Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Chương 218: Theo đuổi một lần nữa



Càng đến gần cửa phòng bệnh, sợ hãi trong lòng Lương Chân Chân càng bộc phát mãnh liệt, không biết vì sao, cô đột nhiên hơi sợ gõ mở cánh cửa kia, chần chừ hai phút, cô vẫn giơ tay lên.

Vài giây sau, bên trong truyền đến một âm thanh yếu ớt mệt mỏi, “Vào đi.”

Trong nháy mắt cổ họng Lương Chân Chân nghẹn ngào, đây là giọng nói của mẹ Diệp sao? Sao nghe già nua vậy? Trong nháy mắt, ngũ vị tạp trần trong lòng cô tuôn ra, nhẹ nhàng đẩy cửa.

Diệp Lan nằm trên giường vài ngày liên tiếp, gân cốt toàn thân đã mềm nhũn, nhân dịp hôm nay khá hơn một chút, lqd liền xuống giường đi vòng vòng, rót cho mình ly nước, nghe thấy người gõ cửa còn tưởng y tá đến tiêm cho mình.

Vậy mà, lúc cửa mở ra, trong nháy mắt cả người bà tê dại, ba năm trước đây khi bà nhìn thấy tờ báo đã kinh ngạc đến tột đỉnh, không hiểu vì sao con gái lại có thể nằm chung trên một giường với con trai, còn bị chụp ảnh, mà tin bài phía dưới lại càng ô uế không chịu nổi, cô con gái vô cùng khéo léo trong hình dung của bà thành người phụ nữ lẳng lơ phóng đãng, nói con bé leo lên giường của rất nhiều đàn ông, nói con bé đê tiện không biết xấu hổ cùng các từ ngữ khó nghe cũng được sử dụng, bà vốn không tin những thứ này đều là thật, trước tiên gọi điện thoại cho con trai, hỏi thằng bé coi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Bà nhớ rõ dáng vẻ ôm đầu khổ sở của thằng bé, càng nói càng giống như sấm sét giữa trời quang nổ tung trong đầu bà.

“Mẹ, con nhất thời bị quỷ ám, bị người ta lừa gạt mới làm ra chuyện tổn thương Chân Chân như vậy, con… yêu em ấy, con vốn cho rằng làm như vậy có thể khiến cho em ấy hoàn toàn thoát khỏi người đàn ông kia, trở lại bên cạnh con, lúc ấy Thẩm Quân Nhã còn nói rất hay với con, còn nói Chân Chân là em gái cô ta sẽ không hại em ấy, con người cô ta như vậy con vốn không nên tin tưởng, kết quả… tạo thành sai lầm lớn.”

Ngón tay Diệp Lan không ức chế nổi mà run rẩy, bà cũng không phản đối suy nghĩ của Huân nhi dành cho Chân Chân, chỉ cần bé Chân cũng thích nó, hai người tình đầu ý hợp kết thành vợ chồng, bà cũng vui khi việc thành, thật sự không nghĩ đến con trai lại có thể chọn áp dụng một phương pháp xử lý cực đoan như thế, nhất thời bà có một nỗi buồn bực chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, từ trước đến nay đây là lần đầu tiên tát thằng bé một cái, “Con lại đối xử với em gái của con như vậy? Phối hợp với người khác đốt lửa để hãm hại con bé? Yêu? Con xứng để nói ra chữ này sao?”

Diệp Thành Huân cũng không ngờ người mẹ vẫn dịu dàng hiền thục lại có thể nổi giận lớn như vậy, chỉ có thể liên tục nói xin lỗi, “Mẹ, con xin lỗi, đều do con sai, mẹ đánh con mắng con cũng được, đều do con sai.”

“Đánh con mắng con có tác dụng không? Có thể đổi thành em gái trong sạch của con chưa từng xảy ra chuyện này?” Giọng nói Diệp Lan nghẹn ngào, “Người đàn ông tên Đằng Cận Tư là chuyện gì? Thật sự đúng như trên báo nói sao?”

Diệp Thành Huân không chịu nổi sự ép hỏi của mẹ, liền nói tất cả nguyên nhân hậu quả, bao gồm cả chuyện Chân Chân vì món viện phí khổng lồ mà bán mình.

Diệp Lan lập tức xụi lơ trên ghế sa lon, ban đầu bà đã cảm thấy có điểm nghi ngờ, lại không ngờ tới chuyện như thế này, sao Chân Chân lại ngốc như vậy? Con bé ngốc, mẹ Diệp tình nguyện không phẫu thuật, cũng không cần con đi bán thân thể của mình.

