Ánh Lửa Mùa Đông

Chương 507: Khảo nghiệm của nữ công tước (8)



Judy cau mày, "Nhưng mà... Các người đều là thiên tài về phương diện này, không thể như vậy mà đánh đồng với người khác."

Sườn mắt nữ công tước hướng xem bạn tốt mình, "Tôi đã muốn quyết định!"

Judy nhún nhún vai, không nói gì nữa.

Tính cách của nữ công tước, một khi bà quyết định sự tình gì thì trên cơ bản không có người nào có thể thay đổi được ý định của bà.

Nữ công tước ngẩng mặt lên, "Lão sư âm nhạc cùng lão sư vũ đạo mà tôi muốn đã tới chưa?"

"Thưa công tước tiên sinh, hai người họ đã tới rồi." Phụ tá nói.

" Được, xuất phát!" Nữ công tước vừa nói, người liền từ trên ghế đứng lên.

Judy bất đắc dĩ, đành phải đi theo cùng bà ngồi trên xe, trong lòng liền bắt đầu vì Lãnh Tiểu Dã có chút bận tâm.

Ngày hôm qua,trời lạnh Tiểu Dã biểu hiện vô cùng xuất sắc, nhưng mà âm nhạc và vũ đạo, những thứ này muốn học là cần phải có thời gian, không có khả năng muốn học là học xong liền được.

Bởi vì cô biểu hiện xuất sắc, đã muốn kích thích lòng háo thắng của nữ công tước, bởi vậy cũng càng thêm nghiêm khắc, hà khắc, Lãnh Tiểu Dã cô... Còn có thể qua cửa ải này sao?

Xe chạy tới phủ bá tước, nữ công tước hơi hơi nghiêng mặt, nhìn về phía Judy ngồi ở bên người, "Bà là đang vì cô ta mà lo lắng sao?"

Judy cũng không che dấu lập trường của mình, "Tôi thích cái cô bé kia, hơn nữa... Tôi tin tưởng, mộtngày nào đó bà cũng sẽ thích con bé!"

Nữ công tước quay mặt nhìn chăm chú vào cửa kiếng xe ngắm cảnh ngoài đường, "Tuyệt đối không có khả năng!"

Judy chỉ là nhún nhún vai, không có lên tiếng.

Đoàn xe lái vào phủ bá tước, xa xa liền nhìn đến một chiếc xe vận tải đậu ở trong viện phủ bá tước, công nhân đang đem ba cái cây thụ cẩn thận khiêng ngang dọc theo trên xe xuống.

"Cẩn thận một chút, cẩn thận ở bên phải... Được, lại hướng bên phải một chút... Đúng... Chính là chỗ này..."

Lãnh Tiểu Dã đứng ở cách đó không xa, lớn tiếng chỉ huy các động tác của công nhân, dưới sự chỉ huy của cô, rất nhanh, ba cái cây thụ cao thấp bất đồng ngang dọc liền được đặt trên cỏ ở trước phủ bá tước.

Lui ra phía sau vài bước, thưởng thức ngang dọc ba cái cây này, Lãnh Tiểu Dã vừa lòng gật gật đầu

"Quá tuyệt vời, mọi người cực khổ!"

"Tiểu thư, công tước tiên sinh đang đi đến đây!"

Ông quản gia ở một bên, thấp giọng nhắc nhở.

Lãnh Tiểu Dã quay sang, quả nhiên cách đó không xa, cô thấy nữ công tước cùng với Judy đang xuống xe, ở sau lưng bà còn có hai người đứng.

Đó là một nam một nữ, đều là người trung niên, nam để tóc dài lưng lửng, khí chất u buồn, nữ thân thân hình cao gầy, vừa thấy liền biết là xuất thân khiêu vũ.

Ngày hôm qua 2 đấu 1, hôm nay cũng là 4 đấu 1 sao?

Lãnh Tiểu Dã cười cười, cất bước đi đến mấy người ở phía trước.

"Công tước đại nhân, buổi sáng tốt lành!"

Nữ công tước nhìn lướt qua cái cây phía sau cô, xoay người đi vào phòng khách, đi thẳng đến trước dương cầm ở phòng khách, bà mới mở miệng, "Đây là hai người bằng hữu của tôi, nhà âm nhạc tiên sinh Hán Cao còn có lão sư vũ đạo Mia, từ hôm nay trở đi, bọn họ sẽ phụ trách huấn luyện cô về đàn dương cầm cùng vũ đạo cung đình.

Trong vòng 3 ngày, tôi muốn cô học được 《 bài ca Noel 》, vũ đạo có thể được thầy Mia chấp nhận."

Lãnh Tiểu Dã nhíu nhíu chân mày.

Có lầm hay không, ngày hôm qua là đấu võ, hôm nay sẽ đấu văn?!

"cô lúc trước có cùng lão sư học qua đàn dương cầm không?" Hán Cao tiên sinh khách khí dò hỏi.

Lãnh Tiểu Dã hơi do dự một chút, "không có."

Hán Cao tiên sinh đem bài hát ở trên bàn xem kỹ, "Vậy... Khuông nhạc cô đã xem qua chưa?"

"Trong lúc đi học tiểu học có học qua trong lớp âm nhạc."

Nữ công tước trong mắt lóe lên thần sắc đắc ý.

Hừ, tiểu nha đầu, cuối cùng cũng có thứ cô sẽ không tinh thông sao?

"Vậy... Tôi hướng cô làm mẫu một chút!"

Hán Cao tiên sinh ngồi vào trên ghế, đem toàn bộ bài hát đàn một lần, "Bài hát này vẫn là rất đơn giản, chúng ta theo cái lời thứ nhất bắt đầu."

Hán Cao tiên sinh làm mẫu một lần, sau đó đã đem chỗ ngồi nhường cho Lãnh Tiểu Dã.
Truyện convert hay : Manh Bảo Đột Kích: Tổng Tài Daddy Quá Khó Chơi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.