ra, lui về phía sau hai bước, nhìn anh chằm chằm, “Không cho nói lung tung!”
Truyện convert hay : Muôn Đời Võ Thần

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.