Sau khi biết được những chuyện này, bà cảm thấy thật sự có lỗi với con gái, khiến cho con bé chịu nhiều khổ cực như vậy, còn phải giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, dưới cơn tức giận bà đã đuổi con trai đi, nói nhìn thấy thằng bé trong lòng liền khó chịu, chỉ cần một ngày bé Chân không trở lại, thằng bé cũng không cần bước vào cửa nhà một bước!

“Chân… con.” Giọng bà run run gọi một tiếng, ngón tay vừa cầm cái ly lên run rẩy, bà nằm mơ cũng không nghĩ lqd tới lại có thể gặp mặt được con gái ngày nhớ đêm mong nhanh như vậy, một mặt là khó có thể che giấu mừng rỡ, mặt khác là áy náy ùn ùn kéo đến, đan vào một chỗ, khiến cho bà nửa bước cũng khó đi.

Quả nhiên là mẹ Diệp đã già nua đi rất nhiều, hai bên tóc mai đã điểm bạc, ở trong đầu đầy tóc đen kia, có vẻ khác thường bất ngờ, đáy lòng cô hơi ê ẩm, có thứ gì đó đột nhiên xông lên trong hốc mắt, hơi nóng.

Giọng nói của cô hơi nghẹn ngào, “Mẹ Diệp…”

Nghe giọng xưng hô quen thuộc, Diệp Lan cũng không nhịn được nữa, lảo đảo đi lên trước, hai tay tràn đầy nếp nhăn cùng vết chai run run vuốt ve gò má thon gầy của con gái, chỉ muốn biết ba năm nay con bé có tốt không.

“Đứa ngốc này, quá ngốc rồi…” Bà thì thào tự nói, trong mắt xuất hiện nước mắt, vừa nghĩ tới con bé vì xoay xở chi phí phẫu thuật cho mình mà bán thân, trong lòng đau đớn giống như bị người ta chọc một đao, bà vẫn coi bé Chân là con gái ruột thịt của mình, đối tốt với con bé cũng là mình cam tâm tình nguyện, dáng dấp con bé từ nhỏ đã khiến cho người ta yêu thương, mà bà vốn muốn có một cô con gái, không nghĩ tới con bé lại lấy lý do vì mình đối xử tốt với con bé để đền ơn, thật sự quá ngốc rồi.

“Mẹ Diệp.” Nước mắt của Lương Chân Chân cũng không nhịn được nữa mà sôi trào mãnh liệt, mọi thứ trên thế gian này đều có thể thay đổi, chỉ có tình thân là mãi mãi không đổi thay, cho dù con cái đi rất xa, cha mẹ vẫn vĩnh viễn lo lắng cho con, đây là tình yêu không vụ lợi.

Diệp Lan ôm con gái đang khóc như mít ướt vào ngực, giọng nghẹn ngào, “Mẹ Diệp đều biết, con bé ngốc, sao con có thể giấu toàn bộ uất ức ở trong lòng chứ? Mẹ Diệp lớn tuổi, có điều trị được hay không cũng lqd không quan trọng, nhưng con còn trẻ! Lúc ấy con mới mười tám tuổi, là thời gian đẹp như hoa của cả đời con gái, lòng mẹ Diệp, rất đau, cực kỳ đau…”

Lương Chân Chân vùi đầu trong ngực bà khóc càng lớn hơn, trong phút giây này, dường như tất cả uất ức của cô đã bật ra, bí mật đè nén trong lòng cô nhiều năm như vậy rốt cuộc được nói ra, cô được tự do, mặc dù thời kỳ đã từng cô đơn vô dụng cùng đau lòng đã rời đi, nhưng dù sao vẫn còn tồn tại chân thật, vốn tưởng rằng cả đời này sẽ chôn sâu trong lòng mình, không nghĩ tới mẹ Diệp vẫn biết, bà đau lòng, cảm thấy hổ thẹn với cô…

Cô đột nhiên cảm thấy mình rất bất hiếu, ba năm nay mẹ Diệp nhất định rất khổ sở, vừa đau lòng vì hành động việc làm của con trai, vừa đau lòng con gái, cảm thấy áy náy với con gái, nhiều cảm xúc phức tạp như vậy hành hạ bà, khiến cho bà phải chịu nhiều dày vò.

“Mẹ Diệp, xin lỗi… xin lỗi…” Cô khóc như đứa bé, nước mắt giống như vỡ đê, thấm ướt quần áo của Diệp Lan.

“Bé ngốc, chúng ta là người một nhà.” Chỉ vẻn vẹn câu nói này liền khiến nước mắt của Lương Chân Chân tràn lan không thể dừng lại được, dựa lên vai bà cố gắng trút hết những uất ức cùng đau lòng của bản thân trong vài năm nay.

Tiết Giai Ny và Cát Xuyến đứng ở phía sau lưng hai người cũng bị chút bi thương này lây đến, giơ tay lau khóe mắt, lặng lẽ lui ra ngoài, để gian phòng lại cho hai mẹ con đã xa cách từ lâu, họ có quá nhiều điều trong lòng muốn nói.

Nhà họ Đằng.

Đằng lão phu nhân đang chăm sóc mấy bồn hoa của mình, đối xử với chúng như đối xử với con mình vậy, hết lòng chăm sóc, cũng bởi vì như thế nên cây cối trong nhà họ Đằng sinh trưởng rất tốt, một vùng màu xanh ấm áp khắp nơi.

“Lão phu nhân, thiếu gia trở lại.” Hạ Đông đi tới thấp giọng nói, kể từ sau khi Lương Chân Chân rời đi, Đằng Cận Tư liền để cho bà trở lại nhà họ Đằng, tiếp tục chăm sóc bà nội.

“Trở về để làm gì? Bây giờ tôi thấy nó liền tức giận!” Đằng lão phu nhân thở phì phò nói.

Hạ Đông buông tay không nói, kể từ sau khi Lương tiểu thư rời đi, lão phu nhân rất có ý kiến với thiếu gia, nhất là sau ba năm, vẫn không thấy bóng dáng của Lương tiểu thư, khó trách trong lòng lão phu nhân không thoải mái, đây là cô gái đầu tiên mà bà thấy có thiện cảm, hơn nữa trong cảm nhận của bà, Lương Chân Chân vô cùng xứng đôi với a Tư, một cương một nhu, thấy thế nào cũng đẹp mắt.

Nhưng mà, khi hai người sắp nhanh chóng truyền ra tin vui, không biết tên khốn khiếp khốn kiếp nào gây ra hiểu lầm lớn như vậy, khuấy đảo làm thất bại chuyện của a Tư cùng cháu dâu chắc chắn của bà, lòng của bà! Thật lạnh quá lạnh.

Về sau bà biết được vì chuyện này mà Lương Chân Chân đẻ non, mất đi đứa bé chưa kịp chào đời, bà tức giận đến mức thiếu chút nữa tàn nhẫn nhéo lỗ tai cháu nội, chắt nội bảo bối của bà đó! Nếu như còn sống, cũng có thể chạy lung tung trên đất rồi… (chuyện này tạm thời nói sau.)

“Bà nội.” Đằng Cận Tư đi nhanh tới, ý bảo Hạ Đông có thể đi xuống.

Đằng lão phu nhân không để ý đến anh, tiếp tục chăm sóc bồn hoa của mình.

“Hôm nay cháu thấy nai con rồi.” Đằng Cận Tư biết bà nội thích nghe tin tức như thế.

Quả nhiên --

“Cháu dâu đã về? Con bé ở đâu? Cháu không đuổi theo con bé chạy đến tìm bà già như bà làm cái gì?” Vẻ mặt Đằng lão phu nhân không vui nhìn cháu nội.

Sắc mặt Đằng Cận Tư tối đen, đây không phải là không có cách gì mới đến tìm bà giúp một tay sao.

“Bà nội, cô ấy không để ý đến cháu, nhất định là trong lòng hận cháu.” Giọng nói của anh hơi rầu rĩ.

“Cũng khó trách, lúc ấy chắc cô gái nhỏ lqd vô cùng uất ức, bằng không sẽ không vừa đi liền là ba năm.” Đằng lão phu nhân thở dài.

“Bà nội, nửa tháng nữa chính là sinh nhật tám mươi tuổi của bà, cháu muốn… lợi dụng cơ hội này, theo đuổi nai con lần nữa.” Đằng Cận Tư biết bà nội luôn luôn không thích những thứ danh hão này, cho nên mới cố ý tới đây xin ý kiến của bà nội.

Đằng lão phu nhân buông cây kéo trong tay xuống, đưa tay nhéo cánh tay cháu nội một cái, “Thằng nhóc hồ đồ! Coi như bà già này vì hạnh phúc cả đời của cháu liền ngoại lệ một lần, lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa!”
Truyện convert hay : Đô Thị Siêu Cấp Cao Thủ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.